Tình yêu thứ ba - Tự Do Hành Tẩu

Tình yêu thứ ba - Tự Do Hành Tẩu


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 29
5 sao 5 / 5 ( 44 đánh giá )

Tình yêu thứ ba - Tự Do Hành Tẩu - Chương 7

↓↓

Hôm nay anh hẹn tôi ra ngoài làm gì nhỉ? Thực sự muốn mời tôi ăn bữa cơm ư? Vì sao anh phải mời tôi ăn chứ? Chẳng phải đã lâu không liên lạc rồi mà? Tôi nghĩ mấy vấn đề đó trong lòng.

bạn đang xem “Tình yêu thứ ba - Tự Do Hành Tẩu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Hơn nữa, hai người khác giới nửa quen nửa không cùng nhau ăn cơm là việc rất khéo léo, không thể lạnh nhạt lại không thể nồng nhiệt quá, giữa hai người phải có người tạo ra chủ đề, điều tiết không khí. Xem bộ dạng anh, chắc trước này đều là người khác tới tìm anh báo cáo công việc, không có kinh nghiệm này, nên tôi đành gánh vác trọng trách. "Người đàn ông vừa nãy có phải cũng nợ tiền anh không?" Tôi cố ý trêu chọc.


Không ngờ anh ta trả lời: "Đúng vậy."


"Thật á? Tôi đoán đúng à?" Tôi rất kinh ngạc, kỳ thực tôi chỉ buột miệng nói.


"Ông ta từng là đầu bếp trưởng một khách sạn lớn, hai năm trước vì đánh bạc thua tất cả tài sản, cũng bị khách sạn sa thải. Tôi cho ông ta mượn tiền mở nhà hàng này."


"Vậy anh là cổ đông ở đây rồi?"


"Không phải, tôi chỉ yêu cầu khi tôi muốn tới ăn, phòng này là của tôi."


Có tiền thật phóng khoáng! Tôi thầm than.


Anh dường như phát hiện ra ý nghĩ của tôi bèn nói: "Có phải cô cảm thấy mối qua lại giữa tôi và người khác đều có mùi tiền?"


"Đúng vậy, tốt biết bao! Xã hội tiền tệ mà!"


Anh lại cười không trả lời.


Món ăn rất nhanh được đưa lên, bốn món ăn một canh, mỗi một món đều tinh tế cầu kỳ, đặc biệt là bát cơm và đồ sứ đựng thức ăn, óng ánh long lanh vô cùng.


Anh lấy ly vang đỏ, rất trịnh trọng chạm ly với tôi: "Đầu tiên, cho phép tôi thể hiện sự cảm ơn, hôm qua cô đã rất dũng cảm đáng khen, hơn nữa còn giúp công ty chúng tôi một việc lớn."


Tôi cũng vội vàng nâng ly và chạm nhẹ với anh, hai người ai nấy uống một ngụm nhỏ. Tôi đặt ly rượu xuống: "Thực ra hoàn toàn không liên quan tới việc bên chủ đầu tư các anh, đúng ra là do bên thi công phụ trách."


"Nhưng ai cũng không mong muốn toà nhà chưa chính thức hoạt động đã có thêm một oan hồn nhảy lầu."


Tôi gật đầu: "Vậy cũng phải, có điều, anh đã cảm ơn tôi rồi. Phong bì hôm qua có đủ 2000 tệ, anh ra tay thật hào phóng."


Nghe lời nói này của tôi, anh cúi người về phía trước, thành khẩn nói: "Thực ra, hôm qua trước khi cô lên tầng, nếu hét giá 20 vạn với tôi, tôi cũng đều đồng ý."


Tôi trợn mắt nhìn anh, trong lòng thầm hối hận không ngớt. Anh cười có phần đắc ý, tiếp tục nói với tôi: "Có điều, nếu cô cầm tiền của tôi, tôi sẽ để tự cô leo lên trên, sau đó tự mình xuống."


Tôi nói: "Nếu như vậy, hôm qua bị rơi xuống sẽ có thể là hai người."


Cả hai chúng tôi đều bật cười ha ha, nâng ly rượu, lại cụng một lần nữa.


Tôi thích nhìn anh cười, tôi thích nhìn thấy anh vì lời nói của tôi mà cười, khi anh cười, hoàn toàn không có vẻ lạnh nhạt kiêu ngạo, không có khoảng cách và phòng tuyến.


Tôi buột miệng hỏi anh: "Cảm giác của người được vạn người mê là thế nào?"


"Cái gì?" Anh nhất thời không phản ứng kịp.


"Có người tình nguyện chết vì anh, có phải khiến người ta rất đắc ý không?" Tôi dứt khoát nói thẳng.


"Không, tôi rất ghét như vậy. Nhưng trong cuộc sống của tôi, luôn có người vì chuyện này chuyện kia lấy cái chết để ép buộc, thực sự tôi không biết làm thế nào."


"Đúng, tôi biết Trâu Nguyệt không phải là người đầu tiên."


"Chuyện của Trâu Nguyệt, tôi thực sự rất xin lỗi. Nhưng tôi không biết nên xử lý thế nào đối với những cô gái đó."


"Gần đây tôi phát hiện, anh quả thật là giấc mơ của tất cả các thiếu nữ chưa chồng."


"Thế à? Vậy thì sao? Chẳng phải tôi vẫn sống cuộc sống của mình như thế đó sao?"


