Tiêu Dao

Tiêu Dao


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 12
5 sao 5 / 5 ( 132 đánh giá )

Tiêu Dao - Chương 02

↓↓
Hắn ngược lại rất tỉnh táo. “Nàng biết không, nàng rất đẹp. Ta nhớ khi lần đầu tiên nhìn nàng cười, thực là kinh diễm, giống như một cô bé mới bước vào lưới tình vậy.”

bạn đang xem “Tiêu Dao ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

“Thì làm sao?” Ta cười đầy châm chọc. “Ta vẫn sẽ là thê tử của ngươi.”

Ta cảm thấy mệt mỏi và nực cười. Phụ thân, phụ thân… con dây dưa cả đời đều không thể giải thoát, con cam tâm tình nguyện bị trói buộc, người không thấy chán ngán nhưng con cảm thấy mình thật là ngu. Khát vọng tình thương của cha tại sao đã biến thành yêu thích, tại sao lại thế?

Tâm tư biến hóa từ lúc nào?

Tình thương của cha, ta không chiếm được, yêu thích lại càng là thứ xa vời, ta quyết định buông ta cho tất cả.

Vậy nên ta sẽ an phận làm bạn bên trượng phu tương lai, mặc dù thần trí không nghe theo sai bảo nhưng cuối cùng cũng sẽ cưỡng chế được thôi.

Ít nhất, tóc của ta sẽ vì hắn mà búi lên (phụ nữ ngày xưa sau khi lấy chồng qua đêm tân hôn sẽ búi tóc), cơ thể của ta cũng ở bên cạnh hắn.

Nhưng mà mỗi khi thất thần, ta sẽ phát hiện ra tâm tư của mình đang bị giam cầm trong thống khổ.

Thích người không nên thích, yêu người không nên yêu, là do ta xui xẻo hay là do trời cao đùa bỡn? Thứ tiếc nuối duy nhất là giấc mơ hoang đường kia. Nụ hôn của phụ thân, bàn tay của phụ thân, hơi thở của phụ thân, tiếng nói của phụ thân, tất cả làm ta muốn say trong hạnh phúc.

Mơ… quả nhiên là giả!

Thị lực ngày một kém đi. Trong lòng ta rất rõ nguyên nhân, bởi vì cái thế giới này khiến tiềm thức của ta chán ghét không muốn nhìn. Cho nên, ta không thấy rõ bất kỳ khuôn mặt của người nào, không thấy rõ bảy sắc màu rực rỡ của thế giới, không thấy rõ tất cả chân tướng của sự thực.

Ta trở nên đờ đẫn, trở nên chết lặng, ngay cả nhiệt độ của nước trà, ta cũng không còn cảm nhận được nữa.

Cảm thấy có chút buồn cười, cứ tiếp tục như vậy, ta chắc là sẽ không biết đến các mùa trong năm nữa. Cảm giác của cơ thể hoàn toàn hoại tử, ta cũng từ từ trở thành một phế nhân chân chính.

“Hồ đồ.” Một tiếng quát truyền đến. Một bàn tay lớn cướp chén trà nghi ngút khói khỏi tay ta.

Ta giương mắt lên nhìn, thì ra là người bạn tốt của phụ thân ta, kẻ đã không xuất hiện từ ngày tuyển vị hôn phu. Ta cong môi cười một tiếng. “Ta còn tưởng rằng người gả cho ta là ngươi cơ.” Nếu có thể gả cho bạn tốt của phụ thân, có phải là ta cũng sẽ có cơ hội ở gần người hơn một chút? Chỉ tiếc, ta không có vận khí kia.

Hắn lau rồi lại lau.

Nhìn ngón tay bị chà đến đỏ ửng kia, ta cười không chút để ý. “Lạ thật, tại sao ta lại cảm thấy lạnh nhỉ?” Ngay cả nhiệt độ của nước trà ta cũng không cảm nhận được, tại sao khi bị hắn đụng vào ta lại cảm thấy lạnh?

“Có ý gì?” Hắn trầm giọng hỏi.

Giương mắt nhìn sang, ta phát hiện trong lương đình chỉ có ta với hắn còn vị hôn phu tương lai không biết chạy đi đâu rồi. Chắc là trong khi ta đang mơ mộng thả hồn, hắn đã nhàm chán rời đi. Nói cho hắn biết tình huống của ta, hắn có thể nói cho phụ thân không nhỉ? Phụ thân biết rồi liệu có nghĩ đến ta nhiều hơn không? Là nghĩ tới hay là quyên đi?

Phải gả đi rồi, ta còn chơi trò dò xét ngây thơ được ăn cả ngã về không này làm gì? Mím môi cười, ta rũ mắt xuống. “Ta không cảm giác được.” Nhìn làn khói trắng bốc lên từ chén trà, ta nói. “Chắc là rất nóng.”

