XtGem Forum catalog
Thiên thần sa ngã - Tào Đình

Thiên thần sa ngã - Tào Đình


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 30
5 sao 5 / 5 ( 102 đánh giá )

Thiên thần sa ngã - Tào Đình - Chương 3

↓↓

Lý San không nói tiếp nữa, đôi mắt đờ dại nhìn đám người trên sàn nhảy. Tôi không biết cô ta đang nhớ về người mẹ bị bệnh hay lo lắng vì bị tôi lật tẩy.

bạn đang xem “Thiên thần sa ngã - Tào Đình” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Thực ra, khi bạn đã tham gia thế giới chết vì tiền này thì mỗi câi bạn nói người ta đều sẽ thêm vấou một dấu chấm hỏi.


Lý San lại gọi thêm một cốc bia nữa.


Cô uống cho đến khi đứng không vững, chân nam đá chân chiêu. Tôi đành phải vừa cõng vừa dìu, đưa cô về khách sạn.


Tôi đưa cô về đến phòng, và tất nhiên những sự việc sau đó diễn ra theo một mô típ rất thông thường.


Cô ta nôn oẹ ầm ĩ vào chiếc áo tôi đang mặc làm nó bốc mùi chua lòm, tôi đành phải đi tắm và mượn chiếc áo khoác tắm của cô.


Khi bước ra khỏi phòng tắm, tôi thấy Lý San vẫn nằm nguyên trên giường. Tôi nói to:


- Tôi về đây.


Cô ta không trả lời.


Tôi thề là lúc đó tôi đến gần cô chỉ vì muốn đắp chăn cho cô, nhỡ về đêm lạnh lại ốm thì khổ. Ai ngờ tôi đắp chăn xong, bàn tay lại vô thức đảo một vòng trên khuôn ngực mềm mại. Đầu tôi bỗng vụt hiện ra hình ảnh Lý San cuồng nhiệt trong điệu nhảy, thân thể rực lửa. Đôi mắt tôi cũng hùa theo mà phản tôi.


Lúc này mới phát hiện ra cửa phòng chưa đóng, làm tôi lạnh toát cả người, vội rụt tay lại như một tên trộm bị phát hiện. Lúc đó, tôi tự thấy sao mình giống một tên lưu manh cấp thấp thế.


Nghĩ thế, tôi bèn đi ra cửa, định về nhà.


Bây giờ đi ra khỏi phòng, đóng cửa lại. Thế là xong.


Cửa đóng lại, kêu "rầm" một tiếng. Ôi hỏng rồi. Tôi vẫn còn ở bên trong phòng. Tệ nhất là khi tôi quay lại giường Lý San thì cô đã tỉnh (hoặc là cô ta chưa hề ngủ). Lý San nửa nằm nửa ngồi trên giường, dáng vẻ cực kỳ yêu kiều nữ tính với vẻ quyến rũ chết người của hồ ly, đôi mắt nheo nheo khiêu khích.


Sự kết hợp không lời ấy quả là một thứ thuốc độc chí mạng.


Đột nhiên, tôi thấy cổ họng khô rát. Tôi nuốt nước bọt, rồi cùng với những giọt nước tinh khiết ấy, tôi cũng anh dũng lao tới ngấu nghiến luôn cả thứ thuốc độc ngọt ngào trên giường kia...


Lúc chúng tôi làm chuyện đó, Lý San không hề rên rỉ, thoả mãn hay là hét lên một cách dâm đãng như thông thường. Cô ta chỉ lặp đi lặp lại một câu rất mất hứng:


- Chưa bao giờ tôi nghe thấy hoàn mỹ quá cũng là một cái tội! Nếu đã thế thì để tôi có tí khiếm khuyết đi!


Tôi suýt tí nữa thì liệt dương.


Ôi giời! Hoá ra cô ta vẫn còn nghĩ đến cái lý do tôi đã bịa ra về việc vì sao cô không được lọt vào mắt xanh ngài tỉ phú.


Làm xong việc, nhìn vệt máu đỏ thẫm lem nhem trên tấm ga trải giường, tôi cũng có chút hoảng hốt. Lý San thì lại nhìn tôi, dường như cố nén một nụ cười, nụ cười ráta kỳ dị. Tôi thấy lạnh toát dọc sống lưng, trong đầu những ý nghĩ, những dự đoán lướt qua rất nhanh. Cô ta sẽ làm gì? Khóc nức nở hay làm ầm lên? Hoặc yêu cầu tôi bồi thường, yêu cầu tôi chịu trách nhiệm? Cũng có thể cô ta sẽ lượm đâu đó một thằng bé và bảo là con trai tôi, bắt tôi đền chắc khoảng hai trăm nghìn tiền nuôi dưỡng?


