Trần Thế

Trần Thế


Tác giả:
Đăng ngày: 27-07-2016
Số chương: 45
5 sao 5 / 5 ( 79 đánh giá )

Trần Thế - Chương 31

↓↓
“Cô ấy đồng ý?”

bạn đang xem “Trần Thế ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

“Trước khi chúng ta kết hôn, nhà họ Hứa đã có ý muốn liên hôn. Có điều khi ấy Hứa Quán Hoàn còn đang học ở nước ngoài nên mới kéo dài đến tận hôm nay.”

“Em đang hỏi anh, cô ấy có đồng ý hay không?”

Lâm Tự lắc đầu: “Anh cũng không rõ, nhưng nếu phía anh không có vấn đề gì, cô ấy cũng sẽ không có ý kiến”. Cuộc gặp gỡ của họ ngày hôm nay trước sau cũng chỉ vẻn vẹn có ba mươi phút. Trong thời gian đó Lâm Tự còn ký kết xong những giấy tờ mang theo, thậm chí anh còn không nhìn kỹ Hứa Quán Hoàn, đừng nói tới việc trò chuyện hay bàn bạc đến những vẫn đề chi tiết như thế.

Lạc Trần dựa lưng vào cửa kính, từ từ trượt xuống ngồi bệt trên đất, từ đầu tới cuối ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. Nước mắt ướt đẫm gò má, cô đã không thể bộc lộ bất cứ tâm trạng nào được nữa, cô không ngờ lúc này trái tim cô lại đau đớn đến thế. Lạc Trần ôm lấy hai đầu gối của mình. Người đàn ông này, ngày hôm qua còn vui vẻ với cô như không có chuyện gì xảy ra. Là trái tim của anh quá quá vô tình, hay do trái tim của cô quá nhạy cảm. Lạc Trần không hiểu, cũng không muốn tìm hiểu.

Lâm Tự thấy Lạc Trần ngồi đó không nói gì, nhìn cô yếu ớt ôm chặt lấy hai đầu gối mình, liền nói: “Lạc Trần, chúng ta vẫn có thể ở cùng nhau. Có hay không có danh phận ấy cũng không có gì thay đổi”.

Lạc Trần ngẩng đầu nhìn anh. Câu nói này của anh khiến nước mắt cô lập tức khô cạn, cũng giống như trái tim cô vậy. “Không cần đâu, Lâm Tự.” Lạc Trần cố gắng để khống chế cảm xúc của mình, hai từ “đê tiện” đã chực buột khỏi miệng, cô phải dùng hết sức để nuốt trở lại.

“Anh sống cùng với em, đột nhiên lại nói muốn kết hôn với người khác, em rất khó có thể chấp nhận. Không, có lẽ em sớm đã đoán được rồi.” Vế sau, Lạc Trần như đang muốn nói với chính mình vậy, giọng cô càng lúc càng thấp, thần sắc bi ai.

Rõ ràng Lâm Tự chẳng làm gì sai cả. Anh ấy cũng giống cô khi phải đưa ra lựa chọn ngày ấy, đều chọn con đường dễ đi hơn. Sự tàn nhẫn của anh là ở chỗ, anh vốn không bao giờ nghĩ đến việc mình quyết định như thế sẽ khiến cô bị tổn thương. An ủi cô, là việc duy nhất anh có thể làm lúc này. Hiện tại, anh vừa mong cô có thể nhường lại vị trí này, lại cũng mong cô sẽ tỏ ra cảm kích biết ơn, ít nhất là vì anh đã giúp cô có cuộc sống yên ổn.

Lạc Trần chầm chậm đứng dậy: “Lâm Tự, em muốn về nhà rồi”. Nếu đã biết quyết định của anh là không thể thay đổi, Lạc Trần không muốn biến mình thành một con vật đáng thương, không muốn anh ấy nhìn thấy vết thương của mình, không muốn để lộ sự đau đớn của mình trước mặt anh. Ý thức tự bảo vệ mình của Lạc Trần đến rất tự nhiên. Thần sắc của cô đờ đẫn, ánh mắt vô hồn, không muốn có bất kỳ tiếp xúc nào với Lâm Tự.

“Chúng ta cùng về.”

“Em muốn yên tĩnh một mình.”

“Chúng ta là chỉ hai người, em phải luôn ghi nhớ điều đó.” Lâm Tự không muốn mỗi lần cô gặp chuyện đều gạt anh ra ngoài, tự mình nghĩ ngợi, tự mình đối mặt, tự mình quyết định. Anh cảm thấy tất cả mọi việc anh đều có thể thay cô giải quyết, anh không hề nghĩ rằng vấn đề lại là ở chính anh.

