pacman, rainbows, and roller s
Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh - Nguyễn Nhật Ánh

Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh - Nguyễn Nhật Ánh


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 81
5 sao 5 / 5 ( 10 đánh giá )

Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh - Nguyễn Nhật Ánh - Chương 55 - Điệu nhạc vui

↓↓
Chú Đàn đứng lẫn trong đám người bu quanh nhà ông Năm Ve. Chú đứng tuốt sau cùng (có lẽ vì sợ thầy Nhãn bắt gặp) nên lúc nãy tôi không nhìn thấy chú.


Như có linh tính, chú thình lình ngoảnh mặt về phía tôi và khi thấy tôi định chạy lại phía chú, chú vội vã khoát tay ra hiệu cho tôi về nhà trước.


Tối đó, chú Đàn qua chơi.


Tôi cố tìm ở chú bộ mặt người ta vẫn thường đeo trong đám tang nhưng trông chú không có vẻ gì buồn bã.

bạn đang xem “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh - Nguyễn Nhật Ánh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Chú ngồi trên thềm giếng, ngẩn nhìn bóng trăng mờ nấp sau sương mù và lôi cây acmônica ra thổi.


Tiếng kèn của chú bữa nay hoàn toàn không giống tiếng kèn nỉ non ngày nào.


Tôi ngạc nhiên khi nghe chú thổi một bản hành khúc có âm điệu vui tươi:


- Sao chú thổi bài này?


Chú Đàn nhét cây kèn vô túi áo, vui vẻ nói:


- Chú sắp đi tìm chị Vinh.


Tường níu tay chú, mừng rỡ:


- Chị Vinh còn sống hả chú?


- Chú đoán vậy. - Chú Đàn ôm vai Tường - Chị Vinh có phúc tướng, thế nào cũng có người cứu.


Con Mận vọt miệng:


- Hồi chiều bạn Thiều cũng nói y như chú.


Chú Đàn cúi sát đầu vào ba đứa tôi, hạ giọng:


- Đây là chuyện bí mật, tụi con không được nói cho ai biết nghe chưa!


Ba đứa tôi cùng "dạ" và không nghĩ chú Đàn lại bỏ nhà ra đi ngay khuya hôm đó.


Sáng vừa mở mắt, chưa kịp chui ra khỏi mền, tôi đã nghe tiếng bà hỏi mẹ tôi, chắc bà qua nhà tôi từ sớm:


- Con có biết thằng Đàn đi đâu không?


- Dạ không. Tối hôm qua chú Đàn có ghé nhà con nhưng con không nghe chú nói gì hết.


Bà tôi lại hỏi:


- Mấy đứa nhỏ ngủ dậy chưa?


Thằng Tường bấm tôi:


- Chết rồi. Lát bà hỏi mình nói sao, anh Hai?


Tôi đáp, sau một hồi nghĩ ngợi:


- Cứ nói thật cho bà biết.


- Chú Đàn dặn mình đừng nói mà.


- Nhưng nếu mình không nói, bà sẽ lo lắng.


Sợ thằng Tường phản đối, tôi chép miệng:


- Tao nghĩ chú Đàn không muốn bà lo lắng đâu.


Trán bà tôi dãn ra khi nghe tôi và thằng Tường thuật lại những gì chú Đàn nói.


Nhưng liền sau đó bà lại nhăn mặt:


- Thằng khỉ! Lũ đã cuốn làm sao sống được mà tìm!


Chương trước | Chương sau

↑↑
Ôn Thôn Nương Tử

Ôn Thôn Nương Tử

Trích đoạn:Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân, tim vì nàng mà nhói đau. Từ khi mới quen, ấn

21-07-2016 41 chương
Phản Nghịch

Phản Nghịch

Thêm một truyện ngôn tình của tác giả Điểm Tâm mình giới thiệu cho các bạn, nếu ai

22-07-2016 9 chương
Anh Chàng Ngọt Ngào

Anh Chàng Ngọt Ngào

Trích đoạn:Anh biết, cổ cô là nơi rất nhạy cảm, chỉ cần anh phà hơi thở vào, nó

21-07-2016 12 chương
Bí ẩn của làn nước

Bí ẩn của làn nước

Các dòng sông trôi đi như thời gian, và cũng như thời gian, trên mặt nước các triền

28-06-2016
Xin đời cho ta có đôi

Xin đời cho ta có đôi

Chẳng biết họ có gì với nhau mà sau khi gác máy mặt anh sầm xuống. Nằm vật ra

29-06-2016
Anh và cô

Anh và cô

Cô trễ kinh 3 ngày. Mừng quýnh, cô vội mua que thử. 1 vạch. Cô tự nhủ chắc còn sớm

23-06-2016
Vì anh không đủ tốt

Vì anh không đủ tốt

Có lần, sau cơn hoan lạc, chúng tôi quay lưng về phía nhau, anh bảo : - "Mai mốt

26-06-2016
Ba viên bi màu đỏ

Ba viên bi màu đỏ

Có hai cậu bé nữa như thế ở làng này. Chúng nghèo lắm. Ông Jim nhà tôi cứ thích đổi

29-06-2016