Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi
Tác giả: Hoàng Kha
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 85
5 / 5 ( 28 đánh giá )
Kéo Tống Tâm Dao cùng đi đến cửa thư phòng.
"Tự em dựa vào cửa nghe đi!" Tống Tâm Dao thật sự đi đến cạnh cửa nghe ngóng.
bạn đang xem “Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
"Ân. . . . . . Nơi đó. . . . . . Nơi đó không được. . . . . ." Âm thanh truyền ra từ bên trong khiến cho cô đỏ mặt.
"Ghét, làm sao anh không nói sớm hả!" Không ngờ, cha mẹ cô vẫn còn nhiều tinh lực như vậy.
"Anh đã nói là cấm trẻ nhỏ rồi mà, ai bảo em phản ứng trì độn như vậy. Chỉ là, buổi tối chúng ta cũng có thể đến thư phòng làm thử một chút." Cung Hình Dực đột nhiên dựa sát vào cô nói.
"Ai muốn làm với anh!" Tống Tâm Dao tức giận muốn đánh người, xoay người chạy ra ngoài, Cung Hình Dực chỉ cười, nhưng mà đề nghị này của anh buổi tối có thể thử xem.
Nhìn Tống Tâm Dao chạy đi, anh cũng đi theo ra ngoài, lại nhìn cửa thư phòng một cái, cha mẹ vợ thật đúng là một tấm gương tốt cho anh a!
*
Cung gia
Kỳ Kỳ mới vừa vào cửa, liền chạy đi tìm ông cố râu bạc. Cung Hình Dực lại đưa Tống Tâm Dao lên lầu.
"Làm sao vậy? Em muốn đi gặp ông nội, chào hỏi trước đã!" Thấy anh trực tiếp kéo cô lên lầu, Tống Tâm Dao có cảm giác không đúng, dù sao cũng phải lên tiếng chào hỏi Thiên Kích trước mới đúng, như thế này có chút không lễ phép.
"Hiện tại ông nội đang chơi cùng Kỳ Kỳ, chúng ta lên lầu trước, ông nội có thể hiểu được mà!" Dắt tay Tống Tâm Dao đi lên, anh cũng không đưa cô tới gian phòng của mình, mà là đi đến một phòng trên lầu ba .
Mới vừa tiến vào, Tống Tâm Dao liền bị cảnh tượng bên trong dọa sợ, bởi vì đây không phải một phòng bình thường, mà là một phòng thay quần áo, bên trong tất cả đều là nữ trang.
"Đây là?" Cô không hiểu hỏi.
"Thích không?" Những bộ trang phục này, đều là anh tỉ mỉ chọn lựa cho cô.
"Cho em?" Tống Tâm Dao có chút nghi ngờ, nhiều quần áo như vậy, cho cô hết sao?
"Ừ!" Cung Hình Dực lại kéo tay cô, đi vào sâu bên trong, tất cả đều là quần áo trẻ con.
"Những thứ này là cho Kỳ Kỳ sao?" Cung Hình Dực lại gật đầu một cái.
"Lần trước anh hỏi quần áo của Kỳ Kỳ là vì muốn mua quần áo cho nó sao?" Cung Hình Dực lại lần nữa gật đầu.
"Vậy tại sao không để cho Kỳ Kỳ biết?"
"Anh muốn xem dáng vẻ cảm động của em!" Cung Hình Dực ôm hông, nhìn vẻ mặt của cô.
"Ghét, em có cái gì tốt mà nhìn." Thấy anh vẫn nhìn chằm chằm vào mình, cô cảm thấy thật kỳ lạ.
"Em rất xinh đẹp, nhìn mãi không chán, em nói xem phải làm thế nào? ’
"Vậy có phải nhìn một ngàn lần sẽ chán hay không?"
"Em thật đúng là chỉ để tâm vào chuyện vụn vặt, anh là thứ người như thế sao?"
"Em có chút nghi ngờ!" Tống Tâm Dao cảm thấy, sớm muộn cũng có một ngày anh sẽ chán ghét cô.
Mỹ nữ trong công ty anh nhiều như vậy, hơn nữa mọi người ai ai cũng đều rất xinh dẹp!
"Người phụ nữ này!" Cung Hình Dực phát hiện, anh quả thật không có biện pháp nào đối với cô.
"Đi xuống lầu, đừng để cho ông nội chờ!" Coi như cảm động hơn nữa vẫn phải đi gặp ông nội trước.