Tôi trêu đùa: "Tôi thấy, anh quả thật sống giữa cả bầy con gái háo sắc, anh có bị quấy rối tình dục không?"


Anh nghĩ một chút rồi nói: "Không, bởi họ đều muốn cưới tôi, nên sẽ không hành động thiếu suy nghĩ."


Hai chúng tôi đều bật cười.


Đây là bữa tối vừa ngon vừa vui vẻ, khi cô nhân viên thu dọn bàn ăn, mang hoa quả và bánh ngọt, tôi đã no căng không ngồi nổi, dứt khoát đứng lên, bước tới cửa sổ.


"Không sợ độ cao à?" Anh ngồi trước bàn hỏi tôi.


"Có thứ chắn lại tôi sẽ không sợ." Tôi cười đáp.


Tôi cúi đầu xuống cửa kính, thưởng thức cảnh đêm ngoài kia, ánh đèn và ánh xe trên đường hòa vào nhau, lung linh tràn đầy màu sắc.


Sau đó, tôi ngửi thấy hương thơm nhè nhẹ, mùi của cây rừng, tôi biết anh đứng sau mình. Tôi nói khẽ: "Anh xem, thành phố buổi tối thật đẹp."


"Sao cô không hỏi tôi vì sao hôm nay muốn gặp cô?" Anh đứng sau tôi hỏi.


"Vì mời tôi bữa cơm!" Tôi trả lời.


"Vì sao mời cô ăn cơm?"


"Vì hôm qua tôi giúp anh một việc lớn, lại không bắt chẹt anh." Tôi trả lời bằng giọng điệu trêu đùa, nhưng hơi thở của anh ngay sau gáy tôi, tôi có cảm giác khác lạ.


"Vậy bao nhiêu người đều giúp tôi, vì sao tôi chỉ mời cô?"


"Bởi vì ... bởi vì ..." tôi nhất thời không nghĩ ra đáp án.


"Bởi vì ..." Anh tiếp lời tôi. "Vì tôi muốn gặp em."


Anh dùng tay ấn nhẹ lên vai tôi, có lẽ là do tác dụng của rượu, có lẽ anh thực sự khiến người ta mê như thế, tôi lại hoàn toàn không có phản cảm. Miệng anh dán lên sau tai tôi, dịu dàng nói khẽ: "Vì sao luôn để tôi thấy bộ dạng hoang mang buồn bã của em? Tôi có thể làm gì cho em để em vui hơn?"


Trái tim tôi đập điên cuồng, mặt tôi trở lên ửng đỏ, tôi không dám cử động, chỉ cảm thấy hơi thở của anh thổi khẽ lên vành tai tôi.


Sau đó, anh bắt đầu hôn nhẹ lên cổ tôi, từ từ quay người tôi lại. Mặt anh sát gần. Cơ thể anh dần dần ép tôi lên cửa sổ. Tôi nhìn thấy lông mi dày, cái mũi thẳng của anh, không vì cái gì khác, không vì tiền tài và quyền thế của anh, chỉ vì gương mặt khôi ngô đã đủ khiến tôi lạc đường.


Nhưng, trong phút chốc lý trí của tôi lập tức trở về, tôi đẩy anh ra, chạy tới bàn, xách túi lên, ra khỏi cửa, vào thang máy, sau đó gọi xe chạy đi.


Anh không đuổi theo, anh cũng không gọi điện thoại, tôi nghĩ đó chỉ là ý loạn tình mê trong phút chốc, tôi và anh ấy nên vui mừng vì kết cục sự việc không trở thành vô phương cứu chữa.


Đêm đó, tôi ngồi xem ti vi tới tận khuya.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Chú À, Anh Không Biết Yêu

Chú À, Anh Không Biết Yêu

Chú À, Anh Không Biết Yêu xoay quanh về trong lúc Chu Mông Mông vì chuyện chênh lệch tuổi

22-07-2016 54 chương
Thiên Hậu Của Ông Chủ

Thiên Hậu Của Ông Chủ

Cô là ca sĩ nổi tiếng trong giới showbiz rốt cuộc lại là Thiên Hậu Của Ông Chủ, bất

23-07-2016 10 chương
Cô dâu mạo danh - Kinny

Cô dâu mạo danh - Kinny

Giới thiệu: Tôi -Hạ Phi Khanh- 19t, cao 1m59, có khuôn mặt dễ thương. Năm tôi 10t ba mẹ

13-07-2016 33 chương
Ôn Thôn Nương Tử

Ôn Thôn Nương Tử

Trích đoạn:Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân, tim vì nàng mà nhói đau. Từ khi mới quen, ấn

21-07-2016 41 chương
Đồ Chơi Của Tổng Tài

Đồ Chơi Của Tổng Tài

Trích đoạn:Đối với biểu lộ Hạ Cảnh Điềm đứng ngồi không yên, Kỷ Vĩ Thần

20-07-2016 125 chương
Kết thúc bất ngờ

Kết thúc bất ngờ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Chiếc xe khốn nạn

Chiếc xe khốn nạn

Y im lặng. Y muốn nói một điều gì đó nhưng không nói được. Người cảnh sát rót cho

30-06-2016
Ế, vì là game thủ

Ế, vì là game thủ

Cô đơn ở giữa đám đông Bởi đông người quá nhưng không có người... *** Duyên

26-06-2016
Em không phải gái hư

Em không phải gái hư

Cô ấy không do dự thừa nhận mình là gái hư. Hư từ thời bé cho tới bây

24-06-2016

Old school Swatch Watches