XtGem Forum catalog
Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 85
5 sao 5 / 5 ( 119 đánh giá )

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi - Chương 74

↓↓
Nhưng mà, chị lại không xuất hiện, em chỉ có thể len lén rời đi. Sau khi rời đi, anh trai sẽ không còn có ý nghĩ như vậy nữa." Cô nhìn những vì sao ngoài cửa sổ, hiện tại cô rất vui vẻ, còn có thể ngồi ở chỗ này, nói về tâm sự trước kia như vậy.

bạn đang xem “Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

"Tại sao em lại muốn nói chuyện này với chị?" Cô thật sự không hiểu, vì sao đến bây giờ cô ấy còn phải những chuyện này với cô, nói ra để làm gì?

"Chi dâu, em thật sự hi vọng, chị và anh trai em có thể sống hạnh phúc bên nhau, đừng tiếp tục như bây giờ nữa, nhìn hai người như như thế này, trong lòng em cảm thấy không thoải mái chút nào. Nếu như không phải do em, quan hệ giữa hai người cũng sẽ không biến thành tình trạng như ngày hôm nay." Dạ Vận Dung thật sự cảm thấy mình là người có lỗi, nếu như không phải tại cô..., tất cả mọi chuyện sẽ không biến thành tình trạng như thế này, nếu như tất cả đều trở lại bình thường thì thật là tốt biết bao.

"Tiểu Dung, em. . . . . ." Cô không biết phải nói những gì, có lẽ quan hệ giữa bọn họ trở nên như thế này là bởi vì hiểu lầm về Dạ Vận Dung.

Nhưng mà, giữa bọn họ cũng thiếu cảm giác an toàn, nếu như không phải bởi vì giữa hai người bọn họ có vấn đề, chắc hẳn tất cả mọi chuyện cũng sẽ không biến thành như thế này.

Nhìn tình trạng giữa hai người cứ như thế này, trong lòng cô cũng không dễ chịu, thật ra thì cô thật sự rất muốn làm hòa với anh, Nhưng mà lại không muốn mình là người làm hòa trước. Nếu như mở miệng làm hòa trước, cô sợ về sau người bị tổn thương lại sẽ là mình.

"Chị dâu, em biết để chị đi nói chuyện làm hòa với anh trai là chuyện không dễ dàng, em nghĩ anh ấy sẽ hiểu, anh ấy nhất định sẽ nói chuyện rõ ràng với chị. Em ôm bảo bối đi chơi một lát, sau khi dỗ nó ngủ thiếp đi sẽ oom vào đây, được không?" Cô ôm đứa bé đi, có thể để cho hai người bọn họ nói chuyện riêng với nhau.

"Được!" Cô gật đầu, Tiểu Dung ôm đứa bé đi ra ngoài, cô cũng có thể đi tắm.

"Dạ!" Tiểu Dung lập tức ôm lấy Đậu Đậu nhỏ bé đang nằm trên giường vung tay.

"Đậu Đậu ngoan, cô ôm con đi chơi!" Cười ôm Đậu Đậu đi ra ngoài.

Thấy bọn họ rời đi, Quách Y Y cũng cầm quần áo, đi đến phòng tắm.

Nhưng mà vẫn chưa đi đến bên cửa phòng tắm, cửa phòng đã bị đẩy ra.

Dạ Đình đứng ở cạnh cửa, nhìn Quách Y Y.

"Y Y, chúng ta nói chuyện một chút đi!" Anh đi tới bên cạnh cô, đưa tay cầm lấy quần áo ngủ trong tay cô, để lên trên tủ bên cạnh, lôi kéo cô đi tới bên giường.

"Nói chuyện gì?" Cô không biết, lúc này, cô phải nói cái gì nữa.

"Ngồi!" Anh vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình, lôi kéo Quách Y Y ngồi xuống.

"Nói đi!" Sau khi ngồi xuống, cô vẫn giữ một khoảng cách nhất định với anh, ít nhất hiện tại cô vẫn chưa làm hòa với anh.

"Những gì Tiểu Dung vừa nói với em anh nghe thấy hết rồi!" Vừa rồi đúng là anh đã đứng bên ngoài, bọn họ nói chuyện anh nghe rất rõ, cũng biết Dạ Vận Dung là vì muốn tốt cho hai người bọn họ, vì để cho Dạ Vận Dung yên tâm, anh cũng nên làm rõ quan hệ của hai người ít nhất không làm cho Dạ Vận Dung cảm thấy không yên tâm.

