Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tôi và bạn trai kinh tế - Nhân Hải Trung

Tôi và bạn trai kinh tế - Nhân Hải Trung


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 9
5 sao 5 / 5 ( 85 đánh giá )

Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi - Thuấn Gian Khuynh Thành - Quyển 1 - Chương 5 - giao chiến

↓↓

Bên này, Oa Oa vẫn đang ước lượng, còn bên kia, Lang Hách Viễn vẫn đang tức giận, nhưng người ngoài nhìn vào thì cảnh tượng hai người mắt nhìn mắt, tay nắm tay thật quá lung linh.

bạn đang xem “Tôi và bạn trai kinh tế - Nhân Hải Trung” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Tay của sếp lớn đặt lên cổ tay con gái nhà người ta, đây quả thực là một tin hot có sức chấn động trước giờ chưa từng có ở Hoa Hạo.


Trước mặt bao người, Tổng giám đốc Lang luôn là một bậc chính nhân quân tử, chỉ thấy anh từ chối bao lời ong bướm chứ chưa từng thấy anh có hành vi hạ đẳng, cưỡng ép nữ nhi bao giờ. Thế này, thế này chẳng phải một đời anh minh đã bị huy hoại trong giây lát rồi sao?


Mọi người nhất loạt hướng ánh mắt đồng cảm về phía Dương Oa Oa đang bị Tổng giám đốc Lang giơ nanh giương vuốt, chỉ thấy Oa Oa đáng thương vẫn đang quỳ ở đó với vẻ bị cưỡng ép, áp bức. Rõ ràng là vì miếng cơm manh áo mà cô không thể kịch liệt phản kháng lại kiểu quấy rối này, thật là... thật là quá đáng thương!


Dương Oa Oa trong lòng vui mừng khôn xiết. OK, cuối cùng cũng ước lượng thành công. Ngón giữa dài mười một centimet. Không tồi, xem ra khả năng đo lường bằng mắt của cô vẫn chưa bị thời gian làm cho thui chột. Cô thỏa mãn đứng dậy, lúc này mới phát hiện tay Lang Hách Viễn vẫn chưa hề buông ra cô lịch sự mỉm cười nhắc: "Tổng giám đốc Lang, tay anh..."


Sếp à, cổ tay tôi mỏng manh lắm, anh cứ nắm mạnh thế này thì sẽ đứt mất...


Lang Hách Viễn sực tỉnh, có chút không vui khi buông tay. "Sau này đừng có lau quần người khác bừa bãi như thế!"


Làm ơn đi! Sếp à, nếu không phải sếp yêu cầu thì sếp nghĩ người như tôi có khuynh hướng thích bị ngược đãi chắc, lại còn lau bừa bãi, xì...


"Chuyện đó... Thực ra, tôi cũng không thường xuyên làm đổ cà phê lên quần người khác lắm đâu, thưa Tổng giám đốc Lang, ha ha..."


"Một lần cũng không được!". Lang Hách Viễn càng không vui trước câu cãi lại của cô. Nếu trẻ con không nghe lời người lớn dạy bảo thì làm sao mà nên người được?


"Nhưng..."


Oa Oa chưa kịp tiếp tục biện hộ về tính bột phát trong hành động của mình thì đã nghe Lang Hách Viễn lạnh lùng nói: "Cô là trợ lí hành chính riêng của Tổng giám đốc, cô phải làm sao cho xứng đáng với mức lương của mình!"


Người có tiền mà, đúng là đồ tư bản! Oa Oa rủa thầm cái lí do không cho cô lau quần người khác của Lang Hách Viễn. Oa Oa phẫn uất bưng tách cà phê, cố giữ nụ cười cứng nhắc trên mặt, bước ra khỏi phòng họp rồi thận trọng đóng cửa lại.


Sau khi chắc chắn cửa đã được đóng, cô nhìn hướng về chỗ ngồi của Lang Hách Viễn trong phòng họp mà tưởng tượng mình đang dùng chân đá loạn lên người anh. Đồ tồi, lại còn lấy tiền lương ra uy hiếp người ta, thật là quá ấu trĩ, quá vô liêm sỉ! Tuy Dương Oa Oa ta đây nghèo nhưng chí không ngắn nhé, tuyệt đối không vì vài nghìn tệ mà bán đi lòng tự trọng, tuyệt đối không bao giờ lau quần cho cái quân tư bản không có nhân tính ấy nữa!


Cùng lắm là quay về lớp học, ngồi ngắm Lão Thần Rùa bảy trăm ba mươi ngày nữa chứ gì!!!


Nghĩ xong, cô lập tức nhảy về phía máy tính, nhấp chuột vào avatar của Cát Cát, phẫn nộ gõ bàn phím.


Siêu-mĩ-nữ: Ta về rồi đây, tức chết mất!


Gần-đây-bị-bám-đuôi: Nói mau, bị đánh vào chỗ nào? Mặt hay là mông?


Siêu-mĩ-nữ: Cát Cát!!!


