Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 22
5 sao 5 / 5 ( 46 đánh giá )

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc - Chương 19

↓↓
Là khúc đàn Air on the G string.

Khúc nhạc này cất chưa toàn bộ ký ức của cô, cô với ba, cô với Quang Hy, giấc mộng thời thơ ấu và tình yêu say đắm của một thời tuổi trẻ, tất cả đều cuốn theo giai điệu du dương lắng đọng trong không gian.

Rất hạnh phúc cũng rất phiền muộn, rất vui vẻ mà cũng rất đau thương, cô từng có được rất nhiều và cũng mất đi rất nhiều, giờ đây, cũng là lúc nên dũng cảm nói lời tạm biệt.

Tạm biệt giấc mộng, tạm biệt tuổi thanh xuân, và cả tình yêu say đắm duy nhất mà cô không bỏ xuống được, tạm biệt tất cả.

bạn đang xem “Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Mộ Tranh đánh đàn, một lần lại một lần nữa, nước mắt nhỏ từng giọt trên phím đàn, thấm ướt bàn tay, rốt cuộc cô vẫn không khống chế được đầu ngón tay run run…

“Tại sao không chơi nữa?” Một giọng nói khàn khàn vang lên.

Mộ Tranh chấn động, tưởng là thầy giáo nhà trẻ nên hốt hoảng đứng dậy:

“Thực xin lỗi, mượn đàn dương cầm của mọi người lâu như vậy, tôi lập tức đưa Tiểu Lạc…” Cô dừng lại, ngạc nhiên phát hiện người đứng ở trước mặt lại là Quang Hy:

“Sao anh lại đến đây? Không phải anh đang vui vẻ ở bữa tiệc chia tay sao?”

“Tôi muốn gặp mặt hai người lần cuối trước khi đi.” Sắc mặt anh không chút thay đổi:

“Tiểu Lạc đâu?”

“Nó ở đằng kia.” Mộ Tranh chỉ về phía con trai đang cuộn mình ngủ rất yên bình bên góc phòng âm nhạc.

“Là nghe cô đánh đàn rồi ngủ à?”

“Ừ.”

“Rất giống tôi.”

“Hả?” Cô sửng sốt.

“Giống tôi năm đó, không phải sao?” Quang Hy nhìn thẳng cô, đôi đồng tử đen sâu không thấy đáy:

“Tôi cũng thường nghe cô đánh đàn rồi ngủ thiếp đi.”

“Anh…” Mộ Tranh kinh hãi, hai tay dùng sức đè chặt phím đàn dương cầm:

“Làm sao anh…”

“Tôi nhớ ra rồi.” Anh còn chua chát tuyên bố:

“Tuy rằng còn chưa thực hoàn chỉnh lắm, không nhớ được nhiều chuyện về cô, nhưng tôi cũng nhớ được vài chuyện, chúng ta quen nhau như thế nào, vụ biện luận trước toà án kia, còn lần cô nói phải rời khỏi tôi.”

“Quang Hy…”

Mộ Tranh cắn môi, đầu óc kinh hoàng suy nghĩ, vì sao ánh mắt của anh nhìn cô lại lạnh lùng như thế?

“Lương Mộ Tranh, tôi không bảo vệ cô được, phải không? Ngay cả chính Thánh Đức đường nhà mình còn không bảo vệ được, càng đừng nghĩ đến che chở cho cô, phải không? Tôi chỉ là đại thiếu gia sống an nhàn sung sướng, không chịu nổi khổ cực, đã vậy còn có thể liên lụy cô, phải không?”

Anh liên tiếp ép hỏi, từng câu từng chữ như nham thạch thiêu cháy lồng ngực cô.

Anh cũng đã từng nghĩ, ấn tượng sâu sắc nhất đó chính là lần cô đòi chia tay, lúc ấy, nhất định anh đã đau lòng lắm.

Hai mắt cô đẫm lệ sương mù:

“Quang Hy, anh hãy nghe em nói…”

Anh bỗng dưng đưa tay nắm chặt bả vai cô:

“Cô muốn nói gì? Cô còn muốn giày vò tôi như thế nào nữa? Những gì cô nói, còn chưa đủ hay sao?

Anh hận cô, thật sự hận cô, bởi vì năm đó, cô đã tổn thương anh sâu sắc:

“Thực xin lỗi, Quang Hy.”

“Không cần nói xin lỗi, cô không có lỗi với tôi!” Anh hét lên giận dữ, oán giận lay bả vai cô, có một luồng xúc động tưởng chừng muốn hung hăng tát cô một cái:

“Dù sao cô cũng đã dùng thân thể báo đáp tôi, không phải sao?”