"Anh muốn nói gì, cứ nói đi!" Cô nhìn Dạ Đình, đột nhiên phát hiện trên đầu anh, có khá nhiều tóc trắng, cô muốn đưa tay nhổ hết giúp anh, nhưng tay vốn định đưa lên, lại bị chính mình cứng rắn đè xuống.

"Anh biết rõ em vì hiểu lầm chuyện lần đó cho nên mới rời đi. Em nghĩ rằng đêm hôm đó, anh không đuổi theo, đi tìm em có đúng không? Em nghĩ, anh mới từ trong phòng tắm đi ra, chỉ quấn một cái khăn tắm có thể chạy ra ngoài sao?" Đây là chuyện anh vẫn luôn quan tâm, không hiểu phải làm thế nào.

"Mặt mũi anh quan trọng? Hay là em quan trọng?" Cô không hiểu, rốt cuộc mặt mũi anh quan trọng, hay là quan trọng.

Nếu như ở trong lòng anh, hình tượng quan trọng như vậy thì anh cần gì phải chạy đi tìm cô, quấn lấy cô không buông như thế này?

"Anh biết, lần trước đúng thật là lỗi của anh, nhưng mà, thật sự không thể tha thứ sao? Em thực sự muốn nhìn thấy người đàn ông của mình, quân khăn tắm chạy khắp nơi sao?" Anh không hiểu, sau khi đi ra, anh chỉ vơ đại lấy một bộ nhanh chóng mặc vào sau đó lập tức chạy đi tìm cô, đến cuối cùng anh mới phát hiện ngay cả quần áo anh cũng mặc ngược.

"Em. . . . . ." Cô thật sự không muốn, một chút cũng không muốn người đàn ông của mình bị người phụ nữ khác nhòm ngó.

Thế nhưng khi đó cô thật sự rất tức giận.

"Y Y, anh thật sự sai rồi. Ban đầu anh không nên tức giận, lớn tiếng với em như vậy, anh sợ em biết anh còn có chuyện giấu em về người em gái này, càng không muốn muốn cho em biết anh đã từng muốn dùng mạng của mình cứu lấy mạng em gái. Anh không biết nếu như sau khi em biết chuyện này, em sẽ nghĩ như thế nào? Bởi vì anh sợ em sẽ suy nghĩ lung tung, cho nên mới không muốn nói cho em biết chuyện này ." Anh kéo tay cô, đặt bàn tay cô vào lòng àn tay mình.

"Nhưng mà, kể từ sau khi gặp lại em, anh thật sự phát hiện, trong lòng anh chỉ có một mình em." Anh nhìn ánh mắt cô.

"Đình. . . . . ." Cô không nhịn được gọi ra, bởi vì là lần đầu tiên, cô nhìn thấy anhh nghiêm túc như vậy, nghiêm túc nói từng chuyện từng chuyện với cô như, cho dù là thật hay giả, cô đều rất vui vẻ, bởi vì từ trước tới nay trong lòng anh thật sự có cô.

"Y Y, gọi một lần nữa, gọi anh một lần nữa đi." Khi anh nghe thấy cô gọi mình, anh thật sự rất vui vẻ, anh cứ nghĩ rằng giữa bọn họ đã không thể, có thể cô sẽ không bao giờ gọi anh như vậy nữa rồi.

"Đình, đình. . . . . ." Cô liên tục gọi tên anh.

Có bao nhiêu đêm, cô nằm mơ thấy anh. Nhưng mà sau khi tỉnh lại, thứ cô nhìn thấy cũng chỉ là một mảnh đen ngòm, đưa tay sờ sờ mắt mình, phát hiện bởi vì nhớ nhung anh mà cô đã khóc trong mơ.

"Y Y. . . . . ." Anh kéo cô vào trong lòng, ôm chặt cô vào trong ngực mình, cảm giác như thế, thật sự rất tốt.

Ít nhất anh lại có thể cảm nhận được sự tồn tại của cô một lần nữa. Người phụ nữ anh yêu lại xuất hiện trước mặt anh rồi.

"Y Y, rốt cuộc em đã trở lại bên cạnh anh rồi." Nói xong, anh lập tức hôn lên môi cô.

Dạ Vận Dung đứng ở cạnh cửa, len lén đóng cửa phòng giúp bọn họ, thật sự rất vui vẻ, ít nhất cô cũng nhìn thấy bọn họ làm hòa rồi, như vậy, cô cũng an tâm, liếc mắt nhìn đứa bé trong ngực.

