Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc

Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc


Tác giả:
Đăng ngày: 12-07-2016
Số chương: 42
5 sao 5 / 5 ( 143 đánh giá )

Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc - Chap 32 - Do dự

↓↓



bạn đang xem “Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Cho đến lúc bà ta dừng lại trước mặt mình.





Tôi cười: "Hồ phu nhân, xin chào."





Hồ Hân nghe vậy, sau đó đánh giá tôi trên người mặc âu phục, nhìn chằm chằm bụng tôi, một hồi lâu mới nói: "Vi Linh, nhìn thấy con ở đây thật ngoài ý muốn!"





"A? Vậy sao?"





Tôi cùng với bà ta không còn lời nào để nói, người phụ nữ này cũng giống như con của bà ta, có thể hiểu rõ ánh mắt người khác.





Mà lúc này, trợ lý Thác Ni đã đến, thư kí của tôi dẫn anh ta lại.





Tôi đem ánh mắt có lỗi nhìn Hồ Hân: "Hồ phu nhân, tôi ..."





Bà ta hiểu ý tiếp lời tôi nói: "Dì còn việc cần thu xếp, con cứ tự nhiên."





Hồ Hân nói xong, rời đi.





Nhìn bóng dáng Hồ Hân một lần nữa biến mất trong đám người, tôi quay lại phía trợ lý của Thác Ni.





"Thác Ni nói có thứ cần đưa cho tôi."





"Là lễ phục, ở trên xe. Ông ấy bảo cô thay."





Tôi suy nghĩ một lúc, cự tuyệt. Tôi đến dự lễ, không phải tham gia, mặc âu phục có lẽ thích hợp.





Bữa tiệc trước hôn lễ sắp sửa bắt đầu, tôi theo số đông cùng ra phía ngoài.





Lúc này, trợ lý Thác Ni rời đi, tôi cũng cùng thư kí của mình tạm thời tránh mặt.





Tôi nhờ cô ta thăm dò một chút xem lái xe của Hồ gia ở đâu. Một lát sau cô tra trở về báo: "Toàn bộ lái xe của Hồ gia đều được điều động phụ trách đưa đón khách quý, vị lái xe họ Hồng kia cũng ở trong đó."





Tôi gật gật đầu. Nhân viên phục vụ bê khay rượu đi qua, thư kí cầm cho tôi một ly, tôi nhận lấy nhưng không uống, xuyên qua đám người hướng phía ngoài.





Người bên ngoài rất đông, có chút nóng, tôi cảm thấy trong ngực nôn nao, không muốn ở dưới ánh mặt trời quá lâu liền xuyên qua đại sảnh, đi vào vườn hoa.





Người trong vườn hoa không nhiều lắm, tôi tựa vào ban công, hít sâu mấy hơi, cảm thấy không buồn như vậy, liền xoay người một lần nữa đi ra ngoài.





Đi vài bước, thấy người ngồi ở chiếc ghế dài đằng kia liền dừng lại.





Tôi nhìn Diêu Khiêm Mặc vẫn đang uống rượu, dường như không nhận ra được sự tồn tại của tôi, nghĩ một lúc, đi đến





Mãi đến khi đến trước mặt anh ta mới ngẩng đầu.





"Tại sao anh ở trong này? Còn một mình uống rượu?"





"Hôn lễ của em gái, sao tôi có thể không tham dự?" Nói xong, anh ta nhìn ly rượu trong tay, "Em không phải cũng giống anh, một mình ở trong này uống rượu?"





"Thật trùng hợp." Tôi ngồi vào bên cạnh anh ta.





******





"Không trùng hợp, anh theo em vào đây." Anh ta cười đắc ý, "Chỉ là không muốn quấy rầy em nên ngồi một mình chỗ này."





Tôi cười trả.





Anh ta nâng chén hướng tôi: "Cho hai người thất ý chúng ta, cụng ly?"





Tôi lắc đầu: "Thứ nhất, tôi tuyệt đối không cảm thấy thất ý. Thứ hai, tôi hiện tại không thể uống rượu."





