Old school Swatch Watches
Tình yêu quý tộc - Luxu

Tình yêu quý tộc - Luxu


Tác giả:
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 97
5 sao 5 / 5 ( 142 đánh giá )

Tình yêu quý tộc - Luxu - Chương 16

↓↓
Cốc...cốc...


Tiếng gõ cửa làm Xuân choàng tỉnh dậy. Mệt mỏi, dụi mắt nhìn qua chiếc đồng hồ báo thức. Đã 6h sáng rồi. Cô giật mình bật dậy nhưng cơ thể mỏi nhừ của cô không nghe lời cô, phải cố gắng lắm cô mới ngồi dậy được. Từ từ bước xuống giường và ra mở cửa. Đó là bác Kim. Vừa thấy cô, bác hỏi:


- Cháu sao thế? Sao hôm nay cháu lại dậy trễ thế? Mà sao cháu trông xanh xao thế? Cháu ốm hả?


- Dạ. Cháu không sao đâu? Chắc do tối qua cháu thức khuya quá thôi ạ.Cháu xin lỗi, cháu sẽ xuống ngay thôi ạ? – cô trả lời bằng cái giọng như hết hơi.

bạn đang xem “Tình yêu quý tộc - Luxu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Ừm, nếu chúa ốm thì nói bác nhé. Mà có thật là cháu không sao không đó? – bác Kim lo lắng hỏi.


- Dạ. Thật mà bác. Cháu sẽ xuống ngay. – cô nói chắc nịch.


- Ừm, à cháu ghé qua gọi mấy cậu chủ xuống ăn sáng nữa.


- Dạ. – cô mỉm cười trả lời.


15 phút trôi qua...


Sau khi tắm và thay xong bộ đồng phục xong, nhìn cô có vẻ đỡ xanh xao hơn lúc nãy. Không tốn thêm thời gian, cô phóng như bay qua phòng gần nhất – phòng của Phong.


Cốc...cốc...


- Vào đi. – Phong từ trong phòng nói vọng ra.


Cô nhẹ nhàng đẩy cửa, bước vô. Phong đang đứng trước chiếc gương ở gần phòng thay đồ của anh để mặc đồng phục. Vội quay đi khi nhận ra anh mới khoác chiếc áo sơ mi thôi.


- Á, em xin lỗi. Em...  cô ấp úng nói.


- Em đỏ mặt kìa. Hahaha... - Anh chọc cô.


- Đâu có đâu ạ. – cô biện minh nhưng thật ra đó lại là sự thật.


- Thế sao em đứng ngoài. Giúp anh lấy chiếc carvat đi. – anh đùa cô.


- Ơ dạ, vâng. – cô từ từ quay mặt lại và đưa cho anh chiếc carvat.


- Cảm ơn em. Em thắt dùm anh đi.


- Dạ? Em ấy ạ? – Cô hỏi.


- Ừm, anh thấy em thắt đẹp mà. – anh vừa nói vừa chỉ vào chiếc carvat của cô.


- Ơ, dạ, em...


- Nhanh lên nào. – Anh nói ra vẻ thúc giục cô với vẻ thích thú.


- Dạ.


Cô đành vậy. Lần đầu tiên cô thắt carvat cho người khác nên cô thấy hơi rắc rối. Nhìn cô bé có vẻ lúng túng với chiếc carvat, Phong mỉm cười thích thú, anh cứ nhìn cô bé.


- Xong rồi ạ. – cô bé thở phào khi thắt xong cho anh.


- Cảm ơn em nhiều.


Anh vừa nói vừa vuốt má cô bé khiến cô giật mình lùi lại và té "ầm" ra sành nhà và kéo theo cả Phong. Anh đang nằm đè lên cô bé. Kịp bình tĩnh lại, cô đẩy anh ra nhưng không được vì anh nặng quá. Chợt nhận ra, Phong cũng ngồi dậy và kéo cô bé dậy theo. Hai người ngại ngùng quay đi. Cô bé thì xấu hổ vì tính hậu đậu của mình còn anh thì thấy lúng túng đến khó hiểu.


- Em...em... xin lỗi. Anh... xuống ăn sáng trước đi. Em đi trước đây


Cô bé ấp úng trả lời và quay đi bỏ ra ngoài trước để lại Phong đang ngại ngùng ở trong phòng. Rồi bước tiếp đến phòng của Vũ. Dù đang rất mệt nhưng cô vẫn phải cố.


.....