Gần-đây-bị-bám-đuôi: Được rồi, thế rốt cuộc trên người nàng, chỗ nào cần thuốc tím? Nói đi để ta còn tới hiệu thuốc!


Siêu-mĩ-nữ: ~~>__<~~


Gần-đây-bị-bám-đuôi: Ngoan, đừng khóc! Vậy bọn mình đổi chủ đề nào, nàng đã thấy ngón tay sếp chưa?


Siêu-mĩ-nữ: Ờ, thấy rồi.


Gần-đây-bị-bám-đuôi: Thế nào? Dài không?


Siêu-mĩ-nữ: Dài lắm, dù gì cũng dài hơn tay ta nhiều, nắm cổ tay ta mà còn thừa ra một đoạn.


Gần-đây-bị-bám-đuôi: Cổ tay nàng? Hai người... hôn nhau à?


Siêu-mĩ-nữ (phì một phát, màn hình máy tính suýt chút không giữ nổi): Cát Cát, ông chủ là dùng để tưởng tượng, không phải dùng để hôn...


Gần-đây-bị-bám-đuôi:...


Gần-đây-bị-bám-đuôỉ: Vậy anh ta không đánh nàng?


Siêu-mĩ-nữ: Ta mới là người muốn đánh hắn ta đây.


Gần-đây-bị-bám-đuôi (đột nhiên vui mừng): Anh ta làm gì nàng rồi?


Siêu-mĩ-nữ (biểu cảm phẫn nộ): Hắn ta dám lấy tiền lương ra uy hiếp ta!!!


Gần-đây-bị-bám-đuôi: Hự...


Siêu-mĩ-nữ: Làm ơn, hắn ta nên nhớ rằng đây là nước xã hội chủ nghĩa, dựa vào cái gì mà dám đem tiền lương ra uy hiếp người khác chứ?


Gần-đây-bị-bám-đuôi: Hự...


Siêu-mĩ-nữ: Ta nói rõ với hắn ta rồi, lương đối với ta mà nói chỉ như nước chảy mây trôi mà thôi, chả là cái quái gì cả!!!


Gần-đây-bị-bám-đuôi: Hự...


Siêu-mĩ-nữ: Cùng lắm là về nói chuyện người Xayda với Lão Thần Rùa chưa gì? Lúc đó, không biết ai sợ ai đâu!!!


Siêu-mĩ-nữ: Cát Cát, nàng cứ hự đi hự lại thế làm cái gì?


Gần-đây-bị-bám-đuôi: Oa Oa, người ta chỉ muốn nói một câu thôi, nếu nàng đã đạt mức siêu thoát như thế thì làm ơn trả người ta mấy cái nước chảy mây trôi nàng mượn người ta để người ta đi mua phiếu ăn từ học kỳ trước, có được không?


Siêu-mĩ-nữ: Hự...


Siêu-mĩ-nữ: ... Thực ra... nước chảy mây trôi... cũng rất quan trọng...


Siêu-mĩ-nữ: ~~>__<~~


Chương trước | Chương sau

↑↑
Cảnh Xuân Nam Triều

Cảnh Xuân Nam Triều

Sau khi trải qua mấy chục năm náo động, Văn đế kế vị ở nước Trần, nam bắc hai

20-07-2016 208 chương
Ưng Vương Đoạt Ái

Ưng Vương Đoạt Ái

Trời sinh xinh đẹp, khí chất ưu nhã, vóc dáng tốt, cũng đâu phải lỗi của nàng.Hắn

22-07-2016 10 chương
Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc là một truyện ngôn tình của tác giả Lương Uẩn Như được

22-07-2016 22 chương
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Văn Án: Hắn luôn là bộ dáng thảnh thơi, nhã nhặn, đầy quý khí cao ngạo Một hình

15-07-2016 11 chương
Sư Phụ, Không Cần A

Sư Phụ, Không Cần A

Sư Phụ, Không Cần A là một truyện ngôn tình cổ đại có nội dung 18+ (truyện ngôn tình

22-07-2016 45 chương
Có khi nào mẹ quên con?

Có khi nào mẹ quên con?

"Bệnh nhân mắc chứng suy giảm trí nhớ sẽ mất dần khả năng định hướng không gian,

01-07-2016
Người thứ 3

Người thứ 3

Mai Anh không đến sân bóng. Duy về, vô định. Bước chân qua con đường đến nhà Mai Anh

01-07-2016
Bố luôn ở đó mà

Bố luôn ở đó mà

Vậy là ngày bố và tôi dự định đi du lịch cùng nhau cũng đã đến. Thay vì vui vẻ

25-06-2016
Cưới lần hai

Cưới lần hai

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Số phận

Số phận

(khotruyenhay.gq) Tôi nấu xong và đã thu xếp mang ra bàn ngồi chờ anh về... Nhưng sao anh đi

01-07-2016
Chuộc lương tâm

Chuộc lương tâm

Audio - Câu hỏi của bố nhen lên một tia hy vọng trong lòng tôi. Rất nhanh trí, tôi bịa ra

01-07-2016