Tầng phía dưới bầu trời - Hàn Ni

Tầng phía dưới bầu trời - Hàn Ni


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 35
5 sao 5 / 5 ( 23 đánh giá )

Tầng phía dưới bầu trời - Hàn Ni - Chương 32 - Đợi chờ kết cuộc 2

↓↓

Thế gian này vốn dĩ là như thế, hợp hợp tan tan, rốt cuộc cũng chẳng biết ai mới là bến đỗ cuối cùng của ai nữa.

bạn đang xem “Tầng phía dưới bầu trời - Hàn Ni” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Khải Nam xách một lon bia ra ngồi cạnh tôi. Nhờ chuyên án phá được, gần đây cậu ấy đã lên đến chức phó rồi. Tôi vỗ vai cậu ấy, thật không hổ danh là Khải Nam, kẻ có tiền đồ sán lạn nhất trong đám mà.


Chúng tôi cụng li với nhau, thỉnh thoảng lại nghe tiếng Dĩnh Ngôn đang hát gì đó bên trong, giọng điệu say rõ mồn một. Trên bầu trời, các vì sao vẫn thi nhau tỏa sáng. Chẳng biết thời gian trôi đi bao lâu, Khải Nam lại đột ngột lên tiếng.


"Trước lúc Hi Văn mất, cậu ấy có nói một câu...".


"Hả?".


Tôi nghiêng người, song cũng không hỏi thêm. Tôi biết việc này ám ảnh Khải Nam lâu lắm rồi. Bởi vì trong chúng tôi, chỉ có mình cậu ấy là có mặt ở hiện trường ngày hôm đó. Tận mắt nhìn một người bạn của mình chết đi, chuyện đó cũng chẳng dễ dàng gì.


"Lúc đó, cậu ấy bị thương rất nặng, cả người đầy máu, thế nhưng mình cũng không hiểu được tại sao cậu ấy cứ nhìn đăm đăm vào mình, môi lắp bắp liên hồi điều gì đó. Mình nghe một câu, rồi lại một câu, đến khi cậu ấy trút hơi thở cuối cùng mình mới hiểu được.


Câu nói ấy là: "Nếu như có thể được sinh ra một lần nữa, tôi hi vọng chúng ta vẫn có thể là bạn của nhau". Khải Nam nốc một hơi bia, ánh mắt mơ hồ nhìn xa xăm ra khoảng không mịt mờ. "Lúc đó mình cũng ngạc nhiên lắm. Đã từng nhìn thấy thủ đoạn cậu ấy đối phó Dĩnh Ngôn, thế nên mình nghĩ đối với cậu ấy, trên đời này ngoài Dĩnh Hân ra chắc chẳng còn gì quan trọng...".


Khải Nam không nói nữa. Sống mũi tôi có hơi cay, thế nên tôi vội cúi xuống, cười cười với chính mình. Thật ra, nếu hôm đó Hi Văn không đánh thuốc tôi trước khi hành động, sợ rằng hôm nay ngồi đây, chỉ có một mình Khải Nam mà thôi.


Vì thế nếu để một người nói câu này, người đó phải là tôi mới đúng.


"Nam à, cậu biết không, thế giới này thật sự rất giả dối". Tôi cười cười nhìn cậu ấy, ánh mắt có hơi ngước nhìn phía trong đại sảnh. "Thế nhưng cuộc sống luôn có những điều phức tạp như vậy. Ai có thể cam đoan rằng mình mãi mãi không nói dối? Anh dối gạt tôi, tôi lừa lọc anh. Chúng ta luôn đề phòng lẫn nhau, vô hình chung lại đóng kín cánh cửa tình cảm của bản thân mình".


Ánh mắt Nam có vẻ hơi ngạc nhiên. Tôi bật cười, lấy lon bia cạ cạ vào má cậu ấy.


"Cậu tin hay không cũng được. Mình với Văn chưa bao giờ muốn làm hại các cậu cả".


Nam bật cười: "Cái đó thì mình tin. Các cậu chỉ muốn mình gãy chân què tay gì thôi là đã hả dạ rồi".


"Thằng nhóc này, tôi nói thật sao cậu lại không tin hả?".