Anh ta nhìn tôi nghi ngờ, cũng không hề nói nhiều.





Hồi lâu, anh ta đột nhiên ngẩng đầu, đem toàn bộ ly rượu uống cạn: "Không đến gặp em gái tôi?"





Tôi nghĩ một lúc, trả lời: "Tôi là thay mặt Thác Ni đến dự, về công, tôi không nên đi gặp cô ấy. Về tư ..."





Anh ta tiếp lời tôi nói: "Về tư, cô ấy phản bội em, em lại càng không nên đi gặp."





Tôi cười: Nếu anh ta biết, vì sao còn làm chuyện thừa thãi?





"Còn anh? Không đi gặp cô ấy sao?"





Anh ta lắc đầu, giây tiếp theo lại nhận lấy chén rượu trong tay tôi, uống cạn, đưa ly rượu lại nhìn tôi, nửa cười nửa không: "Em có tin không, kì thật anh rất thương Lộ Tây."





"Không tin."





Anh ta gật đầu tỏ vẻ hiểu ý. Lúc này Diêu Khiêm Mặc, hai má hồng ửng như say: "Có đôi khi, ngay cả bản thân anh cũng không tin ... mình có thể đối với cô ấy tàn nhẫn như vậy ..."





Diêu Khiêm Mặc ăn nói linh tinh thế này, xem ra thật sự say.





"Em đi gặp cô ấy đi, cô ấy vẫn hy vọng em không giận mình. Coi như ... là anh lấy danh nghĩa đối tác xin em."





Tôi cau mày đánh giá Diêu Khiêm Mặc.





Giờ phút này, anh ta rất kỳ quái.





Nhưng kỳ quái ở nơi nào tôi không nói được.





*****

Chương trước | Chương sau

↑↑
Lưu Luyến Không Quên

Lưu Luyến Không Quên

Xuyên suốt câu chuyện là những yêu thương đang cần được tháo gỡ, những vướng mắc

20-07-2016 50 chương
Cây Xương Sườn Thứ Hai

Cây Xương Sườn Thứ Hai

Trì Đông Chí có chút nhức đầu, Lương Hạ không có tiền đồ, cứ mãi ồn ào như

21-07-2016 53 chương
Chúc Mừng Sinh Nhật

Chúc Mừng Sinh Nhật

Truyện Chúc Mừng Sinh Nhật của tác giả Điệp Chi Linh thuộc thể loại tiểu thuyết

23-07-2016 10 chương
Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Trích đoạn:Mà cả nhà Ôn đại nhân lúc tiếp chỉ nghe được câu ”Quá mức được

23-07-2016 121 chương
Shock tình - Kawi

Shock tình - Kawi

Giới thiệu: Sự trở lại của một Kawi độc đáo hơn, cá tính hơn và sắc nhọn

15-07-2016 127 chương
Mãi mãi

Mãi mãi

Tại sao anh lại không để em chạm vào anh? Em cũng chẳng cần biết nữa, chỉ biết là em

24-06-2016
Lời xin lỗi muộn màng

Lời xin lỗi muộn màng

"Mẹ thương con biển hồ lai láng Con thương mẹ tính tháng tính ngày." *** Tại ngôi nhà

23-06-2016
Lát cắt của tình yêu

Lát cắt của tình yêu

Người ta nói: Chia tay xong mong làm bạn. Nhưng với anh, tình bạn ấy quá mong manh mà

29-06-2016
Chơi vơi Ba mươi

Chơi vơi Ba mươi

Phụ nữ, khi đã có chồng con, khi đã trải qua mọi cung bậc của yêu đương rồi, lòng

24-06-2016
Mùa bằng lăng

Mùa bằng lăng

Tôi viết truyện này để quên đi người tôi không thể nhớ. *** Tôi là một cô bé

25-06-2016
Một chút mỗi ngày

Một chút mỗi ngày

Bạn đã bao giờ thích một cô gái ngay lần đầu tiên gặp mặt? Tôi như thế, chỉ từng

26-06-2016

XtGem Forum catalog