Duck hunt
Tầng phía dưới bầu trời - Hàn Ni

Tầng phía dưới bầu trời - Hàn Ni


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 35
5 sao 5 / 5 ( 107 đánh giá )

Tầng phía dưới bầu trời - Hàn Ni - Chương 5 - Đối tượng khả nghi

↓↓

"Nếu sớm biết là cậu thì tôi đã không ẩn mình lâu đến vậy."

bạn đang xem “Tầng phía dưới bầu trời - Hàn Ni” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Tôi nói. Thiên Luân đang ngồi trên ghế đá trong vườn, cậu ta nhướn mày giận dỗi:


"Ý cậu là năng lực của tôi không bằng Hy Văn sao?"


"Không phải vậy." –Biết mình vừa lỡ lời, tôi đành lấp liếm sang chuyện khác –"Ừm, mà hai tháng nay cậu đã điều tra được gì rồi?"


"Cậu tự cho là mình thông minh mà, cậu nói thử xem." –Thiên Luân đáp. Tuy giọng cậu ta rất lãnh đạm, nhưng tôi vẫn nghe ra vài phần cáu kỉnh trong đó.


"Đàn ông con trai không phải vậy mà cũng giận chứ?" –Tôi vỗ vỗ vai cậu ấy, dàn hòa.


"Không có."


"Thôi mà, bất quá tôi cho cậu biết vài thứ mà tôi thu thập được."


Thiên Luân liếc xéo tôi, nhưng cậu ấy không tỏ vẻ vờ vĩnh nữa. Cậu hỏi:


"Vậy cậu tìm ra được gì rồi.?"


"Ừm, tôi đã dùng máy dò tìm thiết bị vi tính kiểm tra khắp phòng của Dĩnh Hân và Dĩnh Ngôn. Trong đống hành lý mà Dĩnh Ngôn đem tới không có gì đáng ngờ, Dĩnh Hân cũng vậy. Tôi đang nghĩ có khi nào thứ đó nằm trên người họ không." –Tôi nhảy lên thanh sắt chắn giữa garage và vườn cây, ngẫm nghĩ một lúc mới tiếp tục. –"Thứ lão Al muốn chúng ta lại là hai con chip rất nhỏ, cho dù đã tìm hết, tôi vẫn không thể cam đoan họ có giấu chúng vào đâu đó không. Đây mới là vấn đề khiến tôi lo nghĩ."


Thiên Luân bước đến cạnh tôi. Cậu ấy khó chịu rút ra một điếu thuốc, bật lửa thản nhiên. Ánh lửa âm u tàn tàn trong đêm tối bất giác lại khiến tôi có cảm giác thú vị. Tôi giật lấy bật lửa trong tay cậu ấy, xoay xoay tròn, lại cười đầy ẩn ý.


"Không phải dấu thuốc mê trên thảm là lần đó cậu đi với tôi và chị em họ ra thị trấn chứ? Có cơ hội như vậy, sao lại không làm cho trót?"


"Không kịp. Tôi vừa chuẩn bị xong thì cậu đã xuất hiện rồi." –Cậu ta ậm ừ đáp.


Nếu tôi nhớ không lầm, cậu ta ngồi trong xe với Dĩnh Hân đến gần cả tiếng đồng hồ. Nếu thật sự muốn, sao lại phải lề mề thế chứ?


Nghĩ đến đây, tôi lại có cảm giác bực dọc với lão Al. Hóa ra lần này lão bắt tôi làm việc với một gã đồng đội không chỉ cù lần mà còn lại chậm chạp thế này.


"Tôi thấy tình hình thế này thì ý định lúc đó của cậu cũng có thể xem là hợp tình hợp lý." –Im lặng lúc lâu tôi mới lên tiếng –"Chúng ta tìm cách lừa được Dĩnh Hân trước. Thần trí con bé không tỉnh táo, sau khi thành công thì tùy tiện tìm vài lý do để khiến nó tin là được. Vấn đề là làm sao loại bỏ được đám người kia."


"Nếu không thành công, cô ấy nhận ra chúng ta thì làm thế nào?"


"Vậy cũng chẳng còn cách nào khác." –Tôi cười cười, đưa bàn tay lên ngang cổ ra dấu, giọng nói lại lạnh như băng –"Nếu đã có gan bắt cóc thì phải có gan xử lý hậu hoạn. Tôi sẽ không bao giờ để người khác có cơ hội uy hiếp mình."


