Disneyland 1972 Love the old s
Thất tịch không mưa - Lâm Vũ Tình

Thất tịch không mưa - Lâm Vũ Tình


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 17
5 sao 5 / 5 ( 101 đánh giá )

Thất tịch không mưa - Lâm Vũ Tình - Chương 17 - Vĩnh biệt (Hoàn)

↓↓

"Hóa ra, chỉ vì một lý do không thể đơn giản hơn... Em yêu anh."

bạn đang xem “Thất tịch không mưa - Lâm Vũ Tình” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Khi câu chữ trong con hạc hoàn toàn hiện lên trước mắt, nước mắt anh không nén được, tuôn trào điên cuồng như vỡ bờ...


"Hóa ra, chỉ là vì yêu anh... Em ngốc quá, đến bây giờ mới phát hiện ra."


"Anh, em còn có cơ hội nói với anh câu này không?"


Anh vội vàng lau nước mắt, sợ bỏ qua từng câu, từng chữ của cô.


"Nếu em thực sự nói với anh như vậy, anh sẽ trả lời thế nào nhỉ?"


"Anh, em rất muốn biết."


Anh sẽ trả lời thế nào?


"Anh sẽ nói... anh sẽ nói..." Nghẹn ngào không thành lời, anh xót xa ân hận, khàn giọng nói: "Anh cũng yêu em, rất yêu, rất yêu, rất yêu..." Nhưng Tình, em có nghe thấy không?


Cổ họng anh khản đặc, không còn phát ra âm thanh. Cô viết gì tiếp theo, anh không dám nhìn, chỉ bốc những con hạc dù đã bóc hay chưa bóc, điên cuồng khóc, mặc kệ tâm tư sụp đổ.


Cho tới khi ngón tay chạm vào con hạc màu sắc còn mới.


Đây là Tình đặc biệt để lại cho anh ư? Cô muốn nói gì với anh?!


Anh hốt hoảng mở ra...


"Nếu có một ngày, anh nhìn thấy dòng chữ trong con hạc này, xin anh nhớ trái tim em yêu anh, hãy bảo trọng vì em, mang theo tâm ý em yêu anh, sống thật tốt, chỉ cần thỉnh thoảng viếng mộ, nhớ mang cho em bó hoa ngải tiên dại, nói khẽ những nhớ nhung cất giấu sâu kín, như thế là được rồi.


Bảo trọng, anh trai, em yêu anh."


Nét viết trùng lặp, những con chữ lộn xộn không theo hàng lối, anh có thể khẳng định, sau này cô mới thêm vào.


Cho tới trước khi chết, cô vẫn không yên tâm về anh...


Anh nhắm mắt, muốn ngăn lại dòng nước mắt không nghe lời, nhưng uổng công vô ích.


Ngẩng đầu nhìn sao sáng trên bầu trời, tưởng tượng ra đôi mắt biết cười, ánh mắt dịu dàng, nhớ lại thời gian cùng cô tựa vào nhau dưới bầu trời, anh có thể giả như cô chưa đi xa; anh có thể giả như vòng tay chưa từng trống rỗng; anh có thể giả như mỗi ánh sao là tiếng líu ríu, dịu dàng của cô; anh có thể giả như...


Trượt người xuống đất, anh đau khổ vùi đầu vào đầu gối.


Đêm nay không có ánh sao.


"Ơ, anh Vũ, đứng ngoài cửa làm gì?" Đang ôm con trai định ra ngoài đi dạo, Đại Mao thấy anh, vội vàng cất tiếng chào.


Anh lắc đầu: "Không! Nhà đang có tang, vào nhà người khác không tiện."


"Tình cảm giữa chúng ta khăng khít như thế, anh lại là cha nuôi của con trai em, còn để ý mấy thứ đó làm gì? Nhanh vào đi!"


Anh vẫn lắc đầu: "Có việc phiền mọi người, tôi nói xong rồi đi."