Cuối cùng Lạc Trần cũng nhìn thẳng và mắt Lâm Tự: “Điểm này, tự anh có luôn ghi nhớ hay không?”. Mặc dù ngữ khí có chút sầu đau, nhưng khí thế của cô dường như không hề bị ảnh hưởng.

“Em dùng cái giọng đó để hét lên với anh, có phải là vì cảm thấy anh rất có lỗi với em không?” Lâm Tự bắt đầu mất kiên nhẫn, có chuyện thì phải nghĩ cách để giải quyết, bực tức, cái vã là điều anh vô cùng phản cảm.

Lạc Trần nghe xong không thể thốt nên lời. Cô đứng sững ở đó mất một lúc, “Lâm Tự, thứ anh muốn là một con búp bê, không phải em, không phải Lăng Lạc Trần”. Nói xong, cô tiến về phía cửa phòng, đẩy cửa bước ra ngoài.

Động tác của Lạc Trần rất từ tốn, cô hoàn toàn không có ý định vội vã chạy trốn. Cô không sợ Lâm Tự giữ cô lại, hoặc nói cách khác, cho dù Lâm Tự có giữ, cô cũng chẳng để ý. Tất cả mọi chuyện, đều là do cô tự tạo phiền não cho mình mà thôi.

Lâm Tự dứng nhìn Lạc Trần từng bước từng bước đi về phía cửa, từng bước từng bước rời đi, anh không ngăn cô lại. Dáng đi thẳng đứng của cô thậm chí còn khiến anh hoang mang, đau lòng hơn cả nước mắt của cô. Anh muốn mở miệng để cứu vãn thứ gì đó, cho dù chính anh cũng không rõ mình muốn cứu vãn điều gì, hay cứu vãn thế nào, nhưng đến cuối cùng anh vẫn không có dũng khí mở miệng. Anh cứ đứng như thế, nhìn cửa mở ra, rồi lại đóng vào. Người bên trong kẻ bên ngoài, dường như đều thở phào nhẹ nhõm vì giây phút tạm thời không phải đối mặt với nhau này, không biết là sợ đối mặt với bản thân hay là đối phương nữa.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Tạm biệt tình đầu

Tạm biệt tình đầu

Giới thiệu: Vào một buổi chiều cuối tháng chín, tôi được chọn tham gia lớp bồi

09-07-2016 1 chương
Vị Hôn Phu Tuyệt Tình

Vị Hôn Phu Tuyệt Tình

Vị Hôn Phu Tuyệt Tình là một truyện ngôn tình của tác giả Mễ Nhạc được đăng tải

22-07-2016 9 chương
Cô dâu mạo danh - Kinny

Cô dâu mạo danh - Kinny

Giới thiệu: Tôi -Hạ Phi Khanh- 19t, cao 1m59, có khuôn mặt dễ thương. Năm tôi 10t ba mẹ

13-07-2016 33 chương
Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng là cuốn tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Anh Túc, cùng với

22-07-2016 28 chương
Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Truyện ngôn tình hoàn Trời Xanh, Biển Cũng Xanh, câu chuyện kể về chuyện tình cảm của

23-07-2016 38 chương
Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Thanh Mai Muốn Trèo Tường là một trong những tác phẩm ngôn tình đề cao lên một tình

23-07-2016 60 chương
Ôsin nổi loạn - Suly

Ôsin nổi loạn - Suly

Giới thiệu: Nữ chính hài, ngốc nghếch vs nam chính đẹp trai, lạnh lùng cực điểm

12-07-2016 105 chương
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Bệnh viện dưới mưa

Bệnh viện dưới mưa

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Mối

25-06-2016
Ngồi bàn đầu

Ngồi bàn đầu

Phải cố gắng lắm tôi mới về được đến nhà, lúc đi trên đường mấy lần trong

24-06-2016
Đoạn cuối con đường

Đoạn cuối con đường

Tôi là một cô gái không xinh đẹp. Nhưng điều đó không làm tôi mặc cảm. Điều duy

24-06-2016
Bản tình ca màu nắng

Bản tình ca màu nắng

Họ đã xa nhau sáu năm. Cứ ngỡ rằng khoảng cách sẽ dập tắt tình yêu nhưng đối với

23-06-2016
Biết! Nhớ! Rồi quên!

Biết! Nhớ! Rồi quên!

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện Kinh dị số 1) Không ai, không một ai

28-06-2016

XtGem Forum catalog