- Tổng giám đốc Uy…
bạn đang xem “Soái Ca, Em Đến Đây Để Anh Ngược ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!- Em hãy gọi tên tôi đi… mau gọi đi… - Anh nắm lấy tay cô mà nói.
Cô nhìn vào mắt anh… cổ họng tê cứng vì hoảng hốt…
- Tôi không tin là em không có cảm giác gì với tôi… Uy Phong ép vô vào bờ tường trong một con hẻm mà nói. - Mau gọi tên tôi, hãy gọi tên Uy Phong…
Cô không nói, càng khiến anh tức giận…
- Em không nói… tôi sẽ lại hôn em. - Anh uy hiếp… kề sát môi vào tai cô.
Ngọc Hân run người… giữa đường tuy ít người qua lại, nếu bị ai đó nhìn thấy, cô thật không biết ăn nói ra sao với Kiến Lương...Ngọc Hân bất lực nhìn Uy Phong, nước mắt rơi ra không hiểu vì sao…
Anh thấy cô khóc, trái tim lại càng đau hơn.. anh buông tay cô ra khẽ lau dòng nước mắt trên bờ mi cô… Sau đó ôm chặt cô vào lòng, anh khẽ nói:” Ngọc Hân, tôi nhớ em.”
Cô lặng người… cảm nhận vòng tay anh quá ấm áp.
- Buông vợ tôi ra. - Giọng hét lớn từ phía xa…
Cô vừa quay nhìn sang phía giọng nói kia, Kiến Lương đã nhanh chóng đẩy Uy Phong ngã xuống đất bằng một cú đấm thật mạnh, và kéo tay cô về phía mình.
- Chúng ta về thôi. - Không hỏi vì sao cô không đẩy Uy Phong ra, chỉ kéo tay cô bỏ đi.
Uy Phong nhếch môi cười đứng lên:” Tiền bối, xem ra anh cũng đã điều tra về tôi rồi ư… Cái gì của Uy Phong này, đừng hòng ai lấy đi được.”
Ngồi trên xe Kiến Lương, cảm thấy bản thân thật xấu hổ và có lỗi với anh, cô khẽ nói:” Em xin lỗi.”
Kiến Lương lắc đầu, bàn tay nắm lấy tay cô:” Em không có lỗi, đáng ra anh nên kể em nghe chuyện giữa em và cậu ta.”
- Em và cậu ta… ý anh là Uy Phong.
Kiến Lương gật đầu:” Đúng vậy, trước kia khi anh và em hiểu nhầm cải nhau giận dỗi một thời gian, cậu ta đã xen vào chuyện tình cảm của hai chúng ta… Nhưng sau đó, em nhận ra chúng ta mới là của nhau mà từ chối cậu ta. Từ đó cậu ta lúc nào cũng làm phiền em, tai nạn lần đó em gặp phải cũng một phần do cậu ấy.”
- Thật sao? - Cô có chút bàng hoàng.
- Có lẽ cậu ta biết em đã mất đi trí nhớ… vì vậy một lần nữa muốn tiếp cận em để phá chúng ta… Tú Tâm, em có muốn cùng anh sang nước ngoài sinh sống, để cậu ta sẽ không làm phiền chúng ta nữa.
Chân thành từ Kiến Lương, cô cũng đã là vợ anh, mẹ của con anh...cô khẽ gật đầu…
Kiến Lương mỉm cười… nhanh chóng lái xe về biệt thự Ngô gia.
- Anh sẽ chuẩn bị mọi thứ tốt nhất, chậm nhất là 3 ngày nữa chúng ta sẽ đi.
- Vì sao lại gấp như vậy? - Cô ngạc nhiên.
- Anh muốn mọi thứ ổn định, em đang mang thai con của chúng ta… anh muốn em không bị ai làm phiền mà an tâm nghĩ ngơi.
Cô gật đầu đồng ý.
- Từ ngày mai em đừng đến công ty nữa… cũng hạn chế ra khỏi nhà, anh không muốn tên đó lại gặp em mà giở trò.. Tú Tâm, anh sẽ lo hết mọi thứ, chỉ cần em luôn ở bên anh.
- Anh là cha của con em, em không theo anh thì theo ai. - Cô khẽ cười, có lẽ Kiến Lương đang quá lo xa.
Uy Phong ngồi trong văn phòng tổng giám đốc… lí lịch về Ngô Kiến Lương đặt trên bàn…
- Hắn ta muốn mang Hân bỏ trốn. - Uy Vũ nói.
- Dễ dàng như vậy ư? - Uy Phong đáp.
- Anh đã có kế hoạch. - Uy Vũ thắc mắc.
- Thư kí Hạ, ngày mai cậu lấy danh nghĩa của Phong Vũ ép các ngân hàng thu hồi vốn từ Ngô Kiên. - Uy Phong nói. - Ép hắn ta trong một tuần không được phép rời khỏi công ty để thuyết phục các ngân hàng cho vay vốn.
- Anh muốn hại Ngô Kiên phá sản ư?
Uy Phong lắc đầu:” Chỉ muốn xem giữa danh vọng và phụ nữ… hắn ta chọn thứ gì?”
- Còn Uy Vũ… em đưa Ngọc Diêp đến gặp Ngọc Hân, mang theo những bức ảnh của hai chị em họ… cô ấy có thể không tin chúng ta, nhưng làm sao có thể phủ nhận được em gái ruột.
- Sau đó thì sao? - Uy Vũ nói.
- Ép hắn ta phải ly hôn… - Uy Phong đáp.
Kế hoạch lập ra không có một điểm yếu… chỉ là người tính không bằng trời tính...
Chương trước | Chương sau