"Tốt lắm! Em đó! Trong lòng chỉ nhớ tới muốn gặp ông nội, nếu không đưa em đi gặp ông, em sẽ trách anh mất!" Cung Hình Dực bất đắc dĩ lắc đầu, cô gái này, có lúc vẫn không hiểu rõ phong tình.
Sau khi cùng ông nội nói chuyện, ăn cơm tối xong, Kỳ Kỳ được ông nội dẫn ra ngoài chơi, Cung Hình Dực lại lôi kéo Tống Tâm Dao trở lại phòng, mà lần này, anh trực tiếp kéo cô vào thư phòng.
Điều này khiến cho Tống Tâm Dao có cảm giác không ổn.
Không phải anh nghĩ thật sự sẽ làm chuyện đó trong thư phòng chứ?
Nhưng mà, trong thư phòng ngay cả giường cũng không có, muốn làm ở đâu?
Ách. . . . . . Tại sao cô có thể nghĩ đến những thứ này?
"Em đi tìm Kỳ Kỳ chơi đây!" Nói xong, Tống Tâm Dao liền xoay người chạy ra ngoài.
"Muốn chạy sao?" Cung Hình Dực dùng tốc độ cực nhanh, ôm lấy thân thể của cô bên cạnh mình.
"Anh làm gì vậy?" Tống Tâm Dao có chút sợ.
"Em quên sao? Buổi trưa em cũng đã nói rồi, buổi tối sẽ cho anh!" Cung Hình Dực thổi khí nóng ở bên tai cô nói.
"Nhưng là, buổi trưa anh cũng đã làm rồi!" Tống Tâm Dao đỏ mặt cúi đầu, buổi trưa cô không nên nói như vậy.
"Vậy không đủ!"
"Ân. . . . . ." Anh thổi khí nóng bên tai cô, run rẩy rên rỉ ra tiếng.
"Đừng. . . . . ." Cảm thấy nụ hôn của anh dời đi hướng về phía cổ.
"Dao Dao. . . . . ." Âm thanh của anh lại một lần nữa khàn khàn, chuyển qua bên cạnh cô, để cho cô tựa vào cửa thư phòng.
Hai chân của anh xâm nhập vào trong hai chân cô, hôn lên chỗ mẫn cảm trên người cô.
"Ân. . . . . .Dực. . . . . . Đừng. . . . . . Đừng như vậy. . . . . ." Cô cảm giác hai chân của mình đã bắt đầu run rẩy, sắp nhũn ra, nếu như không phải tay của anh đang ôm cô..., nhất định cô đã sớm ngã nhào trên đất rồi.
"Dao Dao. . . . . ." Nụ hôn của anh đi đến đâu, đều gọi tên của cô, đối với cô khát vọng của anh rốt cuộc lớn như thế nào? Chính anh cũng không biết, anh chỉ muốn ôm cô vào trong ngực, hôn đủ, muốn đủ, nhưng mà anh phát hiện, hình như chính mình vĩnh viễn đều hôn không đủ, muốn không đủ.
Trên bàn, tất cả mọi thứ, đều bị đẩy xuống trên mặt đất, nửa người trên của Tống Tâm Dao ở trên bàn, nửa người dưới lại ở bên cạnh bàn.
"Ân. . . . . . Nha. . . . . ." Trong phòng, chỉ còn lại tiếng rên rỉ của Tống Tâm Dao , cùng âm thanh thở dốc của Cung Hình Dực.
Triền miên không dứt, Tống Tâm Dao cũng không biết, mình ngủ mê man bao nhiêu lần, lại tỉnh lại, khi tỉnh lại, phát hiện anh vẫn nằm ở trên người mình, mà cái đó của anh, vẫn còn đang ở trong cơ thể cô, thấy cô tỉnh lại, anh lại bắt đầu đòi hỏi.
"Ân. . . . . .Dực. . . . . . Không cần, không cần! Em. . . . . . Em không. . . . . . không chịu nổi!" Tống Tâm Dao cảm giác mình muốn chết, nhưng mỗi lần tỉnh lại, lại phát hiện trong cơ thể của mình, vẫn có một đốm lửa, cần anh tới giúp cô dập tắt.
"Lại một lần nữa là tốt rồi! Lại một lần nữa là tốt rồi. . . . . ." Những lời này, không biết cô đã nghe bao nhiêu lần, nhưng anh vẫn như cũ không buông tha cô.
