Tình yêu quý tộc - Luxu

Tình yêu quý tộc - Luxu


Tác giả:
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 97
5 sao 5 / 5 ( 19 đánh giá )

Tình yêu quý tộc - Luxu - Chương 74

↓↓
Nhẹ đẩy cánh cửa sân thượng quen thuộc, bước vào trong không gian yên tĩnh tuyệt vời của nó, trở về một chút bình lặng của con người trong cô nhưng đó chỉ là một lí do tại sao cô hay tới đây. Điều quan trọng chính là người con trai đang ngồi dựa vào tường đằng kia.


Xuân khẽ thở phào khi nhận ra dáng vẻ ung dung của Duy đang dự lưng vào tường. Chiếc tai phone như tách anh ra khỏi hiện thực để rơi vào cái thế giới riêng của mình, nơi mà anh có thể hoàn toàn thư giãn trong nó.


Xuân lưỡng lư, không biết có nên phá vỡ cái thế giời riêng của anh không? Mấy ngày nay, ngày nào cô cũng làm phiền anh ít nhiều, đặc biệt là sau khi cô biết anh là người mà cô cần tìm và "lôi kéo" trở về.


- Tới rồi, sao còn đứng đó? – Duy ngồi thẳng dậy, tháo chiếc tai nghe ra và quay lại mỉm cười với cô.

bạn đang xem “Tình yêu quý tộc - Luxu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Thoáng chút xấu hổ, khi bị anh phát hiện và đặc biệt là nụ cười ấm áp của anh. Nó làm cô thấy thật an toàn.


- Em xin lỗi đã làm phiền anh. – cô bước tới ngồi cạnh anh.


- Cũng biết là làm phiền sao? – anh trêu trọc.


Cô đỏ mặt vì ngại. Anh có cần nói thẳng thừng thế không? Cô làm phiền cũng chỉ vì muốn biết nguyên nhân tại sao anh lại không chịu về "nhà Chính" đó chứ? Phải tìm được nguồn lửa mới dập đươc lửa chứ.


- Anh uống không? Quà xin lỗi đó. – cô đưa anh một hộp nước trái cây khi ngồi xuống cạnh anh.


- Cảm ơn. – anh đón lấy.


Cả hai rơi vào im lặng, mãi ngắm nhìn cái cao rộng, trong xanh của bầu trời để quên đi sự ngượng ngùng của người con gái.


- Anh Duy, anh biết tại sao em hay tới gặp anh đúng không? – Xuân buột miệng hỏi nhưng mắt vẫn không rời khỏi màu xanh rộng lớn kia.


Đôi mắt nâu của Duy khẽ lay động. Một cảm giác áy náy, mặc cảm thoáng qua.


- Có thể.


- Vậy em có nên biết lí do không? – cô vẫn nhìn ngắm nó.


- Em muốn biết lí do gì?


- Tất cả những gì cần biết.


- Vậy thì hỏi Băng đi.


Cô ngạc nhiên nhìn anh.


- Tại sao lại hỏi anh Băng?


- Vì Băng biết.


- Vậy sao ạ? – cô cúi đầu tỏ ý nghi hoặc.


- Ừ, nhưng chưa chắc sẽ nói đâu. – Duy bật cười.


Xuân im lặng. Cô biết mà. Nhưng còn một điều quan trọng hơn là lúc này, cô không muốn gặp anh.


Cả hai lại lặng ngắm bầu trời trong xanh kia, thoáng trầm trồ cái cao rộng, bao la của nó. Quả thật đứng trước thiên nhiên con người thật nhỏ bé.


- Anh đang nghe gì thế? – Xuân nhìn Duy đang mải mê nghe một bản nhạc nào đó.


- Muốn nghe không? – anh hỏi.


- Được sao? – cô hơi nghiêng đầu tò mò.


Duy bật cười, tháo một bên dây ra và nhét vào tai cô.


Tiếng nhạc dịu êm bắt đầu vang lên.


Từng chút, từng chút một.


Một bản ballad nhẹ nhàng có mang một chút âm hưởng buồn.


Nắng đang lên sau hàng cây thân quen,


Nơi ta gặp nhau ngày ấy phải không em?


Ngày ngày đi qua lòng anh chợt xao xuyến.


Bao lần nắng tỏa, nắng vô tình.


Và đôi ta quen nhau cũng từ đó.


Mưa đến chậm cho đôi ta gặp nhau,


Em ngày ấy đứng chờ sau những tán lá,


Anh vô tình bước lại chờ đợi,


Và đôi ta thấy nhau đã bao lần


Nhưng lần này có lẽ mới quen nhau.


Đông qua xuân lại tới,


Thời gian đằng đẵng trôi,


Mang theo bao kỉ niệm đôi ta bên nhau,


Vui buồn, thân thiết của đôi bạn,


Ngày xa nhau ta mỉm cười,


Che đi giọt nước mắt nuối tiếc thời qua,


Ngày em đi, anh chợt thẫn thờ


Ừ, anh chợt nhớ còn một lời anh chưa nói.


Lời yêu sao khó trao thế em?


Chỉ biết nhìn bóng em dần khuất,


Mãi mãi trôi xa vào dĩ vãng đắng cay...


Lời hát kết thúc, tiếng nhạc vẫn đang du dương như vương vấn theo lời hát. Cô chợt thấy buồn. Bài hát nghe sao mà tiếc nuối thế? Giọng hát trầm ấm, nhẹ nhàng của người hát như đang muốn tan ra vì đau đớn.