Tôi bật dậy, đá đá vào chân cậu ấy, thế nhưng Nam tránh đi được, cậu ta bốc một nắm cát quẳng vào tôi. Phút chốc, từ trên xuống dưới người tôi toàn cát là cát cả. Căn bệnh sạch sẽ thái quá một lần nữa xộc thẳng vào não tôi, tôi điên tiết túm lấy cậu ấy. Cả hai đánh đấm một trận ra trò đến khi mệt lả rồi lại lăn kềnh ra đất.


Đã thật! Hình như đã lâu rồi chúng tôi không dần nhau nhừ tử như vậy.


Trong tiếng thở hồng hộc, đột nhiên Khải Nam nói: "Bân này, càng lúc nhìn cậu càng giống người đấy".


Tôi hơi ngẩn ra, chồm tay khui một lon bia lạnh khác xối thẳng vào mặt mình.


"Sao thế? Tới kì kinh của cậu rồi sao?". Nam tròn mắt hỏi.


"Kì cái đầu cậu ấy". Tôi bĩu môi, bàn tay hơi úp lên mặt, chỉ chừa lại một kẽ hở giữa hai ngón tay để nhìn ngôi sao gần nhất. "Chỉ là tự nhiên nhớ tới trước đây Kẹo Chanh cũng từng nói vậy thôi".


Không gian thoáng chốc lặng như tờ.


Mãi mới nghe thấy Khải Nam lên tiếng: "Nếu Kẹo Chanh ở đây, cô ấy sẽ nói gì nhỉ?".


"Bẩn chết đi được!". Tôi đáp, không nén được bật cười.


"Còn Thiên Luân?".


"...". Tôi vờ nghiêm mặt, lại nhớ đến dáng vẻ của Thiên Luân trước đây.


"Hi Văn thì sao?".


"Cút!".


"Haha, Bân à, mình phát hiện ra cậu tương đối hiểu bọn họ đấy".


Có tiếng hò hét ầm ĩ bên trong. Tôi loạng choạng đứng dậy, nhìn xuyên qua đám người, thấy Phi vừa bế Dĩnh Ngôn lên, nụ cười trên môi cậu ấy mới rạng rỡ là thế.


Khó khăn lắm mới có thể đi đến ngày hôm nay. Vì vậy tôi tự nói với lòng mình: Dĩnh Ngôn, Đường Phi, các cậu phải thật hạnh phúc nhé. Hạnh phúc thay cho cả phần chúng tôi nữa.


Trên bầu trời cao, ngàn vì sao vẫn sáng tỏ. Nhớ đến Hi Văn, đến Thiên Luân, Dĩnh Hân, khóe môi tôi lại nở thành một nụ cười hoàn mĩ.


Nếu như có thể được sinh ra một lần nữa, tôi cũng hi vọng có thể tiếp tục làm bạn với các cậu.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Thiên Hậu Của Ông Chủ

Thiên Hậu Của Ông Chủ

Cô là ca sĩ nổi tiếng trong giới showbiz rốt cuộc lại là Thiên Hậu Của Ông Chủ, bất

23-07-2016 10 chương
Hoa vô lệ - Suly

Hoa vô lệ - Suly

Giới thiệu: Nàng Giao dịch hoàn tất... Hắn chiếm lấy nàng, đẩy nàng vào thế giới

15-07-2016 69 chương
Kiều Thê 19 Tuổi

Kiều Thê 19 Tuổi

Anh là một quân nhân anh tuấn khí phách, phụ nữ si mê anh còn nhiều hơn cả sao trên

23-07-2016 9 chương
Con bò khóc

Con bò khóc

Khi anh ta nhìn mà không tin vào mắt mình, anh ta thấy ở con mắt bên phải của con bò, bên

29-06-2016
Yêu ư, để sau!

Yêu ư, để sau!

"- Trời, đã sáu tháng kể từ lúc biết mày, tao chỉ thấy mày đưa hột cho người khác

28-06-2016
Em trai tôi

Em trai tôi

Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy

27-06-2016
Khi cô ấy khóc

Khi cô ấy khóc

"Nhìn con xem, con luôn tươi cười, mẹ đừng lo nhé..." *** Khi cô ấy khóc. Người phụ

24-06-2016
Anh à...cảm ơn anh

Anh à...cảm ơn anh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Miền biển

Miền biển

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Biển hiền

27-06-2016

XtGem Forum catalog