Tình yêu thứ ba - Tự Do Hành Tẩu

Tình yêu thứ ba - Tự Do Hành Tẩu


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 29
5 sao 5 / 5 ( 35 đánh giá )

Tình yêu thứ ba - Tự Do Hành Tẩu - Chương 17

↓↓

Anh cười lớn.

bạn đang xem “Tình yêu thứ ba - Tự Do Hành Tẩu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Đừng cười, em chính là như vậy đấy, vừa quê mùa vừa tầm thường."


"Sao có thể cười em quê mùa?" Anh nghiêng người qua, tràn đầy ý cười nhìn tôi: "Anh yêu nhất điểm này của em, em sống thực sự rất chân thật, rất độc lập, cũng rất dũng cảm."


"Hóa ra không phải vì em đẹp? Không! Em vẫn muốn lý do trước đây!" Tôi giả vờ uất ức.


"Trước đây cũng vẫn tính, đẹp, hơn nữa còn gợi cảm, OK?" Anh lừa tôi, hạ bệ tôi. Tôi thuận thế cười rạng rỡ.


Kết thúc bữa ăn vui vẻ, anh lái xe, chở tôi từ từ đi vào dòng xe cộ.


"Chiều này, luật sư Cao tới văn phòng anh báo cáo tình hình tiến triển của vụ án." Anh đột nhiên nói.


Tôi ngớ ra, quay đầu nhìn vẻ mặt anh. Anh nhìn phía trước, sắc mặt không hề thay đổi.


"Chúng em đã phân công công việc lại rồi, sau này do mình anh ta toàn quyền phụ trách." Tôi đáp.


"Ừ, đã nghe nói rồi."


"Cao Triển Kỳ còn nói chuyện khác không?" Tôi hỏi thăm dò.


Anh nghĩ một chút, rồi nói: "Anh ta rất yêu quý em."


Choáng! Cao Triển Kỳ đó chắc lại ra mặt vì tôi. Tôi đành lắc đầu, hỏi: 'Có khiến anh khó chịu không?"


"Chưa tới mức đó, anh ta rất kiềm chế trước mặt anh. Nhưng, anh ta nói anh ta đã mắng em rất hung dữ. Em vẫn ổn chứ?" Anh quay mặt lại quan tâm hỏi.


"Em không sao." Tôi nói với ngữ khí nhẹ nhõm.


Anh trầm lặng, một lúc lâu sau, nhẹ nhàng nói: "Sorry!"


"Không sao" Tôi lại rộng lượng an ủi: "Sớm muộn sẽ gặp việc như vậy. Có điều, sau này chúng ta quả thật phải cẩn thận một chút, vì vậy anh không cần đón em, cũng không cần tiễn em, chúng ta hẹn địa điểm gặp mặt là được."


Anh lại trầm lặng rất lâu.


Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cô nàng xinh đẹp nở nụ cười mê hoặc trong biển quảng cáo lớn, người trên đường vội vàng đi qua, vẻ mặt đờ đẫn.


"Trâu Vũ, có lúc em thật sự khiến anh không thể nói gì." Anh đột nhiên nói bên cạnh. Tôi quay đầu nhìn anh, ánh mắt anh bất lực.


"Cảm thấy em quá thẳng thắn à?"


"Không phải, chỉ là cảm thấy áy náy. Luôn là anh gò ép em, nhưng em chưa bao giờ oán trách."


"Anh không cần cảm thấy áy này, đây là quyết định của chính em, có thể gặp được một người khiến bản thân cam tâm tình nguyện vứt bỏ nguyên tắc cũng là việc hiếm có, em chỉ nghe theo nguyện vọng trong sâu thẳm trái tim, vì vậy không có gì phải oán trách. Em không muốn trở thành gánh nặng và áp lực của anh, em cũng sẽ không làm người phụ nữ được voi đòi tiên." Tôi từng từ từng câu nói, sợ anh không thể hiểu được ý tôi.


Anh không nói gì, giơ tay ra, nắm lấy tay tôi.


Tôi không muốn không khí giữa hai người trở nên buồn bã thế là cố ra vẻ hào hứng nói: "Ngày mai anh có thời gian không? Em tới nhà anh nấu cơm cho anh ăn, tay nghề của em khá lắm đấy."


Sắc mặt anh lộ rõ vẻ khó coi, rất lâu mới nói: "Ngày mai... ngày mai anh phải đi Hồng Kông."


Hồng Kông— Nơi này thật có quá nhiều ý tứ, tôi nhất thời không còn lời nào để đáp.


"Chủ yếu là hạng mục của Tam Á, nhất định phải khai thông với phía đầu tư của Hồng Kông. Anh sẽ cố gắng hết sức nhanh chóng trở về." Anh giải thích.


"Vâng, tới lúc đó hẹn sau nhé." Tôi trả lời ngắn gọn kết thúc chủ đề này.


Ánh sáng mờ mờ phát ra từ đĩa trong bóng tôi ánh lên gương mặt chúng tôi. Cho dù tôi cố gắng một cách mù quáng, nhưng vẫn có tâm sự không thể vứt đi, chắn giữa tôi và anh, nuốt mất niềm vui trong tình yêu.


Tôi không để anh đưa tới giao lộ thường ngày, còn thiếu vài trăm mét tôi liền xuống xe. Anh đuổi theo, ôm chặt tôi, tôi cố gắng mở mắt, sợ nước mắt không nghe lời mà rớt xuống. Tôi cười nói tạm biệt với anh, bắt anh đồng ý hàng ngày gọi 3 cuộc điện thoại cho tôi, thấy tâm trạng tôi tốt hơn, anh mới yên tâm lái xe rời đi.


Tôi nghĩ tôi yêu anh ấy, nếu không, sao tôi có thể giấu đau buồn vào nơi sâu thẳm của trái tim, chỉ mỉm cười với anh.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Anh trai em gái - Tảo Đình

Anh trai em gái - Tảo Đình

Lời tựa Nếu nói rằng: "Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do

15-07-2016 42 chương
Giáo Sư Thường Dịu Dàng

Giáo Sư Thường Dịu Dàng

Giáo Sư Thường Dịu Dàng là một truyện ngôn tình sủng kể về một anh chàng mang trong

22-07-2016 10 chương
Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Giới thiệu: - Sống lại trong một gia đình giàu có, có chồng cực kì đẹp trai. Nhưng

14-07-2016 253 chương
Shock tình - Kawi

Shock tình - Kawi

Giới thiệu: Sự trở lại của một Kawi độc đáo hơn, cá tính hơn và sắc nhọn

15-07-2016 127 chương
Em ngoan lắm!

Em ngoan lắm!

Mười năm qua đi, tôi mới hiểu hết những gì thầy muốn nhắn. Có những điều không

27-06-2016
Hồn ma báo tử

Hồn ma báo tử

Với hai bàn tay trắng muốt và những ngón tay thon dài, với một thân hình nẩy nở tự

29-06-2016
For My First Love

For My First Love

Cậu bước vào cuộc đời tớ vào một ngày ve kêu đầu mùa. *** Thi tốt

24-06-2016
Lạnh...

Lạnh...

Có lẽ trong suốt cuộc đời một con người, cơ hội để làm được điều gì đó tốt

24-06-2016
Bụi thời gian

Bụi thời gian

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Giếng cạn

Giếng cạn

"Bống em ơi! Em ở nhà chăm nom anh Lăng thay chị nhé. Lăng con trai tồ lắm, ăn uống,

28-06-2016

Polly po-cket