Người cô đụng vào, chính là Cung Tử Kỳ, sắc mặt của anh rất kém, lạnh lùng nhìn cô một cái sau đó lập tức vòng qua bên cạnh cô.
bạn đang xem “Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!"Học trưởng Cung!" Cô vội vàng xoay người, gọi anh dừng lại.
Anh dừng chân nhưng cũng không quay người lại. Cô đưa tay vào trong túi, lấy vỏ sò nhặt được trên bờ biển ngày hôm đó ra.
Không biết làm sao, cái vỏ sò ngày đó lại trở lại trên người cô.
Mà đến sáng nay, cô mới nhìn thấy nó ở bên giường. Vốn định đưa cho anh vào buổi sáng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của anh, cô thật không biết, phải tiến lên nói chuyện với anh như thế nào.
"Hôm đó anh bỏ quên này!" Cô giơ vỏ sò lên trước mặt anh, không dám ngẩng đầu lên nhìn anh.
Nhất định là anh vẫn đang tức giận chuyện ngày hôm qua. Anh lạnh lùng nhìn thứ gì đó trong tay cô.
"Không lạ gì. . . . . ." Anh vung tay lên, vỏ sò bay ra từ trong tay cô, nện vào trên cột đá bên cạnh, vỡ tan tành, nặng nề rơi trên mặt đất, phân tán thành nhiều mảnh nhỏ. Nhìn mảnh vụn trên đất, cô chạy tới, ngồi xổm xuống.
"Anh không lạ gì thì cũng không cần vứt nó đi!" Cô nhặt từng mảnh từng mảnh vỏ sò lên, muốn phục hồi nguyên dạng cho nó, nhưng mà một khi thứ gì đó đã bị vỡ thì vĩnh viễn cũng không thể nào trở về bộ dáng lúc trước được nữa.
Giống như quan hệ giữa ahi người vậy, nếu như đã bắt đầu nguội lạnh rồi thì cũng không thể trở về tình trạng lúc trước.
Anh lạnh lùng liếc mắt nhìn Cổ Ngấn Nhi đang ngồi xổm trên mặt đất.
"Đi!" Nhàn nhạt mở miệng, lập tức rời khỏi nơi đó.
Một vài học sinh vây quanh xem đến đây, chỉ cười Cổ Ngấn Nhi không biết tự lượng sức mình, loại vỏ sò vừa xấu xí lại vừa khó coi này làm sao có thể vừa mắt Cung Tử Kỳ được chứ?
"Anh thật quá đáng!" Khi Cung Tử Kỳ đi qua bên cạnh Khâu Dật Phàm, Khâu Dật Phàm mở miệng nói.
"Có sao?" Giọng nói của bọn họ, truyền vào trong tai Cổ Ngấn Nhi. Cô chỉ nhặt lên mảnh vụn của vỏ sò lên, ném những mảnh vụn kia vào trong thùng rác.
"Học trưởng Khâu, chúng ta đi thôi!" Cô gượng ép chính mình phải kéo ra một nụ cười, cô chẳng hề để ý chút nào đến quần áo của mình.
Nhưng mà, cô lại vô cùng để ý đến lời nói của anh.
"Được!" Khâu Dật Phàm đáp một tiếng, sau khi nhìn Cung Tử Kỳ một cái lập tức sải bước đi đến chỗ Cổ Ngấn Nhi.
Anh nhìn hai người bọn họ rời đi, trong mắt tràn đầy tức giận.
Anh không phải cố ý làm vở mảnh vỏ sò kia, chỉ là thấy cô và Khâu Dật Phàm ở chung một chỗ cho nên mới cảm thấy tức giận, tức giận cô tại sao có thể nô đùa đuổi bắt với Khâu Dật Phàm như vậy, nhưng mà khi ở chung với anh lại như là hai người hoàn toàn xa lạ chẳng có liên quan gì đến nhau cả.
"Kỳ!" Trầm Phi Dương đứng ở bên cạnh anh, cảm thấy rõ ràng là anh đang tức giận.
Cậu ấy thật sự rất để ý nữ sinh kia, tối hôm qua sau khi bọn họ rời đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao quan hệ giữa bọn họ, lại biến thành tình trạng như hiện nay?
Xem ra, chuyện này trừ phi Cung Tử Kỳ nguyện ý nói, nếu như cậu ấy không muốn nói, chắc hẳn bọn họ vĩnh viễn đều không thể nào biết được.
"Tìm người lấy mảnh vụn của vỏ sò trong thừng rác ra." Anh chỉ nhàn nhạt mở miệng, sau đó cũng không quay đầu lại rời khỏi hành lang.
Trầm Phi Dương lắc đầu một cái, đây không phải là cậu ấy đang tìm phiền toái cho mình sao?
Cậu ấy rõ ràng thích cô ấy, tại sao còn đối cử với cô ấy như vậy chứ?
Nhưng mà anh cũng có thể cảm nhận được rằng, nữ sinh kia rất để ý, nếu như không để ý thì khi cô ấy nhìn thấy mảnh vỏ sò vỡ vụn, trong mắt sẽ không phiếm lệ.
Chương trước | Chương sau