XtGem Forum catalog
Tầng phía dưới bầu trời - Hàn Ni

Tầng phía dưới bầu trời - Hàn Ni


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 35
5 sao 5 / 5 ( 138 đánh giá )

Tầng phía dưới bầu trời - Hàn Ni - Chương 18 - Kẻ phản bội

↓↓

Tôi và Văn nhìn nhau một lúc, thật sự rất muốn phì cười. Cô gái này vẫn đơn giản như vậy. Nếu chuyện có thể giải quyết ổn thỏa trước mặt cô ấy thì chúng tôi cần phải kìm nén sao? Sau vài câu bỡn cợt vờ vịt, Dĩnh Ngôn cuối cùng cũng có vẻ tin là chúng tôi không có ân oán sâu nặng gì khác, vì vậy mới miễn cưỡng chịu về nhà.

bạn đang xem “Tầng phía dưới bầu trời - Hàn Ni” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Nhưng cánh cổng biệt thự còn chưa thấy trước mắt, Chí Bân đột nhiên lại gọi cho chúng tôi. Trong điện thoại giọng cậu ấy hoảng hốt, Kẹo Chanh lên cơn đau tim rất nặng, bọn họ đang đưa em đến bệnh viện.


Mồ hôi trong người tôi gần như rỉ hết ra ngoài. Hy Văn cắn môi, quay đầu xe về hướng bệnh viện. Trái tim chúng tôi đều như lửa đốt. Sao lại có thể như vậy? Căn bệnh của Hân rất lâu rồi không phát tát, sao lúc này lại có thể?


Luân, Phi và cả Bân đi tới đi lui trong hành lang bệnh viện. Chúng tôi nhìn vào đèn cấp cứu, không ngừng thở ra tiếng. Chí Bân kể lại vừa rồi cậu ta và Thiên Luân ngồi chơi cờ dưới nhà. Sau đó Hân dường như phát hiện trò game của cô ấy thiếu một đĩa nào đó bèn chạy lên phòng lấy. Bọn họ cũng nghĩ chỉ cần cô ở trong nhà sẽ an toàn nên không theo lên. Mãi một lúc sau Thiên Luân lên đến thì Hân đã nằm dưới đất bất tỉnh rồi.


Tay nắm hờ trên cổ áo Bân của tôi nhẹ buông xuống. Những việc cậu ấy kể đều rất bình thường, mọi khi chúng tôi cũng để Hân có thể thoải mái đi lại trong nhà, huống chi bệnh của em rất lâu rồi cũng không phát tác nên cũng không đề phòng gì. Cánh tay tôi xiết chặt, từ từ khụy xuống. Trong lòng tôi lúc này rất đau, rất rất đau, có phải đau đớn của em tôi đều cảm nhận được không?


Dĩnh Ngôn bắt đầu khóc thút thít, tựa người vào ngực Hy Văn. Tôi vẫn chìm trong đau đớn của chính mình, không hề nhận ra ánh mắt Văn và cả Luân đang nhìn Đường Phi đầy vẻ hằn học.


Nửa tiếng sau, đèn phòng cấp cứu tắt. Bác sỹ bảo Hân đã qua thời kỳ nguy hiểm. Kỳ thực căn bệnh của em đã khá hơn trước đây rất nhiều, chỉ cần uống thuốc đều đặn là ổn định. Bác sỹ lập đi lập lại, bệnh nhân phải luôn mang thuốc theo mình. Nghe đến đó tôi bất giác liếc sang nhìn Chí Bân. Chúng tôi đều bắt Hân mang theo một chiếc túi nhỏ có thuốc của cô ấy, tại sao khi đó cô lại không uống?


Chí Bân nhún vai: "Lúc bọn tôi vào thì thuốc đã rơi vãi trên sàn, nhưng lại khá xa chỗ Kẹo Chanh nằm. Có vẻ như cô ấy đánh rơi túi thuốc."


Tôi cau mày. Câu trả lời này không hợp lý. Nhưng nếu không phải cũng chẳng còn lý do nào giải đáp chuyện Hân đột nhiên lên cơn đau tim nặng như vậy. Tôi suy nghĩ đến khả năng gần nhất, bất giác lại đổ mồ hôi lạnh.


Không lẽ tên nội gián đó thật sự đã ra tay?


Tôi cắn môi, dù thế nào cũng đã âm thầm quyết định mình sẽ điều tra ngọn ngành việc này. Thế nhưng điều tôi trăm tính ngàn tính cũng không lường trước là, Dĩnh Ngôn đã ra tay nhanh hơn cả tôi một bước.


Chiều hôm ấy, cả năm chúng tôi bị chặn lại trước phòng bệnh của Dĩnh Hân, thay vào đó là vài viên bảo an đặc biệt. Dĩnh Ngôn bảo chúng tôi về, chỉ nói đơn giản cô ấy đã gọi viện trợ từ ông bố giàu kếch xù của mình. Số cảnh vệ này là những người thân tín bên cạnh cha cô, ý cô có phải là họ đáng tin hơn chúng tôi không?