Người kia vội vàng tiến tới bắt lấy mạch tay của ta.

Nhiệt độ lạnh băng kia khiến ta nhíu mày. “Tâm bệnh, cho dù là phụ thân ta cũng không chữa được.” Là ta quá cố chấp, vô tình lại muốn chơi trò loạn luân, tự làm tự chịu.

Sau khi người kia rời đi, phụ thân quả thực cũng bỏ mặc không để ý tới ta. Không sao, ta cũng sắp lập gia đình rồi, còn muốn cái gì nữa chứ.

Ngày tân hôn, hôn lễ vô cùng náo nhiệt.

Đêm khuya, ta bị đưa vào động phòng. Hỉ khăn bị nhấc lên, uống rượu giao bôi, ta cười nhìn vị hôn phu đã bái thiên địa với mình. Tất cả đã kết thúc.

Hai mắt nhắm lại, mặc cho hắn hôn lên gương mặt ta. Cho dù hai tay hắn bắt đầu cởi quần áo của ta, ta vẫn chỉ mềm nhũn nằm trên giường, cảm thụ dục vọng nóng rực khác thường dâng lên từ sâu trong cơ thể. Thân thể gần như mất đi tri giác của ta phút chốc trở nên nhạy cảm, nhạy cảm đến nỗi mỗi khi bàn tay kia lướt qua da thịt ta, ta cũng không nhịn được cơn run rẩy.

Ta kinh ngạc cười ra tiếng. Rượu giao bôi thậm chí còn có mị dược.

Thân thể của ta vốn là bách độc bất xâm nhưng còn mị dược thì… Là tên khốn nào đã quy kết mị dược nằm ngoài độc dược? Ta cười giễu cợt, không ức chế được tiếng thở dốc phát ra từ miệng mình. Dục vọng xa lạ khiến cho ta phát ra tiếng kêu, khiến cho ta muốn…

Ta khẽ mở mắt. Trong thế giới màu xám có một bóng người mơ hồ, là kẻ mà ta muốn đấy sao?

Dĩ nhiên không phải.

Ta đây có thể như thế nào được, đã bỏ đi rồi, còn muốn thế nào nữa? Ta cười khẽ, giơ cánh tay lên, ôm cổ hắn. Ta nghe âm thanh nặng trĩu của trái tim đang nứt vỡ. “Ngươi có nghe thấy không?” Ta cười hỏi.

Nam nhân trên người bỗng dừng động tác. “Cái gì?”

Rắc rắc, cõi lòng tan nát rồi.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Truyện ngôn tình hoàn Trời Xanh, Biển Cũng Xanh, câu chuyện kể về chuyện tình cảm của

23-07-2016 38 chương
Ác ma - Liên Liên

Ác ma - Liên Liên

Giới thiệu: Trích đoạn 1 "Cháu sẽ biết điều nghe lời. . . . . ." Thấy lão gia gia

15-07-2016 11 chương
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Mùa World Cup

Mùa World Cup

Thú thực là tôi không mê xem bóng đá như bọn con trai, dù thi thoảng cũng vẫn cùng hội

25-06-2016
Cái nắm tay siết

Cái nắm tay siết

Đã một thời gian rất dài San không gặp lại Nam, nhưng tình yêu trong San có vẻ chưa bao

24-06-2016
Nghề nào cũng chán

Nghề nào cũng chán

Đó là câu trả lời của ch. khi đi phỏng vấn việc làm. Người ta hỏi có khi nào chán

23-06-2016
Xe đạp ơi

Xe đạp ơi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không") Tôi và

25-06-2016
Biển lặng

Biển lặng

Để rồi sau 5 năm, khi lòng Thi vẫn tràn đầy tình yêu thì anh lại ra đi, ra đi vì một

29-06-2016
Tỏ tình vào mùa thu

Tỏ tình vào mùa thu

Có một người khóc lặng vì tình yêu vừa để mất. Ở một góc đâu đó trong thành

24-06-2016
Mùa hạ cuối cùng

Mùa hạ cuối cùng

Làm sao có thể quên được những kỉ niệm vui buồn sau ba năm học chung với nhau? Làm sao

24-06-2016
Tôi và bạn

Tôi và bạn

Nhà bạn quá giàu, bạn quá hoàn hảo và tất cả điều đó hoàn toàn đến với một

24-06-2016
Vệt nắng cuối trời

Vệt nắng cuối trời

(khotruyenhay.gq) Bé Bin ra đời đã giúp cô tỉnh mộng. Cô hiểu đâu là sự cần thiết

29-06-2016

80s toys - Atari. I still have