Insane
Tình Yêu Nhỏ Của Đại Thành

Tình Yêu Nhỏ Của Đại Thành


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 35
5 sao 5 / 5 ( 32 đánh giá )

Tình Yêu Nhỏ Của Đại Thành - Chương 13

↓↓
"Cậu bận? Vậy tớ tự đi."

bạn đang xem “Tình Yêu Nhỏ Của Đại Thành ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Kéo Mạc Thanh Ngải về, Nguyễn Phỉ gầm nhẹ: "Đủ rồi, mỗi lần gặp chuyện liên quan đến Nhan Hàn Thành cậu đều rối loạn như vậy, lại còn giả ngốc, bình tĩnh lại."

Mạc Thanh Ngải cứng đờ, từ từ cười ngây ngô: "Phỉ Phỉ, cậu nói gì vậy?"

"Cậu nghe tớ nói đã..."

"Cậu nói đi, tớ đang nghe."

"Nhan Hàn Thành mắc bệnh X, bị cách ly ở bệnh viện rồi."

Nguyễn Phỉ và Cận Diêm nhìn nụ cười dần đông cứng trên khuôn mặt Mạc Thanh Ngải, sắc mặt trắng xanh, cắn cắn môi dưới nói nhỏ: "Tớ biết mà, vì sao cả ngày đều bất an, không tập trung được, người này đúng là phiền, còn nói thân thể rất khỏe mạnh, sẽ chăm sóc tớ, kết quả là tớ không sao, còn anh ấy thì mắc bệnh."

Xoay người chạy về phòng trong, bỏ lại Nguyễn Phỉ và Cận Diêm.

Cận Diêm nhàn nhạt hỏi: "Cô ấy bỏ đi?"

"Không phải. . . . . ."

Sau một lúc lâu, Mạc Thanh Ngải chạy ra, ôm một cái túi lớn: "Đi thôi đi thôi, đưa tớ tới bệnh viện."

"Cậu định làm gì?" Nguyễn Phỉ tức giận.

"Không phải anh ấy bị cách ly sao... Ít nhất cũng phải một tuần mới đỡ, tớ cầm vật dùng hàng ngày, tớ đến chăm anh ấy." Mạc Thanh Ngải còn rất hài lòng: "Ha ha, bây giờ phong thủy luân chuyển rồi, trước kia đều là anh ấy cười nhạo tớ, bây giờ tớ có thể tới cười nhạo lại, thật tốt!"

Mạc Thanh Ngải đã bước một bước xuống cầu thang, Cận Diêm kinh ngạc: "Cô ấy còn vô cùng lạc quan."

"Cậu ấy đã từng ở bệnh viện, hiểu rõ bệnh X nguy hiểm như thế nào, vô cùng lạc quan chỉ là tính cách của của cậu ấy để làm bộ kiên cường, tôi và Nhan Hàn Thành đều biết rõ cậu ấy sợ nhất là chết, khi còn bé còn sợ chết tới mức không ngủ được, Nhan Hàn Thành phải dỗ cậu ấy mới ngủ được, nhưng so với chết, cô ấy còn sợ Nhan Hàn Thành chết hơn, cho dù đây không phải là bệnh chết người."

Đột nhiên Cận Diêm bật cười, Nguyễn Phỉ lườm: "Cười cái gì."

"Có vẻ tôi có chút hiểu. . . . . ."

"Không, sẽ không hiểu, đây là vấn đề thời gian, làm sao anh có thể hiểu được tình cảm đã hai mươi năm, dù bất cứ tình cảm nào cũng không vượt qua khoảng thời gian đó được."

Nói xong, Nguyễn Phỉ cũng vội vã xuống lầu.

Chỉ là Cận Diêm hiểu được có loại tình cảm thực sự tồn tại mà không cần tới vật chất.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Đàn ông tồi…

Đàn ông tồi…

Tôi tìm cách gọi cho em giữa đêm, một phần vì nhớ, một phần vì muốn thỏa mãn dục

26-06-2016
Vì ta quá yêu chủ nhân

Vì ta quá yêu chủ nhân

(khotruyenhay.gq) - Đây là câu chuyện về một cậu bé với ánh mắt lương thiện, cậu bé

01-07-2016
Hãy đợi anh em nhé!

Hãy đợi anh em nhé!

Hãy đợi anh em nhé... *** Lời cuối cùng đó anh nói với em tại phi trường như đặt

28-06-2016
Điều đặc biệt

Điều đặc biệt

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Panda bảo

27-06-2016