"Bảo bối, xem ra tối nay cháu phải ngủ với cô rồi." Sau đó lập tức ôm đứa bé trở lại phòng mình.

Đậu Đậu coi như khéo léo, một đêm này không khóc cũng không nháo, chỉ nằm yên bên cạnh Dạ Vận Dung. ngoan ngoãn ngủ cả đêm, cho đến tận khi trời sáng, khi Dạ Vận Dung tỉnh lại, bé mới mở hai mắt thật to.

"Bảo bối, cháu thật sự rất ngoan!" Những đứa bé khác ngay cả một buổi tối, cũng không thể rời khỏi mẹ mình, vậy mà bé lại an tĩnh ngủ cạnh cô cả đêm. Xem ra, đứa bé này thật sự làm cho người ta rất yên tâm.

Nhưng mà, cô nghe Dạ Đình nói, bé cũng bị di truyền bệnh tim bẩm sinh giống cô. Cô thật sự cảm thấy khổ sở, đứa bé nhỏ như vậy, đã phải chịu loại bệnh đau đớn hành hạ, cô thật sự rất khó chịu.

"Anh, chị dâu, hai người đã dậy rồi!" Dạ Vận Dung thấy bọn họ nắm tay, cùng nhau xuất hiện trong phòng khách, thật sự rất vui vẻ. Cô biết bọn họ ở cạnh nhau rất hạnh phúc.

"Tiểu Dung, thật sự xin lỗi, để em phải chăm sóc bảo bối cả đêm." Cũng không biết tối hôm qua bảo bối có ngoan hay không.

"Chị dâu, không có gì đâu! Chỉ cần thấy chị và anh trai vui vẻ bên nhau, tất cả đều không quan trọng.Nhưng mà, bảo bối thật sự rất ngoan, một buổi tối đều không khóc không náo. Em ngủ rất thoải mái." Cô mỉm cười, thật sự rất yêu bảo bối.

"Như vậy là tốt rồi, chị còn sợ bảo bối sẽ quấy, hại em không ngủ được!" Cô thật sự rất ngại, tối qua làm hòa với anh xong lại quên mất con trai.

"Đình, anh đưa con lên lầu thay tã, em đi làm điểm tâm!" Cô đưa tay sờ tã của con trai, phát hiện nó đã ướt rồi, nếu như không đổi sẽ không tốt cho con.

"A. . . . . ." Làm sao anh có thể thay được chứ, ngay cả nhìn anh cũng chưa từng nhìn qua mà.

"Chị dâu, em thấy chị nên đi cùng anh trai dạy anh ấy cách thay đi, nếu để cho một mình anh ấy đi thay tã cho bé con có thể nó sẽ khóc thét lên đấy." Dạ Vận Dung cười trêu nói.

"Nhưng mà, bữa ăn sáng. . . . . ." Bọn họ đều chưa ăn cơm, nếu như không làm điểm tâm, tiếp theo phải làm sao?

"Chuyện làm bữa sáng cứ để cho em lo!" Cô khẽ mỉm cười.

"Được rồi!" Cô ôm lấy bảo bối từ trong ngực Dạ Vận Dung, bế bé lên trên lầu.

"Anh còn ngây ngốc đứng đó làm cái gì?" Thấy Dạ Đình vẫn đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích, Quách Y Y đang đứng cạnh cầu thang không nhịn được liếc anh một cái.

"Đến rồi!" Dạ Vận Dung vui vẻ cười to, cô thật đúng là chưa từng thấy anh trai bày ra vẻ mặt ngu như vậy, xem ra những ngày kế tiếp sẽ rất vui vẻ.

Ít nhất sẽ không khổ sở, nhìn hai người bọn họ cái như thế này, cô cũng yên tâm, không cần lo lắng, sau khi cô rời đi, anh trai sẽ sống không tốt.

Nhưng mà bây giờ anh hai đang ở đâu? Bọn họ tìm anh lâu như vậy, vẫn không có một chút tin tức gì về anh.

Cô chỉ muốn trước khi rời đi sẽ được gặp lại anh hai một lần, trừ lúc nhỏ được gặp anh hai một lần sau đó không hề gặp lại nữa.

Anh cả nói, đã có tin tức của anh, nhưng mà rốt cuộc anh ấy đang ở đâu?

Rốt cuộc tới khi nào mới có thể tìm được anh?

Mỗi lần nhớ tới anh hai bị thất lạc, trong lòng của cô đều cảm thấy không dễ chịu.