Vừa về đến nhà, Dĩnh Ngôn bảo Thiên Luân lấy ra một chiếc thẻ nhớ rồi bỏ vào tivi cho cả nhà xem. Tôi nhìn hình ảnh phát ra từ ti vi, bất giác đổ mồ hôi lạnh. Đây không phải là căn phòng nghỉ trên tầng một đó sao? Lúc này thì cả Chí Bân hay ồn áo nhốn nháo bên cạnh cũng im lặng. Sáu cặp mắt chúng tôi đồng loạt nhìn vào màn hình, lúc này hiện ra cảnh Kẹo Chanh đang bước lên cầu thang. Nhờ quan sát kỹ, tôi nhận ra túi thuốc thường đeo bên người em đã vướng vào lan can. Sợi dây trên túi đứt lìa, từng viên thuốc tròn trịa lăn ra khỏi vỏ.


Kẹo Chanh vẫn chưa nhận ra túi thuốc đã rơi xuống. Em với tay lên kệ sách, dường như tim kiếm thứ gì đó. Tay tôi bất giác nắm chặt.


Gương mặt Hân đột nhiên lộ vẻ khó chịu. Em ôm lấy ngực, nhưng vẫn kiên trì tìm kiếm thứ gì đó trong trang sách mãi cho đến khi ngã vật xuống đất. Tôi cắn chặt môi mình đến bật máu. Con bé này, bây giờ mới dò dẫm tìm túi thuốc không phải đã quá muộn rồi sao?


Chúng tôi hầu như thở ra một lúc, dù hình ảnh Kẹo Chanh vẫn đang giãy giụa trong màn hình. Cô tự làm rơi túi thuốc chứng tỏ đây chỉ là một tai nạn ngoài ý muốn. Vậy thì thái độ của Dĩnh Ngôn giải thích thế nào đây? Dường như biết chúng tôi đang nghĩ gì, Dĩnh Ngôn hếch cằm nói:


"Mọi người cứ bình tĩnh xem tiếp đi."


Trong màn hình đột nhiên xuất hiện người thứ hai. Cả đám chúng tôi gần như cùng lúc nhìn sang Phi. Cậu ta có mặt lúc Hân phát bệnh ư?


Phi bước đến gần túi thuốc, nhưng cậu ta chỉ lẳng lặng nhìn mà không nhặt nó lên. Từ góc quay màn hình, tôi không thể nhìn rõ gương mặt Hân. Dường như em nói điều gì đó với Phi, bởi vì vẻ mặt cậu ta giãn ra. Mỗi giây trong màn hình như cả thế kỷ dần trôi. Hân lúc này đã yên hẳn, dường như không còn động đậy gì nữa mà Phi vẫn đứng sững đó. Tôi không đọc được trong mắt cậu ta muốn nói gì, bởi vì vừa lúc chân cậu ta vừa động, Thiên Luân đã lao lên rồi.


Thiên Luân nhặt túi thuốc dưới chân Phi lên, sau đó vừa ôm lấy Hân vừa gào thét. Vài mươi giây sau thì cả Chí Bân cũng chạy đến. Cảnh trí trong màn hình dần chìm vào tĩnh lặng, nơi phòng khách chúng tôi cũng mím môi nhìn nhau, không biết phải nói gì.


Trước khi tôi có phản ứng đầu tiên, Hy Văn đã lao đến đấm vào mặt Phi. Việc này hơi khiến tôi sửng sốt. Trước giờ Hy Văn chưa bao giờ có vẻ mất bình tĩnh đến vậy.


"Tại sao cậu không cứu con bé?"


Hy Văn vừa đánh vừa gào lên, trong khi Phi vẫn đứng sững đó. Tôi cố quan sát vẻ mặt cậu ta? Liệu Phi có phải thật sự là nội gián mà tôi điều tra được không? Nhưng nếu là nội gián, tại sao cậu ta có nhiều cơ hội tiếp xúc với Dĩnh Ngôn hơn nhưng cũng không ra tay? Suy nghĩ trong đầu dần trở nên rối rắm, tôi cũng không nhận ra Chí Bân và Thiên Luân đã nhảy vào can ngăn Văn từ lúc nào.


"Anh không có gì muốn nói sao? "–Dĩnh Ngôn đứng dậy. Ánh mắt cô lộ vẻ khô khốc khó hiểu. Phi cúi đầu, cũng không nhìn cô. Thật kỳ lạ, lẽ ra với cá tính của mình, cả tôi lẫn Dĩnh Ngôn đều sẽ nhào vào đánh cho Phi một trận ấy chứ, nhưng chẳng hiểu sao chúng tôi đều đứng yên đó. Có lẽ tôi sợ, sợ vung tay quá trán sẽ thật sự đánh mất người bạn này.