"Có việc gì anh cứ nói, đừng khách sáo với em!"


Anh ngừng lại một lát: "Nếu có một ngày tôi cũng rời xa nhân thế, xin hãy chôn tôi cùng Tình."


"Hả?" Đại Mao ngẩn người: "Anh Vũ, anh đừng nghĩ quẩn! Anh biết hôm đó Tiểu Tình đến tìm em làm gì không? Chính ngày anh nổi giận đó! Cô ấy nói với em, sau khi cô ấy chết, anh nhất định sẽ sụp đổ, cô ấy muốn bọn em giúp đỡ cô ấy chăm sóc anh, ở bên anh, còn muốn em khuyên anh hãy đi hết con đường nên đi. Cô ấy không yên tâm về anh như vậy, nếu anh làm việc ngốc nghếch, Tiểu Tình sẽ rất đau lòng..."


"Tôi sẽ không để cô ấy đau lòng." Anh vẫn không giải thích thêm. "Nói chung, phiền mọi người rồi."


Không đợi Đại Mao khuyên gì, anh quay người rời đi, một trận gió thổi đến trước mặt, mang theo hơi lạnh. Anh kéo áo khoác, gió mùa thu mà sao rét thấu xương.


Đi qua bưu điện, anh lấy lá thư đã viết trong túi, bỏ vào thùng thư.


"Đời này, anh nợ em.


Anh và cô ấy, sống chết không rời."


Anh lẩm bẩm trong lòng, nhìn lá thư mang tên người nhận "Lâm Tâm Bình" trượt khỏi tay.


Khi quay người, thấy cửa hàng hoa đối diện, anh mua bó hoa ngải tiên dại, đi bộ đến ngôi mộ mới phủ.


Anh không nói gì, không làm gì, chỉ lặng lẽ bầu bạn với cô, mặc kệ thời gian trôi đi.


Trước khi ánh tà dương cuối cùng rớt xuống mặt đất, anh lấy ra bộ hồ sơ, đốt trước mộ cô. Bộ hồ sơ cháy rực trong ánh lửa, vẫn có thể thấp thoáng thấy chữ viết, trong đó có giấy chẩn đoán của bệnh viện: Multiple sclerosis, tên tiếng Trung: bệnh đa xơ cứng, cùng với cái tên Thẩm Hàn Vũ.


"Tình, đợi anh!"


Anh im lặng, thầm nói.


Hoàn.


Chương trước

↑↑
Gả Hạnh Không Hẹn

Gả Hạnh Không Hẹn

Mời bạn đọc truyện Gả Hạnh Không Hẹn của tác giả Trùng Tiểu Biển và viết cảm

23-07-2016 37 chương
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng là một trong 2 tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Trương Đỉnh Đỉnh

23-07-2016 94 chương
Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc là một truyện ngôn tình của tác giả Lương Uẩn Như được

22-07-2016 22 chương
Sự hối hận muộn màng

Sự hối hận muộn màng

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Cuộc đời là

27-06-2016
Mắc kẹt tâm lý

Mắc kẹt tâm lý

VÌ SAO CHÚNG TA THƯỜNG CHO RẰNG: MÌNH KHÔNG THỂ LÀM ĐƯỢC VIỆC GÌ ĐÓ, CHỈ VÌ BẢN

24-06-2016
Chỉ cần được yêu

Chỉ cần được yêu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Rẽ trái - Rẽ phải

Rẽ trái - Rẽ phải

Cô sống trong một căn phòng trên một toà chung cư cũ kỹ phía ngoại ô thành phố, mỗi

27-06-2016
Hạnh phúc là...!?

Hạnh phúc là...!?

Hạnh phúc của nó, đến bây giờ vẫn chẳng thẻ kể hết được, thế nên làm sao phải

27-06-2016
Khi bạn sắp chết

Khi bạn sắp chết

Khi con người ta cảm nhận cái chết gần kề, họ sẽ nghĩ đến điều gì??? Câu trả

28-06-2016