Nếu như không phải vì cô, anh hai cũng sẽ không bị lạc mất mọi người, cho nên trước khi rời đi, cô muốn gặp lại anh một lần nữa.

Nhìn lên trên lầu một cái, vẫn ngoan ngoãn vào phòng bếp, bắt đầu làm bữa ăn sáng cho bọn họ. Đến bây giờ đúng thật là cô chưa từng làm một bữa cơm tử tế cho anh trai, trước kia đều là anh tự mình xuống bếp nấu cho cô ăn, hiện tại cô cũng có thể làm cho anh một lần rồi, cô thật sự rất vui vẻ.

Cô thích náo nhiệt. Hiện tại thấy trong nhà như vậy, cô cảm thấy rất vui, ít nhất thấy được khuôn mặt tươi cười vui vẻ của anh trai, còn có cả chị dâu và cháu trai đã trở về. Như vậy đã là đủ rồi.

Dạ Đình VS Quách Y Y

Lầu hai, trong phòng, Quách Y Y đang dạy Dạ Đình từng bước một cách làm như thế nào để thay tã ướt cho con trai, nhưng đã dạy nhiều lần mà anh vẫn không học được.

"Chuyện đơn giản như thế này mà anh cũng không học được, ngốc vậy? Học nhiều lần thế mà cũng không học được!" Cô thật sự không chịu nổi. Cô đúng là không biết, Dạ Đình cũng có lúc ngốc như thế.

"Em dạy lại anh một lần nữa đi, một lần cuối cùng, hết lần này anh nhất định sẽ học được!" Anh tin tưởng mình có thể, mình vẫn không đần đến vậy.

Chỉ là, mới vừa rồi anh không chú ý tới động tác của cô, vẫn luôn nhìn cô nghiêm túc dạy mình, anh rất thích nhìn cô nghiêm túc làm việc. Cô nghiêm túc như vậy thật đúng là lần đầu tiên anh được nhìn thấy.

"Để anh thử một chút!" Anh nhìn hiểu rồi, đi tới bên cạnh con, đứng bên cạnh hai mẹ con, mở tã ướt mới vừa chuẩn bị xong, thử làm lại một lần nữa, lần này được coi là đã học xong.

"Tốt lắm, anh trông con một lát đi, em xuống giúp Tiểu Dung làm điểm tâm!" Nói xong, cô lập tức giao con cho anh, xoay người đi xuống lầu, Dạ Đình cũng đi xuống theo.

Nhìn thấy cô, anh thật sự rất thỏa mãn, ít nhất người phụ nữ mình yêu thích đã trở lại bên cạnh mình rồi. Nhìn con trai trong ngực anh thật sự rất vui vẻ.

Ít nhất cô tức giận thì tức giận, nhưng không hề phá bỏ kết tinh tình yêu của bọn họ. Mặc dù thân thể con không được tốt, nhưng mà anh tin tưởng, bọn họ sẽ chữa khỏi bệnh cho con, nhất định sẽ.

"Lách cách" lầu dưới chuyển tới tiếng vang, anh vội vàng ôm con chạy xuống dưới, khi vào trong phòng bếp, lập tức nhìn thấy Dạ Vận Dung ngã trên đất, máu tràn ra khỏi miệng. Lần trước bác sĩ đã nói, nếu như bất cứ nơi nào trên cơ thể cô bị chảy máu, cô sẽ rời khỏi thế giới này.

"Tiểu Dung . . . . ." Dạ Đình giao đứa bé cho Quách Y Y, vội đỡ Dạ Vận Dung dậy.

"Anh, thật xin lỗi! Em còn chưa chuẩn bị xong bữa sáng!" Cô cười trả lời, âm thanh yếu ớt, bay vào lỗ tai bọn họ.

"Đừng nói chuyện nữa, anh đưa em đến bệnh viện!" Dạ Đình ôm Dạ Vận Dung, đang định chạy ra ngoài.

"Anh, anh hãy nghe em nói!" Cô vội vàng kéo tay Dạ Đình.

"Hiện tại đừng nói gì cả, anh đưa em đến bệnh viện trước, chờ em khá hơn, chúng ta sẽ chậm chậm tán gẫu!" Anh biết, đã không có cơ hội, nhưng mà anh vẫn hi vọng có một chút ký tích.