...


Loại nào thì cũng chết cả, tôi không hề muốn vậy.


Ai ngờ, câu đầu tiên của cô ta giống y như một tiếng sét đánh ngang tai:


- Đi nói ngay với Á Đương, để tôi ở lại!


Tôi trợn mắt lên. Bà cô này vẫn chưa hết hy vọng hay sao?


- Nhưng... cô... tôi... vừa rồi... - Tôi thấy khó mở miệng, bàn tay vê vê tấm ga, ám chỉ việc cô không còn phù hợp với yêu cầu "trong trắng trinh bạch" của Tào Lợi Hồng nữa rồi.


- Cái này anh không cần phải lo! Anh chỉ cần đi thuyết phục Á Đương cho tôi ửo lại thôi! Với lại "quá hoàn mỹ" không thể coi là một khuyết điểm được.


Hình như cô này tương tư quá hoá điên rồi thì phải.


- Làm sao làm thế được?


- Anh mà còn không đi thì tôi sẽ nói toàn bộ chuyện hôm nay với Á Đương!


Xong! Biết ngay là cô ta sẽ dùng chuyện này để uy hiếp tôi mà. Tôi nhìn người đàn bà mà lúc này trở nên giống như một con bò cạp đầy nọc độc. Bảy chữ người xưa vẫn thường nói "độc nhất là lòng dạ đàn bà" đem nhổ vào mặt cô ta quả là thích hợp vô cùng.


- Để tôi thử xem! – Tôi đáp qua quýt.


Cô ta nghe thế bỗng xoay 180 độ, trở về cái vẻ vui mừng rất trẻ con:


- Thế thì chịu thua anh rồi!


Lúc này rượu đã ngấm, tôi thấy mệt.


Tôi lăn lưng xuống nằm cạnh cô ta, an phận với sự sắp xếp an bài của cơn buồn ngủ. Trước khi ngủ, tôi thầm nghĩ đến A Lam: "Người anh em à, lời cậu thành sự thật rồi đấy! Anh hôm nay quả nhiên trúng độc đắc rồi".


Tôi đang chìm dần vào giấc ngủ êm đềm, bỗng nghe tiếng chuông cửa, nhất thời quên mất đây là khách sạn. Tôi lẩm bẩm: "Mẹ nó chứ, muộn thế này mà đứa nào còn đến quấy rầy không biết?!" Vẫn trong cơn mơ màng, tôi mặc vội chiếc quần lót ra mở cửa. Cái đầu óc u mê của tôi bỗng tỉnh trở lại. Ôi thiên thần Nhậm Đạm Ngọc.


- Chào anh! Lý San về chưa?


Thiên thần hỏi tôi, câu hỏi tặng kèm một nụ cười nhẹ nhàng, điềm tĩnh.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay được đăng

22-07-2016 77 chương
Chú À, Anh Không Biết Yêu

Chú À, Anh Không Biết Yêu

Chú À, Anh Không Biết Yêu xoay quanh về trong lúc Chu Mông Mông vì chuyện chênh lệch tuổi

22-07-2016 54 chương
Cuộc Sống Đơn Giản

Cuộc Sống Đơn Giản

Trích đoạn:“Mẹ, con chỉ biết đó là bạn sơ trung với Đông Mặc.” Lâm Dương nói

23-07-2016 73 chương
Sính lễ

Sính lễ

Thiềm vẫn ngồi trong góc bếp ôm chặt lấy đứa con nhỏ, thằng bé đã nín khóc rồi

24-06-2016
Tấm lòng...

Tấm lòng...

Vào một buổi đầu đêm của Sài Gòn, khi những ngọn đèn rực rỡ thắp lên. Đêm Sài

24-06-2016
Mưa nửa đêm

Mưa nửa đêm

Tài muốn leo lên căn hộ của Thu, hỏi em và người kia có quan hệ gì? Nhưng tự ti đã

28-06-2016
Đi qua mênh mông

Đi qua mênh mông

Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được hay có thể tưởng tượng ra câu chuyện về ba

24-06-2016
12 chiếc bánh flan

12 chiếc bánh flan

...Gã đơn phương kết thúc hợp đồng. Kim không ăn cắp, không tọc mạch, nhưng đã làm

29-06-2016