- Em nghĩ sao? – Duy hỏi khi bài hát vừa kết thúc.


- Buồn quá. – cô trả lời.


- Vậy sao?


- Nhưng nó hay. Em thích giọng của người hát lắm. Nghe thật ấm áp. – cô khẽ mỉm cười.


- Nghe ấm áp? Còn kiểu đó nữa sao? – anh nhận xét.


Cô chợt thấy xấu hổ vì cái lỗi sử dụng từ ngữ ngớ ngẩn của mình.


- Em xin lỗi, ý em là nghe giọng hát đó làm mình ấm lòng.


- Ừm. – anh mỉm cười.


- Và, sao bài này buồn thế? Tại sao không cho hai người đến với nhau chứ?


- Vì không thể? – anh ngửa người, ngước lên nhìn trời.


- Anh cho em biết tên bài hát đi. – cô nói.


- Không có.


- Hả? Thế sao được? Làm sao anh có bài đó mà không biết tên bài hát.


- Đơn giản vì không có thôi. Đây là bài hát bí mật mà. – anh nói.


Cô hơi ngờ ngờ. Giờ cô mới nhận ra giọng hát này hơi quen quen. Hình như là đã từng nghe ở đâu rồi.


I promise you that......


Một đoạn nhạc ngân lên trong cô, khẽ mở ra một vài điều thú vị.


- Anh là người hát bài này sao? – cô ngạc nhiên nhìn anh.


Duy chỉ mỉm cười, không đáp lại.


Cô ngơ ngác nhìn anh mà thầm khâm phục. Đúng là chỉ mới gặp mấy ngày không làm cô hiểu rõ người con trai này. Anh thật giỏi. Đẹp trai, học giỏi, hát hay, con nhà danh giá. Không biết anh có khuyết điểm gì không chứ?


Reng...


Tiếng chuông vào học vang lên. Cả hai cũng phải về lớp nên đều đứng dậy và đi nhanh ra khỏi sân thượng. Nơi này khá yên tĩnh và tách biệt nên không sợ bị bắt gặp là cô đang đi với "hotboy" của trường, chắc là không phải bị đe dọa như đợt đầu năm.


Có lẽ cô đã nghĩ sai. Dù yên tĩnh thì cũng rất thu hút người khác, đặc biệt là những người trầm lặng như Băng.


Duy và Xuân gặp anh khi vừa bước xuống tới hành lang của dãy học.


Một thoáng bối rối giữa hai người. Chỉ hai người thôi.


Xuân hơi cúi chào Băng rồi quay mặt đi. Cô vẫn có chút bực bội khi nhìn thấy anh. Đó là lí do mấy bữa nay cô không chỉ tránh mặt Phong mà còn tránh thêm cả Băng. Một điều hết sức khó hiểu và vô lí.


- Chào cậu, đi đâu thế? – Duy mở lời.


- Ừ, chỉ là tiện đường đi tìm cậu thôi. – Băng đáp, dời anh mắt từ Xuân sang Duy.


- Em chào hai anh. – cô nói rồi bỏ đi


Nhưng Băng đã kịp kéo tay cô lại.


- Khoan đã.


Cô không nói gì, quay qua nhìn anh.


- Tôi xin lỗi, có lẽ hôm đó tôi hơi nóng vội, đúng là tôi đã thấy bản tài liệu đó. – Băng vội giải thích.


Đôi mắt trong veo kia thoáng rung động. Lời xin lỗi của Băng làm cô cảm thấy có chút thoải mái, hài lòng.


- Không cần xin lỗi đâu ạ. Là do em bất cẩn. – cô lắc đầu.


Băng không nói gì.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Mị Hương

Mị Hương

Mị Hương thuộc thể loại ngôn tình cổ đại, truyện xoay quanh về cuộc sống của cô

23-07-2016 82 chương
Chàng Ngốc Bám Người

Chàng Ngốc Bám Người

Chàng Ngốc Bám Người thuộc thể loại truyện ngôn tình sủng mời các bạn đọc truyện

20-07-2016 18 chương
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng là một trong 2 tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Trương Đỉnh Đỉnh

23-07-2016 94 chương
Shock tình - Kawi

Shock tình - Kawi

Giới thiệu: Sự trở lại của một Kawi độc đáo hơn, cá tính hơn và sắc nhọn

15-07-2016 127 chương
Huế của tháng ba

Huế của tháng ba

Trong tôi tháng ba là tháng của mùa nhớ, dẫu kí ức của tôi đã từ lâu thuộc về mùa

26-06-2016
Nghề giáo

Nghề giáo

Ngày ấy... - Con gái của mẹ lớn lên thích làm nghề gì nào? Mẹ âu yếm tôi và

24-06-2016
Em sẽ trở lại

Em sẽ trở lại

Và cô biết anh vẫn sẽ đợi cô. *** Những tia nắng đâu còn gay gắt như giữa mùa

27-06-2016
Vợ đúng là cục nợ

Vợ đúng là cục nợ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Anh và em sinh đôi

Anh và em sinh đôi

Từ lúc bé xíu xiu, anh em sinh đôi đánh nhau như cơm bữa. Các trận giao chiến kinh hoàng.

27-06-2016
Thư ngăn bàn

Thư ngăn bàn

Cả hai đứa lăn đùng ra ghế, nhưng trước khi một trong 2 đứa... giãy chết thì đứa

28-06-2016

Pair of Vintage Old School Fru