Tại phòng của Vũ, anh đã dậy trước và đã thay đồ hoàn chỉnh. Cô khẽ thở phào. Cô cố giữ khoảng với anh để tránh những việc không cần thiết xảy ra.


- Anh xuống ăn sáng ạ.


- Ừm. Chào em. Lâu ngày không gặp. Dạo này em bận quá ha. – anh nói.


- Dạ cũng bình thường thôi ạ. – cô cười đáp.


- Ừm, em ốm à? Nhìn em xanh thế? – anh nhìn cô một lúc rồi nói.


- Dạ? không có gì đâu ạ. – cô vừa nói vừa lùi lại, chợt thấy hơi choáng nên dựa tạm vào tường . Cô không muốn mình bị ốm và gấy rắc rối cho mọi người lúc này. Tạm thấy mình khá hơn, cô chuồn ngay ra khỏi phòng của Vũ.


- Em chào anh. Em đi trước đây. – cô nói.


- Ừm. May mắn nhé. – anh nói.


- Dạ. Em cảm ơn. – cô đáp rồi chạy luôn.


Đứng trước phòng của Băng, cô dừng lại và nghỉ. Không biết vì mệt hay vì lo cái gì mà tim cô đập loạn xạ lên cả. Lấy hết dũng cảm cô đẩy cửa phòng ra.


Băng vẫn còn ngủ nhưng lại là trên chiếc ghế sofa hôm qua anh làm việc.Vẻ mặt mệt mỏi, xanh xao của anh khiến cô bé hơi lo lắng. Cô nhẹ nhàng bước tới chỗ anh, khẽ đặt tay lên trán anh. Hơi nóng. Có vẻ như anh sốt rồi. Chợt ánh mắt của anh mở ra nhìn cô, khiến cô giật mình vội rụt tay lại.


- Em xin lỗi. Hình như anh ốm rồi. – cô nói.


- Mấy giờ rồi? – anh ngồi dậy, xoa xoa đầu rồi hỏi.


- Dạ? À, 6h30' ạ. Anh có vẻ mệt quá. Anh đi nghỉ đi. – cô lo lắng hỏi.


- Cô in sấp tài liệu này cho mọi người trong hội học sinh đi. – bó ngoài tai lời lo lắng của cô, anh ra lệnh.


- Dạ, cô cầm sấp tài liệu đó trong khi anh đi nhanh về phía phòng tắm.Xuân đứng dậy, cô cảm thấy choáng, toàn thân cô từ sang tới giờ mỏi như, đau nhức (có lẽ là do dư âm của vụ dầm mưa hôm qua.) vừa đứng lên cô thấy choáng rồi tất cả xung quanh cô trở thành màu đen.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Cuộc Sống Đơn Giản

Cuộc Sống Đơn Giản

Trích đoạn:“Mẹ, con chỉ biết đó là bạn sơ trung với Đông Mặc.” Lâm Dương nói

23-07-2016 73 chương
Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Truyện ngôn tình của Huyền Mật luôn mang lại cho độc giả những cái nhìn đầy chân

26-07-2016 1 chương
Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Văn án: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc

15-07-2016 75 chương
Ôsin nổi loạn - Suly

Ôsin nổi loạn - Suly

Giới thiệu: Nữ chính hài, ngốc nghếch vs nam chính đẹp trai, lạnh lùng cực điểm

12-07-2016 105 chương
Thế nào mới là yêu?

Thế nào mới là yêu?

Dẫu rằng hôm nay tôi sẽ không nói lời chia tay với em. Nhưng tôi quyết định hôm

26-06-2016
Nhan sắc

Nhan sắc

Người đàn bà đứng tuổi hỏi đàn bà trẻ: – Em đã ngủ với chồng chị chưa? Đàn

30-06-2016
Mãi mãi là bao xa

Mãi mãi là bao xa

Dù cho thực tế chẳng ai bắt ta phải tin vào điều đó, dù ta có cân nhắc lí trí đến

29-06-2016
Câu chuyện bông hồng

Câu chuyện bông hồng

Ai cũng có nhiều mối quan tâm, nhiều sự lựa chọn trong cuộc sống và sự nghiệp. Nhưng

29-06-2016
Không chỉ là kỉ niệm

Không chỉ là kỉ niệm

Dù điều gì mang chúng ta đến với nhau không quan trọng, quan trọng là chúng ta nhận ra

25-06-2016
Cô Tư

Cô Tư

Trong làng không ai là không biết chuyện của cô Tư. Cái chuyện xuất hiện trên mục tin

24-06-2016