"Không cần, anh. . . . . . Em rất. . . . . . Rất rõ . . . . . . Mình. . . . . . Thân thể của mình. . . . . . Thân thể. . . . . . , em đã. . . . . . Đã không còn. . . . . . Có nhiều . . . . . thời gian. . . . . . , nhìn. . . . . . nhìn thấy anh và chị dâu. . . . . . Hòa. . . . . . Hòa hảo. . . . . . ! Em cũng. . . . . . Cũng rất. . . . . . Vui vẻ. . . . . . . Chỉ là. . . . . . Chỉ là. . . . . . Không. . . . . . Không tìm được hai. . . . . . anh hai. . . . . . , em cảm thấy. . . . . . Cảm thấy rất đáng tiếc. . . . . . ,anh. . . . . . anh. . . . . . anh đồng ý. . . . . . đồng ý với Tiểu Dung. . . . . . , nhất định phải tìm được. . . . . . Tìm được anh hai . . . . . . Được không?" Âm thanh của cô càng ngày càng yếu ớt, nhìn bộ dáng này của cô, Quách Y Y không nhịn được chảy nước mắt.

Trong lòng vô cùng sợ hãi, sợ có một ngày, bảo bối cũng sẽ giống như cô ấy.

"Tiểu Dung, không sao đâu, chúng ta đi bệnh viện trước, có được hay không?" Có thể còn có một chút hi vọng, nhưng cô lại không muốn đi, nếu như không đi, ngay cả một chút hi vọng cũng không có.

"Anh. . . . . . Không cần. . . . . . Không cần vì em. . . . . . Lo lắng cho em. . . . . . nữa. . . . . ! Em. . . . . . Em thật sự rất. . . . . . Vui vẻ. . . . . . còn có thể. . . . . . Có thể ôm được cháu trai. . . . . . Thật sự vô cùng. . . . . vui vẻ!" Trên mặt cô có nụ cười, mặc dù không coi như là cười thỏa mãn, nhưng vẫn rất mê người.

Tâm nguyện của cô chính là tìm được anh hai, nhưng vẫn chưa tìm được tin tức gì về anh hai cả.

Nếu như anh hai xuất hiện, như vậy tất cả tâm nguyện của cô đều được hoàn thành rồi, nhưng cho đến bây giờ anh hai vẫn không xuất hiện, điều này làm cho cô càng thêm sợ hãi, sau khi rời đi, sẽ không tìm được anh hai nữa. Sợ nhất chính là, anh hai đã rời khỏi thế giới này.

Nhưng mà, cô tin tưởng anh cả, anh cả nói anh ấy còn sống trên thế giới này, như vậy cô sẽ tin tưởng lời nói của anh, tin tưởng anh hai nhất định còn sống trên thế giới này.

Chỉ cần anh còn sống trên thế giới này, như vậy tất cả đều đã là đủ rồi.

"Leng keng!" Chuông cửa vang lên, tầm mắt của mấy người đều dời đến cánh cửa.

"Em đi mở cửa!" Quách Y Y ôm đứa bé, đi tới cửa, sau khi mở cửa, nhìn thấy một người đàn ông đứng ngoài, khuôn mặt có phần tương tự Dạ Đình.

"Anh là?" Quách Y Y cứ có cảm giác, tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì đó.

"Đây là nhà của Dạ Đình?" Dạ Thiên nhìn người phụ nữ trước mắt, có chút quen mắt, rồi lại không nhớ nổi đã gặp qua ở nơi nào.

Anh tra xét tư liệu về Dạ Đình, trong tài liệu cũng không có ghi chép về chuyện anh đã kết hôn.

Nhưng nhìn thấy người phụ nữ trước mắt, còn có đứa bé cô ôm trong tay, anh chắc chắn, người phụ nữ này nhất định có quan hệ nào đó với Dạ Đình, về phần rốt cuộc là loại quan hệ nào, anh vẫn không thể xác định.

"Đúng! Vào rồi nói!" Quách Y Y cảm thấy, cứ để cho anh đi vào trước.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Đó có phải là...yêu?

Đó có phải là...yêu?

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện: "Tháng năm không trở lại") Đừng nói

27-06-2016
Gọt giũa yêu thương

Gọt giũa yêu thương

Có thể mọi người sẽ nghĩ rằng đó là một điều khó chấp nhận khi tình yêu xuất

29-06-2016
Về thăm bạn

Về thăm bạn

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") - Con về ngay,

27-06-2016
Tàu muộn

Tàu muộn

Và cô giật nảy mình. Một người đàn bà, ngồi bất động ở giường đối diện, mắt

24-06-2016