Phi đã ở cùng chúng tôi năm tháng. Cho dù tình nguyện lừa mình dối người tôi cũng không muốn tin rằng cậu ấy thật sự phản bội. Nhưng thay vì trả lời Dĩnh Ngôn, cậu ấy chỉ cười nhạt, cũng không nói gì. Tôi thấy tay Hy Văn vẫn còn run lên, trong khi đó Thiên Luân lộ vẻ thất vọng. Chí Bân vẫn vậy, không có phản ứng gì đặc biệt, nhưng cũng không có vẻ bỡn cợt nữa. Thoáng chốc chúng tôi lại dần chìm vào im lặng.


"Lát nữa anh soạn đồ ra khỏi đây ngay đi. Tôi không muốn nhìn thấy anh một phút nào nữa." –Giọng Dĩnh Ngôn tương đối nhạt, tiếp sau đó, trong sự ngỡ ngàng của mọi người, cô ấy đi như chạy lên lầu.


Hy Văn liếc mắt nhìn bọn tôi, song cũng vội vã theo sau cô ấy. Chỉ còn lại mấy người, tôi nhìn theo bóng lưng Đường Phi, không kìm được mở miệng nói:


"Nếu có điều gì khó xử, cậu có thể nói mà."


Tôi cũng chẳng tin mình lại có thể dễ dàng tha thứ cho cậu ấy như vậy. Dĩ nhiên Phi suýt chút là hại chết Kẹo Chanh của tôi, tôi sẽ chẳng bao giờ bao dung cậu ta nổi. Tuy nhiên dù cá tính ương ngạnh, dù lầm lì khó ưa, nhưng trong mấy tháng ở cùng tôi cũng nhận ra cậu ấy đối xử với chúng tôi là thật lòng. Cậu ấy thuộc kiểu người kiêu ngạo, không thể giả vờ trước mặt người khác. Đôi lúc tôi nghĩ có phải vì vậy nên cậu mới cố tình trở nên lạnh lùng để chúng tôi thấy khó tiếp cận mà rút lui không.


Phi hơi sững sốt khi nghe tôi nói, song cậu ấy cũng chỉ cười cười không đáp. Biết không lay chuyển được, tôi cũng rời khỏi phòng, đi theo hướng hành lang ra ngoài vườn.


Chỉ mới vài ngày thôi mà đã xảy ra bao nhiêu chuyện thế này...


Đột nhiên tôi ngẩng đầu lên bầu trời đêm âm u, cảm thấy sợ hãi.


Nếu ngay cả người trong nhóm chúng tôi còn không thể tin tưởng, thì còn biết tin vào ai đây?


Chương trước | Chương sau

↑↑
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Trâm – Nữ Hoạn Quan

Trâm – Nữ Hoạn Quan

Dù mới ra mắt nhưng Trâm – Nữ Hoạn Quan đã để lại những ấn tượng sâu sắc trong

21-07-2016 17 chương
Y Sinh Thế Gia

Y Sinh Thế Gia

Thêm một truyện ngôn tình hay của tác giả Diệp Chi Linh được đăng tải miễn phí mời

20-07-2016 17 chương
Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Truyện ngôn tình của Huyền Mật luôn mang lại cho độc giả những cái nhìn đầy chân

26-07-2016 1 chương
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Chàng Ngốc Bám Người

Chàng Ngốc Bám Người

Chàng Ngốc Bám Người thuộc thể loại truyện ngôn tình sủng mời các bạn đọc truyện

20-07-2016 18 chương
Trăng Trong Kính

Trăng Trong Kính

Trăng Trong Kính kể về một cô bé không biết vì nguyên nhân nào mà thân thể lại trôi

20-07-2016 23 chương
Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam của tác giả Mị Dạ Thủy Thảo truyện ngôn tình sắc xoay quanh

21-07-2016 20 chương
Lá thư yêu thương

Lá thư yêu thương

Khi còn bé, tôi rất say mê những câu chuyện cổ tích. Chúng theo tôi vào cả những suy

01-07-2016
Quà của mẹ

Quà của mẹ

Chị suy đi tính lại mãi. Sinh nhật... " Sinh nhật là chuyện của những đứa con nhà

01-07-2016
Diều hâu và cú mèo

Diều hâu và cú mèo

Diều Hâu và Cú Mèo lúc nào cúng gây sự với nhau, không con nào chịu nhịn con nào.

24-06-2016
Em còn yêu anh không?

Em còn yêu anh không?

Lúc nửa đêm, máy di động của cô gái có tin nhắn mới, cô lười biếng bò dậy khỏi

23-06-2016
Đêm hấp hối

Đêm hấp hối

Nhắm mắt, hít thở thật sâu, Linh cầm lưỡi dao lam đặt lên cổ tay phải... *** Linh

29-06-2016
Gia đình là số 1

Gia đình là số 1

Kỉ niệm đáng nhớ nhất của bạn với gia đình mình là gì? *** 1. Hồi bé có ông

23-06-2016
Sắc màu của tình bạn

Sắc màu của tình bạn

Audio - Có một ngày sắc màu của thế giới này bắt đầu tranh luận với nhau xem ai có

01-07-2016