Ánh mắt Thiên Luân có vẻ là lạ, song cậu ấy vẫn không phản bác ý định của tôi. Nói nào ngay tôi nghĩ Thiên Luân cũng không phải ngày một ngày hai làm nhiệm vụ, cậu ấy sẽ biết loại bỏ những chướng ngại không cần thiết.


Cho dù là tôi hay cậu ấy, cuộc sống cả tháng qua trên hòn đảo này cũng chỉ là một vai diễn ngắn ngày. Hợp hợp tan tan, chỉ cần nhiệm vụ kết thúc, chúng tôi lại lao đầu vào một cuộc chiến khác có lẽ còn gian nan hơn gấp bội. Chẳng mấy chốc khoảng thời gian này sẽ bị lớp bụi thời gian bao phủ, mãi mãi chìm sâu vào khoảng trống mênh mông gọi là hồi ức. Có thể chúng tôi sẽ chẳng bao giờ gặp lại, hoặc nếu có, cũng chỉ như những kẻ qua đường đứng nhìn nhau mà thôi.


Dĩ nhiên, với Thiên Luân đã vậy, thì những người khác cũng chỉ là nhân vật phụ để thúc đẩy vai diễn này nhanh chóng hạ màn.


"Tôi nghĩ việc này nên xem xét lại đã. Trước mắt tôi và cậu vẫn cứ chia ra, dùng thiết bị dò tìm đã." – Sau một lúc lâu, Thiên Luân mới lên tiếng –"Dù sao ba người kia cũng không phải tay mơ gì, nếu chúng ta ra tay mà không thu lại kết quả, ngược lại càng khiến họ sinh nghi. Vả lại cậu cũng đừng quên trong nhà có lắp camera. Bất cứ sơ hở nào cũng có thể bị họ nhìn thấy cả. "


Tôi xoa cằm không nói gì. Về lý thuyết thì lời cậu ta có vẻ hợp lý đấy, thế nhưng sao tôi vẫn cảm thấy có gì đó không bình thường nhỉ?


Không đợi tôi tán đồng, Thiên Luân đã nhảy xuống đất. Nghĩ cũng đã xong xuôi, tôi ra hiệu cho cậu ấy về phòng. Cậu ấy ngủ cùng phòng với Khải Nam, nếu nửa đêm không thấy mặt khó trách Khải Nam sẽ sinh nghi.


Tôi nhìn theo bóng lưng Thiên Luân trở về phòng, cũng xoay người bước về phía ngược lại với cậu ta, quyết tâm trong lòng lại dâng cao thêm một chút.


Nhiệm vụ này, tôi muốn kết thúc càng sớm càng tốt.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam của tác giả Mị Dạ Thủy Thảo truyện ngôn tình sắc xoay quanh

21-07-2016 20 chương
Gả Hạnh Không Hẹn

Gả Hạnh Không Hẹn

Mời bạn đọc truyện Gả Hạnh Không Hẹn của tác giả Trùng Tiểu Biển và viết cảm

23-07-2016 37 chương
Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam của tác giả Mị Dạ Thủy Thảo truyện ngôn tình sắc xoay quanh

21-07-2016 20 chương
Chúc Mừng Sinh Nhật

Chúc Mừng Sinh Nhật

Truyện Chúc Mừng Sinh Nhật của tác giả Điệp Chi Linh thuộc thể loại tiểu thuyết

23-07-2016 10 chương
Người bạn dũng cảm

Người bạn dũng cảm

Vào một ngày Sam ra đi trong tuyệt vọng. Khi Jason nhận được tin báo về tang lễ của

01-07-2016
Đồ khốn!..Em yêu anh

Đồ khốn!..Em yêu anh

Hai mươi ba tuổi, tôi vẫn còn là một thằng con trai chưa chịu lớn. Tôi phóng túng, yêu

26-06-2016
Anh và em

Anh và em

Chúng tôi dời đi lúc chiều nhập nhoạng. Đồ đạc lỉnh kỉnh trên xe. Tôi nhìn lại

27-06-2016
Đời cười

Đời cười

(khotruyenhay.gq) Trong tôi lại hiện về kí ức của một sân khấu chật kín người, đứa

26-06-2016