Cho đến lúc cô ngất đi, chuyện gì đã xảy ra, cô cũng không biết.
Khi Tống Tâm Dao tỉnh lại lần nữa, nhìn ngoài cửa sổ, trời đã tối om om một mảnh.
"Đã tỉnh rồi hả ?" Cung Hình Dực thấy cô tỉnh lại, lấy thức ăn vừa mới vừa chuẩn bị xong đưa đến.
"Bây giờ là mấy giờ rồi?" Cô có cảm giác, mình đã ngủ thật lâu.
"Đã ba giờ hơn! Ăn no rồi ngủ tiếp đi!" Trên người Cung Hình Dực, chỉ quấn một chiếc khăn tắm, hiển nhiên là mới vừa tắm rửa qua.
"Kỳ Kỳ đâu?"
"Ngủ cùng ông nội, em ăn đi! Anh đi chuẩn bị nước tắm cho em." Anh thật sự làm cô mệt muốn chết rồi, trên người còn lưu lại rất nhiều vết hôn của anh ngày hôm qua, mà cô đã ngủ một ngày một đêm.
"Tốt!" Cuối cùng cô cũng an tâm, ít nhất anh không có cưỡng bức cô một lần nữa, thấy thức ăn bên cạnh, cô mới phát hiện ra mình thật sự rất đói.
Vừa gặp đã yêu - Hắc Miêu Bạch Bạch
Giới thiệu: Đây là câu chuyện về một hủ nữ sau khi bị một tiểu tam cướp hôn,
Cây Xương Sườn Thứ Hai
Trì Đông Chí có chút nhức đầu, Lương Hạ không có tiền đồ, cứ mãi ồn ào như
Kế Hoạch Chinh Phục Lọ Lem
Thục Uyên dùng chân xem điện thoại “dỏm” của mình tiếng chuông người lạ gọi
Giả Dung
Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về
Cuồng lãng chi tình - Bồng Vũ
Văn án: Danh hiệu của hắn "Cuồng lãng toàn phong" cũng không phải hư danh Lịch sử theo
Theo dòng tình yêu - Sói Xám Mọc Cánh
Văn án: Mọi việc trên thế giới đều được Trần Ngộ Bạch phân chia ra như thế này
Anh chàng xấu tính - Blue An Kì Nhi
Giới thiệu: Hoa Lạc Lê, một cô nhóc bình dân vì từ bé đã yêu mến Hàn Tử Hiên nên
Chết, sập bẫy rồi - KingKong Barbie
Giới thiệu: Cô sinh viên khoa tiếng Anh năm cuối Tần Khanh vì trượt môn tự chọn nên
Hảo nữ Trung Hoa - Hân Nhiên
Giới thiệu: Người Trung Quốc nói: "Trong mỗi gia đình đều có một cuốn sách, và tốt
Vẻ đẹp
Gấu và Sói ngồi nói chuyện trên trời dưới đất. Cạnh đó có một chị Bướm đang
Vòng tròn tình yêu
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau
Ô Long Viện tập 21-Trong tù
Đọc Truyện tranh Ô Long Viện tập 21: Trong tù. Tập 20 của bộ truyện tranh Ô Long
Số điện thoại ma
Hằng ngày, tôi vẫn nhắn tin vào cái sim điện thoại ma ấy. Vẫn tỉ tê hàng tá chuyện.
Cánh cửa mở rộng của thế giới?
Một anh bạn văn, anh T.N. Tiến, kể một câu chuyện thật mang nhiều ý nghĩa. *** Tại
Bức ảnh gia đình
Bạn có ở trong bức ảnh của gia đình không? *** Trong nhiều năm qua, gia đình chúng tôi
Hoa lộc vừng thương nhớ
Về nhà đi con gái Bên góc vườn xưa cha vẫn ngồi đó ngóng chờ Về nhà đi con
Đến lúc phải sống cho mình
Phải rồi, con người, càng lớn lên càng phải học cách ích kỷ vì xung quanh ai cũng ích
Người thủ thư
(khotruyenhay.gq) Nga chợt tỉnh dậy bởi một âm thanh loạt xoạt. Cô đã ngủ quên và
Cái ngõ bê tông
Ông cúi mặt, cái ngõ đất bẩn thỉu đã khoác lên mình một tấm áo mới, khang trang
