
Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh - Nguyễn Nhật Ánh
Tác giả: Hoàng Kha
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 81
5 / 5 ( 139 đánh giá )
Trông nó chẳng bớt héo hắt chút nào nhưng khi thấy tôi, mặt nó tươi lên được một tẹo:
- Thiều qua ngủ giúp mình trông nhà đấy à?
Như vậy là hồi chiều lúc ngồi trên bục cửa nó có nghe thấy những lời dặn dò của mẹ tôi.
bạn đang xem “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh - Nguyễn Nhật Ánh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Tôi "ờ" và đặt gà mên cơm lên bàn:
- Mẹ tao kêu tao đem cơm cho mày. Mày chưa ăn tối phải không?
- Mình không muốn ăn. - Giọng con Mận dàu dàu.
- Mày phải ăn mới có sức khỏe được. - Tôi nói hệt những lời mẹ tôi vẫn nói với tôi khi tôi biếng ăn.
Con Mận bướng bỉnh:
- Nhưng mình không thấy đói.
Tôi đảo mắt, cố tìm một lý do chính đáng:
- Mày không ăn, mẹ mày biết mẹ mày buồn lắm đó.
Tôi đem mẹ nó ra để nó biết thương mẹ mà chịu ăn cơm, nào ngờ nó òa ra khóc.
- Không biết chừng nào mẹ mình mới được thả về?
- Chắc là sớm thôi.
Tôi đáp bừa, bụng nghĩ nếu công an phát hiện ra chuyện mẹ con Mận nhốt ba con Mận trên gác để ông vô tình bị chết trong đám cháy chắc mẹ nó còn lâu lắm mới được thả về.
Con Mận có lẽ cũng đang nghĩ thế nên nó chẳng tỏ vẻ hoan hỉ trước câu nói của tôi. Nó nức nở thêm một hồi rồi chống tay lên cằm, thẫn thờ nhìn ra ngoài trời, có một lúc tôi nghĩ tâm trí nó chắc đang lang thang ở đâu đó xa lắm, có thể ở chỗ mặt trời đang chuẩn bị đi ngủ cũng nên.
Tôi không biết những hình ảnh gì đang hiện ra trong đầu con Mận nhưng nhìn dáng ngồi của nó cứ thấy tội tội thế nào.
Tôi tặc lưỡi, phá tan sự ngột ngạt:
- Mà làm sao căn gác nhà mày bốc cháy được hả Mận? Nhà mày có thổi cơm trên gác đâu. Ba mày cũng không hút thuốc.
Con Mận quay lại nhìn tôi, ngơ ngác một hồi mới hiểu tôi đang nói gì.
- Chắc là do ba mình bất cẩn. - Nó thút thít - Trên gác có cây đèn hột vịt đặt cạnh tượng Phật Quan Âm.
- Ra vậy.
Tôi gật gù buột miệng rồi xô ghế đứng lên:
- Để tao ra nhà sau lấy chén đũa cho mày ăn cơm.
- Mình ăn trong gà mên được rồi. Khỏi cần chén đũa.
Tôi mở cờ trong bụng khi thấy con Mận mắc mưu tôi. Nó không cò khăng khăng đòi nhịn đói nữa.
Tôi liền co chân chạy xuống bếp, hào hứng:
- Vậy để tao lấy cho mày cái muỗng.
Dục vọng đen tối - Thánh Yêu
Giới thiệu: Lúc bắt đầu, giữa hai người không có tình yêu, chỉ có tình dục, anh
Kiều Thê 19 Tuổi
Anh là một quân nhân anh tuấn khí phách, phụ nữ si mê anh còn nhiều hơn cả sao trên
Đổi Chồng Cưng Chiều Em Đến Nghiện
Thật ra thì Đường Tố Khanh biết anh từ nhỏ đã chịu khi dễ, cho nên đối với
Cô dâu nhà giàu - Shisanchun
Giới thiệu: - Sống lại trong một gia đình giàu có, có chồng cực kì đẹp trai. Nhưng
Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo
Tóm tắt truyện: Gió Quỉ...xuất hiện và biến đi trong chớp mắt. Sự quyến rũ đáng
Tuyết rơi mùa hè - Sheryl Nome
Giới thiệu: _Dương Băng Hạ: 16t, xinh đẹp, lạnh lùng, là học viên của học viện
Yêu em là điều tốt nhất anh đã làm - Sênh Lý
Giới thiệu: Trên thế giới này có hai loại cảm xúc được coi là lãng mạn: một loại
Ông Chủ, Xin Ký Tên Ly Hôn
Tác giả Triêu Tiểu Thành có một truyện mình đọc thấy rất hay là Đen Trắng, hôm nay
Cô Gái Zombie Đi Đâu Thế
Bạch Hi chưa bao giờ bị công kích như vậy nên mày nhíu chặt lại.Như vậy không
Anh cưa em nhé, được không?
Em giật mình. Lâu rồi không ai gọi tên em...Dường như cuộc sống bây giờ người ta ít
Bố...!!!
Nhìn trên tay bố còn mấy chục ngàn tiền lẻ, con không lấy trả lại cho bố, bố cũng
Chị Quản Lý Dễ Thương
Tên truyện: Chị Quản Lý Dễ ThươngTác giả: ThuocLa555Thể loại: Truyện VOZTình trạng:
Biển cha, trời con
Tuổi trẻ của cha là biển cả. Tuổi trẻ của con sẽ là bầu trời. *** Tôi mở cửa
Người lập dị
- Tại sao cậu luôn kì quặc như vậy chứ? Tớ thực sự không thể hiểu nổi cậu. –
Cao thủ
- Mày có thấy ai... khả nghi trên xe không? Trà chun mũi lại: "Khả nghi ư? Làm gì có!"
Mưa, em... và nhớ
Trong hắn, Nhóc vẫn là cô gái nhỏ dễ thương và chưa có người yêu. Nhóc đã
Mùi chay
Cái giếng đó còn để dành riêng cho chị tắm. Và hắn còn mất ngủ vì..chị
Cậu là chàng trai tớ thích
Anh đẹp trai và rất dí dỏm. Các cô gái thích chuyện trò, thích được bạn bè gán ghép
“Hãy nói cho anh, kiếp sau em chờ anh ở đâu?”
Mẹ cô cũng tiến lại, bà rưng rưng đưa cho anh cái áo len đã đan xong và nói đây là