“Em…”

“Không phải cô nói muốn sống những ngày an lành với Hoa Thác Dã sao? Mấy năm qua chuyện gì xảy ra?” Anh châm chọc:

“Vì sao con trai cô là đứa mồ côi ba, cô vẫn giống trước kia muốn cố gắng làm việc kiếm tiền? Hoa Thác Dã đâu? Sao hắn không bảo vệ cô? Tại sao không lấy cô về nhà làm thiếu phu nhân? Hắn…”

Quang Hy phút chốc run rẩy, hoảng sợ liếc mắt nhìn Tiểu Lạc đang ngủ ở góc phòng, một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh, anh nhất thời không biết làm sao:

“Chẳng lẽ là bởi vì… Tiểu Lạc là con của tôi…”

“Không, không phải!” Mộ Tranh đoán được anh muốn nói gì, cô lo lắng cắt ngang:

“Anh đừng suy nghĩ lung tung.”

Nhưng cô càng giải thích, càng có vẻ giấu đầu hở đuôi, trong lòng Quang Hy biết rõ ràng, ánh mắt trong nháy mắt chất chứa trăm ngàn cảm xúc.

“Tiểu Lạc là con của tôi, đúng không?” Anh gằn từng tiếng chất vất, muốn đi về phía Tiểu Lạc.

Mộ Tranh vượt lên trước ngăn cản anh: “Cầu xin anh, Quang Hy.” Cô thê thảm lắc đầu: “Anh sắp kết hôn rồi.”

Lý do là vậy ư? Cô không cho anh nhận con, dù biết rõ quá khứ của bọn họ những vẫn lén lừa gạt không nói, trong khoảng thời gian này, không phải cô luôn coi anh thành thằng ngốc để đùa giỡn ư?

“Lương Mộ Tranh, xem như cô lợi hại.”

Quang Hy nắm chặt tay thành đấm, hận ý trong lồng ngực đang cháy rất mãnh liệt, người phụ nữ này, cô đã giẫm đạp lên tình yêu tuổi trẻ đơn thuần nhất của anh, cô cũng đã tự tay bóp chết tình yêu của anh:

“Tôi sẽ không bỏ qua cho cô.”

“Anh muốn… như thế nào?” Sắc mặt cô trắng bệch.

Anh thản nhiên cong môi, mỉm cười giống như ác ma:

“Tiểu Lạc, nó được quyết định rồi!”

Mộ Tranh hoảng sợ, ngay lập tức cô hiểu được hàm ý trong lời nói của anh, vội vàng ôm lấy con, Tiểu Lạc bừng tỉnh, dụi dụi mắt.

“Mẹ, sao vậy ạ?”

Mộ Tranh không đáp, một lòng thầm nghĩ muốn thoát khỏi Quang Hy, Quang Hy thảnh thơi theo phía sau cô, từng tiếng bước chân dội vào tai cô, giống như tiếng trống vang lên từ địa ngục.

Không được, cô không thể để anh cướp mất Tiểu Lạc, ai cũng không thể cướp con trai cô.

“Mẹ, là chú người ngoài hành tinh.”

Tiểu Lạc phát hiện Quang Hy đang ở phía sau, hưng phấn nhảy khỏi lòng mẹ, muốn chạy tới bên thần tượng mà nó sùng bái.

Mộ Tranh vội vàng giữ chặt con:

“Không được, Tiểu Lạc, chúng ta đi!”

“Vì sao? Mẹ, con muốn chơi với chú.”

“Không được!”

“Vì sao không được? Chú ơi, chú ơi!”

Tiểu Lạc khóc thét chói tai, tuy bé chỉ là một đứa trẻ, nhưng bé cũng cảm giác được sự dứt khoát khác thường của mẹ.

“Tiểu Lạc!”

Quang Hy nghe tiếng con kêu khóc, nhất thời đau lòng, anh đuổi theo, đoạt lấy đứa nhỏ trong tay Mộ Tranh.

Tiểu Lạc bổ nhào vào lòng anh:

“Chú ơi, vì sao mẹ không cho cháu chơi với chú vậy?”

“Bởi vì ta không phải chú của con.” Quang Hy vuốt ve đầu con.

“Không phải chú, vậy chú là ai?” Tiểu Lạc khờ khạo hai mắt đẫm lệ.

“Ba là ba của con.”

Trước mặt Mộ Tranh, Quang Hy trầm giọng tuyên bố với con. Anh không biết, lời này đối với cô mà nói, chẳng khác gì tiếng chuông báo tử.

