XtGem Forum catalog
Truyền Thuyết Phu Thê Vô Địch

Truyền Thuyết Phu Thê Vô Địch


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 30
5 sao 5 / 5 ( 101 đánh giá )

Truyền Thuyết Phu Thê Vô Địch - Chương 11

↓↓


bạn đang xem “Truyền Thuyết Phu Thê Vô Địch ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Ngay lập tức tôi mong ông xã tôi khóc lóc nói, nói hắn đi đi nói hắn đi đi.

Sau đó tôi sẽ có đầy đủ lý do để nghiêm túc nói: cậu thấy rồi đấy, mời ra chỗ khác đi.

Nhưng đáng tiếc là ông xã dù sao cũng là người trưởng thành rồi, anh không thể, chỉ là nhanh chóng mím môi, mặt đen đến mức muốn nổ tung mà vẫn không nói gì.

Tôi biết rõ, cái loại hoàn cảnh này phi thường bất lợi, lại khiến anh phi thường, phi thường khó chịu. Thật không hiểu cái từ trường nào xảy ra vấn đề, quả thật có mùi đối chọi gay gắt.

“(#*(#*^)#!”

Ngay khi tôi cho rằng ông xã sẽ nhẫn nại tới cùng, anh ở bên cạnh không hiểu sao lại phun ra một câu, những lời này tôi từng nghe John nói qua, giống như là nhắm vào tôi, tôi đoán không phải lời hay ho gì.

“*&($)*)&%)*)^&&*…” Anh nhanh chóng tức giận phun ra một tràng dài, sau đó hít một hơi thật sâu, bộ dạng đại khái có chút ảo não, tôi đoán được anh đại khái là bất mãn bản thân sao lại so đo với trẻ nhỏ.

A a a, tôi cuối cùng cũng nhìn ra chỗ không ổn, lúc trước ông xã không nổi cáu kia mà…

Tiếp theo anh mạnh mẽ lôi tôi xuống, tay chạm vào eo tôi, sau đó nói chuyện với tôi một cách bí mật bằng khuôn mặt nhỏ nhắn kia, “Hắn có phải có ý tứ với em không?”

Đổ mồ hôi…

“Không thể nào, mì ăn liền cũng không thể ăn nhanh thế được.” Tôi cân nhắc nói, “Tên nhóc này, em đoán chắc là thần kinh tọa mất cân đối, nên mới thành như thế.”

Anh yên lặng rồi lại lặng yên, nhịn một chút, cái miệng nhỏ nhắn sau khi liên tục đóng mở, rốt cục phun một câu, lông mày cũng nhíu lại, “Em đừng có cười với người khác, em mà cười, bọn họ dễ hiểu lầm.”

“A?”

“Luôn luôn phải có tự giác của một phụ nữ đã có chồng.”

“A?”

“Đây đều là bạn học của em?”

Shock – ing, chuyển chủ đề nhanh thật. “…Chủ yếu là những người lần trước anh hùng cứu mỹ nhân kia mà…”

“Cứ tránh xa một chút.”

Biểu lộ của anh càng lúc càng ảo não, nhưng anh càng ảo não, biểu lộ liền nhìn càng bình tĩnh hơn. Chỉ là tôi quá mức hiểu anh, sau những lúc lên giường lỡ làm tôi bị thương, anh đều lên mạng tìm cách tiêu sưng, lúc đó, vẻ mặt cũng hệt vậy.

Lúc trước tôi còn tưởng anh không thể để ý tôi, nhưng khi tay anh run nhè nhè, muốn xoa thuốc cho tôi, tôi mới nhận ra manh mối.

“Này, hai người nói thầm gì vậy?” Trình Gia Thượng lại xen vào.

Ông xã vẫn nhịn tôi, lại phun một câu, “Em gọi cho Tiểu Chí đi.”

“Gọi cậu ấy đến bắt nạt bọn họ?”

Anh liếc tôi, “Gọi bảo cậu ta quay về.”

Tôi nhất thời không hiểu, “Quay về làm gì?”

“Gọi thêm người đến.”

“A?” Tôi nhất thời không khống chế được âm lượng.

Ông xã bỗng dưng có chút buồn cười vỗ trán tôi, lầm bầm một câu, “Ký ức lại quay về rồi.”

“Cái gì?”

“Em tin à?” Anh lại nghiêm mặt, “Chuyện vợ mình, không cần người ngoài nhúng tay vào.”

Đầu óc tôi hiện lên dáng vẻ nhỏ nhắn của anh, lái xe BMW, đưa tôi đi rêu rao khắp nơi.

(^ không bị cảnh sát bắt mới là lạ đó)

Chỉ thấy ông xã bận rộn mà vẫn ung dung, giống như lúc đột nhiên quyết tâm đặt lễ đính hôn, lại sửa lại cặp xách, sau đó đối mắt mấy người kia, rốt cục không tiếp tục đè nén giọng nói nữa, ngón tay chỉ ra đằng sau bọn họ ~

“A, nhìn kìa!”

Tôi nhìn Trình Gia Thượng dẫn đầu, nhanh chóng xoay đầu lại, tiếp đến theo hiệu ứng bươm bướm*, từng người quay lại, vẻ mặt ngây ngốc…

(* thay đổi hàng loạt khi có một sự thay đổi nào đó)

.

.

.

… Tôi hình như cũng không ngu đến vậy a.

Trừ Giản Hạo.

Chỉ là ông xã vẫn không chậm trễ, kéo tay tôi, chạy hướng ngược lại.

Nhìn khuôn mặt trắng đang ra sức chạy của anh, lòng tôi đột nhiên rơi tõm một cái, ngốc nghếch sang bên trái rồi bên phải, suốt đoạn dài tôi vẫn chỉ có thể ngây ngốc chạy theo anh.

Ack, vừa rồi là chuyện gì?

Ông xã lại nhớ tới cái gì, đột nhiên dừng bước, nhíu mày nhìn tôi, lời lẽ nghiêm khắc, “Đúng rồi Mạt Lị, về sau nếu em còn xách anh lên…” Anh nhấn mạnh hơn, “Em nhất định phải chết.”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Tiêu Dao

Tiêu Dao

Cuộc đời có những khúc mắc, những khúc quanh mà chắc chắn ai cũng phải vượt qua, vui

22-07-2016 12 chương
Hiếu Gia Hoàng Hậu

Hiếu Gia Hoàng Hậu

Thái tổ Hoàng Đế hoàng triều Thượng Quan định ra Tổ luật rất rõ ràng, không chút

23-07-2016 47 chương
Thầy

Thầy

Hồi bé nghĩ "thầy" đơn giản lắm, miễn ai dạy mình ở trường thì là thầy. Lớn lên,

23-06-2016
Người hát ru hồn

Người hát ru hồn

(khotruyenhay.gq) Ngoài kia, màn đêm đen kịt đã phủ kín mặt người. Mưa vẫn lất phất

28-06-2016