Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh - Nguyễn Nhật Ánh

Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh - Nguyễn Nhật Ánh


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 81
5 sao 5 / 5 ( 135 đánh giá )

Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh - Nguyễn Nhật Ánh - Chương 67 - Nơi của nỗi buồn

↓↓
Thằng Tường uống thuốc của ông Xung đã đến tuần thứ ba.


Ông Xung luôn miệng bảo thằng Tường không sao đâu, sắp hết bệnh rồi, uống hết thang thuốc này là khỏi nhưng tôi chẳng thấy có điều gì giống như ông nói.


Tường dĩ nhiên có nhúc nhích được chút xíu, lưng nó đã bớt đau hơn nhưng nó vẫn chưa thể ngồi lên được.


Thấy mẹ tôi lo lắng, Tường nói:

bạn đang xem “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh - Nguyễn Nhật Ánh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Mẹ đừng lo! Con sắp ngồi dậy được rồi.


Nó cũng nói với tôi y như vậy.


Tôi nổi cáu:


- Sắp cái con khỉ!


Tôi mắng nó mà mắt tôi ngân ngấn nước. Tôi buồn cho nó và buồn cả cho tôi. Mỗi lần nhìn nó nằm chết gí trên giường như khúc gỗ, lòng tôi như bị ai vò.


Những lúc như vậy, Tường thường lảng sang chuyện khác:


- Lấy bàn cờ ra hai anh em mình chơi ca-rô đi anh!


Cho đến lúc này, nó không một lần mở miệng nhắc lại chuyện tôi vô cớ đánh nó. Tôi biết nó thương tôi. Nó không muốn tôi bị dằn vặt về lỗi lầm của mình. Nhưng thái độ của nó càng làm tôi day dứt hơn.


Tôi nhìn nó bằng ánh mắt rầu rầu:


- Tường à. Anh thật là có lỗi với em.


Nó nắm tay tôi, nói như người lớn:


- Anh không có lỗi gì hết á. Số em nó vậy, ông thầy bói nói rồi mà, anh. Nếu anh không lỡ tay thì sớm muộn gì em cũng té từ trên cây xuống hoặc bị con trâu điên nhà ông Tư Cang húc phải. Rồi em cũng sẽ nằm bẹp như thế này.


Tôi nghe nó an ủi tôi mà miệng tôi đắng nghét.


Tôi phải bỏ chạy đi chỗ khác để nó không thấy nước mắt đang chảy thành dòng trên mặt tôi.


Trong thời gian đó, tôi bỗng nhiên hết sợ sâu bọ. Tôi ra ngoài vườn bắt vào những con cuốn chiếu và sâu róm rồi kiếm mấy cái que cho Tường đùa nghịch.


Tôi lang thang một mình trong trưa nắng để rình bắt ve sầu và hái những cánh hoa phượng để hai anh em ngắt nhụy chơi đá gà. Vì em tôi, tôi có thể làm tất cả. Điều duy nhất tôi không thể làm là trả con Cu Cậu về cho nó.


Lúc này, cây cầu bắt qua suối Lồ Ồ đã xây xong.


Ngoài đồng, thóc đã được gieo và mạ bắt đầu ngoi lên về phía mặt trời.


Trong vườn nhà ông Bé, cải lên xanh mướt.


Bọn trẻ làng sau những ngày bán dạo ở hai bên đầu cầu đã tụ tập trở lại trong sân nhà con Xin với những tiếng cười đùa quen thuộc.


Nỗi buồn chầm chậm tan.


Nó chỉ đọng lại ở một nơi duy nhất.


Đó là nhà tôi.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Ôn Thôn Nương Tử

Ôn Thôn Nương Tử

Trích đoạn:Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân, tim vì nàng mà nhói đau. Từ khi mới quen, ấn

21-07-2016 41 chương
Hiếu Gia Hoàng Hậu

Hiếu Gia Hoàng Hậu

Thái tổ Hoàng Đế hoàng triều Thượng Quan định ra Tổ luật rất rõ ràng, không chút

23-07-2016 47 chương
Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Truyện Khuynh Nhiên Tự Hỉ của tác giả Giả Oán Chúc kể về một mối tình cạnh tranh

22-07-2016 62 chương
Khi lướt qua nhau - Sênh Ly

Khi lướt qua nhau - Sênh Ly

Văn án: Anh là một người con trai như thế, cứng nhắc, không thích giao du, đượm vẻ u

09-07-2016 1 chương
Bản năng đàn bà

Bản năng đàn bà

Trời nhập nhoạng tối, trên chiếc cup 82 cũ kỹ, chị ngồi sau ôm chặt đứa nhỏ bây

28-06-2016
Món quà

Món quà

Rất bận rộn nhưng tuần nào cũng vậy, ông dành ra một buổi tối ăn mặc như một

29-06-2016
Nắng lên

Nắng lên

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016

The Soda Pop