Cô bất lực sững sờ tại chỗ, nhìn con trai vui vẻ nắm chặt tay Quang Hy, vừa cười lại nói, Tiểu Lạc vui đến phát điên, thần tượng mà nó sùng bái lại trở thành ba của nó, điều đó quả thực giống như một giấc mơ đẹp.

“Con chỉ biết, chỉ biết chú và ba nhất định có liên quan, chú với ba trong miêu tả của mẹ giống nhau như đúc, chú chính là ba cháu.” Hai mắt Tiểu Lạc sáng lên, giống như những đốm sao nhỏ.

“Đúng vậy, ba là ba của con.” Quang Hy trìu mến ôm con.

Không được như vậy, không được cướp đi Tiểu Lạc của cô, nó là bảo bối duy nhất của cô…

Mộ Tranh ngây ngốc nhìn cảnh tượng này, đôi mắt cô đau đớn: “Tiểu Lạc, trở về đi con.”

“Mẹ, là ba mà, là ba đó!” Tiểu Lạc không biết mẹ nó đang đau lòng, chỉ vui vẻ hét lớn về phía cô.

Rốt cuộc cô cũng không thể nhịn được mà túm chặt tay Tiểu Lạc:

“Đi với mẹ, Tiểu Lạc, chúng ta đi!”

“Không được, mẹ, con chơi với ba cơ…”

“Đi với mẹ!”

Hai người một lớn một nhỏ ra sức kéo nhau, đột nhiên một cú đấm bay tới mạnh mẽ đánh về phía Quang Hy, anh liền ngã xuống đất.

Người vừa đến là Thác Dã, ở thời điểm nguy cấp anh tới giải nguy cho cô, cô như được lệnh đại xá, vội vàng ôm con rời đi.



“Không được! Mẹ, con muốn ở cùng ba, Tiểu Lạc muốn ba!”

“Anh ấy nói anh ấy muốn Tiểu Lạc, anh ấy muốn tranh quyền giám hộ Tiểu Lạc!”

Về nhà, Mộ Tranh thật vất vả dỗ con trai đang náo loạn trên giường, Thác Dã truy hỏi chân tướng, cô càng nói càng kích động:

“Làm sao bây giờ? Thác Dã, anh nói em nên làm gì bây giờ?”

“Mộ Tranh, em bình tĩnh một chút.”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Xâm Chiếm Tuyệt Đối

Xâm Chiếm Tuyệt Đối

Xâm Chiếm Tuyệt Đối là tiểu thuyết ngôn tình hiện đại được sưu tầm và đăng

21-07-2016 45 chương
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Mời bạn cùng đọc truyện huyền huyễn Dưỡng Thú Thành Phi tại website thichtruyen, nhớ

24-07-2016 199 chương
Ôn Thôn Nương Tử

Ôn Thôn Nương Tử

Trích đoạn:Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân, tim vì nàng mà nhói đau. Từ khi mới quen, ấn

21-07-2016 41 chương
Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn

Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn

Giới thiệu: Mỗi thành phố đều có một tên vô lại một tay che trời, Tiêu Trạch vừa

09-07-2016 74 chương
Người Kia, Lão Bản

Người Kia, Lão Bản

Người Kia, Lão Bản là một tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Kim Huyên mời

21-07-2016 10 chương
Viết về nỗi sợ

Viết về nỗi sợ

Để tặng các em... Trong số các bạn trẻ tôi gặp hai tuần qua có năm người rất khác

24-06-2016
Huế của tháng ba

Huế của tháng ba

Trong tôi tháng ba là tháng của mùa nhớ, dẫu kí ức của tôi đã từ lâu thuộc về mùa

26-06-2016
 Chồng à, em yêu anh!!!

Chồng à, em yêu anh!!!

Quán cafe quen thuộc của vợ chồng tôi, khung cảnh quán bình thường, cũng không phải vì

23-06-2016
Bây giờ ba ở đâu?

Bây giờ ba ở đâu?

Mẹ làm thư ký văn phòng nên dễ bị lôi cuốn. Tôi hơi khó chịu vì chiếc váy đầm mẹ

30-06-2016
Một câu nói dịu dàng

Một câu nói dịu dàng

Đây là câu chuyện mà tôi được một nhà tỷ phú kể cho nghe... *** Nhiều năm về

29-06-2016
Số phận

Số phận

(khotruyenhay.gq) Tôi nấu xong và đã thu xếp mang ra bàn ngồi chờ anh về... Nhưng sao anh đi

01-07-2016
Của mình của người

Của mình của người

Và hoa ở nhà người, bèo ở ao vườn người, trang phục của người, sự dịu dàng của

23-06-2016

Old school Swatch Watches