Tổng Giám Đốc Đói Bụng: Thỏ Trắng Mở Cửa Đi!

Tổng Giám Đốc Đói Bụng: Thỏ Trắng Mở Cửa Đi!


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 93
5 sao 5 / 5 ( 137 đánh giá )

Tổng Giám Đốc Đói Bụng: Thỏ Trắng Mở Cửa Đi! - Chương 23

↓↓
Thạch Thương Ly nhíu mày, không thể chối cãi, lần này cô nói đúng!

bạn đang xem “Tổng Giám Đốc Đói Bụng: Thỏ Trắng Mở Cửa Đi! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Loan Đậu Đậu nhìn Thạch Thương Ly lại nhìn Thẩm Nghịch, chợt có một ý, bật thốt lên: “Để Thẩm Nghịch đến ở cùng chúng ta đi! Nhiều người cũng vui!”

Không chỉ Thạch Thương Ly mà Thẩm Nghịch cũng ngây ngẩn cả người. Khóe miệng không nhịn được khẽ nở nụ cười.

Sắc mặt Thạch Thương Ly lạnh lùng, ánh mắt sắc bén nhìn cô, hận không thể bóp chết cô. Người ngu ngốc này thật đúng là thích xen vào việc của người khác! Bây giờ ngay cả chuyện của Thẩm Nghịch cũng quan tâm. Không đúng, cô mới gặp Thẩm Nghịch mấy lần, sao lại quan tâm Thẩm Nghịch như vậy?

Loan Đậu Đậu nuốt nước miếng, bị hắn nhìn có chút rợn tóc gáy: “Sao vậy? Thẩm Nghịch không phải bạn anh sao? Nhà anh lớn như vậy thêm một người thì sao chứ. Tôi nấu nhiều cơm hơn một chút thì sao chứ? Sao anh lại như vậy.....”

“Hẹp hòi” hai chữ này trong kẽ răng cô, cô thật sự không dám nói tiếp. Ánh mắt của hắn quá đáng sợ!

Thẩm Nghịch trầm thấp mở miệng: “Không cần, tôi ở một mình quen rồi, không thích náo nhiệt.”

“Có nghe hay không?” Thạch Thương Ly lườm cô một cái. Thẩm Nghịch quả nhiên là anh em tốt, rất hiểu chuyện! Trong nhà có Thạch Lãng đã làm hắn khó chịu rồi, hắn không có bệnh lại thêm Thẩm Nghịch về nhà! Đồng tính luyến ái thì sao? Đồng tính luyến ái cũng có thể thích con gái!

Loan Đậu Đậu không cam lòng, ánh mắt buồn bực đầu hàng Thẩm Nghịch, hình như người ta không nhìn thấy!

Thạch Thương Ly đi về phía toilet: “Em thu dọn xong chúng ta sẽ về.”

Loan Đậu Đậu u oán nhìn Thẩm Nghịch: “Sao anh không ở cùng chúng tôi? Nhiều người rất vui! Một mình ở đây nổi mốc cũng không ai biết.”

Thẩm Nghịch cười cười: “Thói quen.” Thói quen u ám như vậy, thói quen cô đơn như vậy, thói quen sống một mình.

Đôi mắt đen láy như ngọc trai đen của Loan Đậu Đậu di chuyển, chợt mở miệng hỏi: “Thẩm Nghịch, không phải anh thích tôi đấy chứ?”

“Cô nói xem?” Thẩm Nghịch lạnh lùng, hỏi ngược lại.

“Tôi làm sao biết được? Tôi biết rồi còn hỏi anh sao?” Loan Đậu Đậu chu môi không vui nói.

Ánh mắt Thẩm Nghịch lấp lánh, trầm giọng nói: “Tôi nói đúng cô có tin không?”

Đậu Đậu ngây ngẩn cả người, quả quyết lắc đầu: “Không tin, anh đồng tính luyến ái mà!”

“Nếu không tin sao còn hỏi?” Thẩm Nghịch nhíu mày.

“Hả.......” Loan Đậu Đậu bị anh ta xoay đến hồ đồ, không phải cô hỏi anh ta sao? Tại sao lại bị anh ta hỏi ngược lại rồi? Ưu thương cắn móng tay: “Anh bắt nạt tôi, luôn tránh vấn đề tôi hỏi, còn hỏi làm cho tôi ngây ngẩn cả người.”

Lần đầu tiên Thẩm Nghịch cười trước mặt cô, giọng nói khàn khàn: “Loan Đậu Đậu, không phải tôi tránh vấn đề của cô mà là vấn đề của cô căn bản cũng không đáng để trả lời.”

“Nói như vậy, tôi còn phải cảm ơn anh?” Loan Đậu Đậu nghiêng đầu nhìn anh ta, gương mặt đó bất luận nhìn từ góc độ nào cũng đều là lo lắng.

“Không khách khí!”

Hả........Loan Đậu Đậu nhếch môi, tối sầm mặt! Người này cũng đáng đánh đòn! Khó trách lại có thể làm anh em tốt với Phân Ruồi, hai người đều ngưu tầm ngưu!

Thẩm Nghịch nghe thấy tiếng bước chân đi ra, thật nhanh nói một câu; “Tôi không thích nói dối, bình thường những câu trả lời của tôi đều là thật.”

Nói với tốc độ rất nhanh, nhanh đến nỗi cô nghe không kịp, sau đó là giọng nói trầm thấp của Thạch Thương Ly: “Được rồi, chúng ta về thôi. Thẩm Nghịch, cậu nghỉ ngơi đi, hôm nào tôi mời cậu đi uống rượu.”

Tay trái ôm Loan Đậu Đậu đang ngồi trên ghế salon đứng lên.

“Được.” Sắc mặt Thẩm Nghịch thản nhiên giống như không có chuyện gì xảy ra, chưa nói gì với Loan Đậu Đậu, không có bị Thạch Thương Ly đánh, tất cả dường như không có.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình thấy rất hay nên chi

21-07-2016 120 chương
Mị Hương

Mị Hương

Mị Hương thuộc thể loại ngôn tình cổ đại, truyện xoay quanh về cuộc sống của cô

23-07-2016 82 chương
Kiêu sủng - Đinh Mặc

Kiêu sủng - Đinh Mặc

Văn án: Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn đường, người đàn ông quay mặt lại,

09-07-2016 23 chương
Anh Chàng Ngọt Ngào

Anh Chàng Ngọt Ngào

Trích đoạn:Anh biết, cổ cô là nơi rất nhạy cảm, chỉ cần anh phà hơi thở vào, nó

21-07-2016 12 chương
Đâu rồi tuổi thơ

Đâu rồi tuổi thơ

Sài Gòn mấy hôm nay đột nhiên trở mưa giông kèm theo đó là tiếng sấm chớp, tuy không

23-06-2016
Lạc lối - Phần 2

Lạc lối - Phần 2

Vỡ Giả sử, chỉ là giả sử thôi, bạn không còn nhớ gì về cội nguồn của mình,

24-06-2016
Mùa thu Sài Gòn

Mùa thu Sài Gòn

Tôi đến Sài Gòn vào những ngày mùa Thu đậm sắc vàng. Những cơn gió khe khẽ thổi làm

25-06-2016
Nỗi buồn sau hàng mi

Nỗi buồn sau hàng mi

Nó khéo léo giấu nỗi buồn và niềm trống trải bên dưới hàng mi dài và đẹp, nó

30-06-2016
Thư gửi mẹ

Thư gửi mẹ

Nhiều lúc tôi cũng thấy mình sướng thật, chẳng phải làm gì, ở nhà thì có máy tính

25-06-2016

Teya Salat