Phản Nghịch

Phản Nghịch


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 9
5 sao 5 / 5 ( 131 đánh giá )

Phản Nghịch - Chương 05

↓↓
“Đúng vậy” Nàng bộ dạng bị doạ hoảng sợ làm cho hắn mỉm cười, cười thật tươi, hắn đồng ý với câu hỏi. “Anh rời khỏi trấn rồi lên Đài Bắc học bổ túc một năm, thi vào trường cảnh sát.”

bạn đang xem “Phản Nghịch ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Sự tình quan trọng như vậy, Hướng Nhu cố nén sự chán ghét, không thể không mở miệng đặt câu hỏi.

“Ngươi nói là ─ trường trung cấp cảnh sát?” nàng chứng thực, mãnh liệt cho rằng hắn chỉ thích hợp với trường địa phương.

Thành Đại Nghiệp lắc đầu, nhe răng cười.

“Không, đại học cảnh sát.” Hắn khoái trá trả lời, nhìn thấy gương mặt mỹ lệ kia dần dấn tái nhợt. “Ta ở Đài Bắc làm vài năm ở cục phòng cháy chữa cháy, năm nay mới được phép trở về quê phục vụ.”

Biểu tình của nàng như bị đánh một cái!

“Đừng đùa như vậy!” Nàng thốt ra.

“Không, không phái nói đùa. “Hắn nhẹ nhàng trả lời, nhìn chăm chú vào cặo mắt xinh đẹp kia, khẳng khái đưa ra lời mới. “Có rảnh thì hoanh nghênh em tới đội phòng cháy chữa cháy uống trà cùng anh a!”

. . . . . .

. . . .

. .

Uống trà?

Nhục nhã tám năm liền làm cho tâm nàng chết đi hoàn toàn, quyết định cùng Thành Đại Nghiệp phân rõ giới hạn, đối với hắn nàng căn bản không quan tâm lại càng không đến để hỏi.

Nghĩ rằng thấy tính của hắn không tốt sẽ không kiềm chế được bản thân mà gia nhập xã hội đen, dùng vũ khí đánh nhau bị người ta chém thành mười tám mảnh hoặc là bị cảnh sát bỏ tù hoặc ngồi chổm hổm ở chỗ nào đó.

Nào biết rằng hắn lại sớm “hoàn lương” từ đen thành trắng.

ở nông thôn, tài nguyên để phòng cháy chữa cháy so ra kém xa với thành phố nhiều tài nguyên, quy mô nhất là đội phòng cháy chữa cháy, trùng hợp ở trấn trên này an nguy mấy vùng lân cận hiện tại tất cả đều được nắm giữ trên tay hắn.

Nhớ tới người xấu xa kia làm Hướng Nhu sẽ không tự giác đứng lên, khuôn mặt thanh tú cũng lộ ra vẻ tức giận khó giữ.

Ngồi trước mặt nàng là bé trai, nao núng mở miệng.

“Cô giáo Hướng, thực xin lỗi. . .. .” hắn đáng thương nói, trong mắt đã ngân ngấn nước mắt, còn tưởng rằng cô giáo Hướng đang tức giận. “Em, em không phải cố ý không ngoan.” Hắn ngồi ở trên ghế, bàn tay vừa băng bó, thật tâm xin lỗi làm cho người ta không đành lòng trách cứ.

“Cô không có tức giận.” Hướng Nhu phục hồi lại tinh thần, miễn cưỡng tươi cười, trấn an đứa nhỏ. “Miệng vết thương còn đau không?” Đối với trẻ nhỏ nàng thật sự sẽ không giữ vẻ lạnh lùng.

“Không đâu!” đứa nhỏ dùng sức lắc đầu, đem ngón cái giấu sau lưng, nhìn nàng tràn ngập vẻ sùng bái cùng cung kính.

Trên trấn có vài đứa trẻ trong nhà không dạy được, thầy cô giáo cũng không dạy nổi nên chuyển sang học bổ túc. Hiệu trưởng đến tìm học trò gương mẫu, nhờ bọn họ bỏ chút thời gian đến lớp học dạy bổ túc cho mấy đứa trẻ, Hướng Nhu đương nhiên là người được lựa chọn tốt nhất.

Hôm nay đến phiên nàng lên lớp, mới dạy hơn nửa kì nhưng bé trai này bởi vì bướng bỉnh, chơi đùa kéo mới bị đứt tay. Nàng bảo mấy đứa trẻ khác làm bài tập, nắm tay bé trai bị thương liền tới phòng y tế.

Xử lý xong vết thương nhỏ nàng sớm đã quen với đứa bé nhỏ bướng bỉnh này. Huống hồ nàng ngay cả vết thương nghiêm trọng đều đã xử lý qua ─

“Em về làm bài tập đi!” Nàng đột nhiên mở miệng, cố gắng làm mất đi kí ức, cúi đầu thu dọn đồ cấp cứu.

“Vâng!” Bé trai lớn tiếng trả lời, nhảy xuống ghê dựa, sôi nổi chạy ra bên ngoài nhưng mới chạy đến cửa liền đụng phải một toà nhà lớn.

Bịch!

Bị đụng phải, bé trai liền choáng váng, quát to một tiếng, đột nhiên ─

“Nhóc, đứng được không!” Bàn tay to liền nhấc bé trai lên. “Không có việc gì chứ?” Thành Đại Nghiệp giơ giơ trước mặt, hiền lành cười hỏi.

Bé trai trong nháy mắt có chút khiếp đản, thật cẩn thận quan sát vài giây, xác định người bị mình đụng phải không có chút tức giận cũng không có ý muốn cắn thì lúc này mới bình tĩnh lại.

“A, không có việc gì. . . . .”

“Không có việc gì là tốt rồi.” Hắn buông bé trai xuống, mở cửa phòng ý tế. “Mau đi đi!”

Bé trai thấy được tự do liền nói lời cám ơn, lao nhanh ra ngoài đảo mắt đã không thấy bóng người.

Sau buổi chiều, trong phòng y tế chỉ còn lại hai người. Ánh nắng xuyên qua tấm kính chiếu vào trong, ánh sáng như vậy vừa lúc làm cho hắn có thể nhìn kĩ nàng.

“Anh ở phòng giáo vụ kiểm tra phòng cháy, biết em vừa vặn ở đây nên cứ tới đây.” Hắn đi thẳng vào vấn đề nói, ánh mắt lướt qua bộ quần áo cùng đường cong của nàng, đã tám năm không gặp nhưng nàng vẫn không thay đổi quá nhiều.

Hướng Nhu ngoảnh mặt làm ngơ, ngay cả một câu cũng không trả lời, tiếp tục thu dọn đồ cứu thương.

Trong khoảng thời gian này nàng bảo trì thái độ, đối với Thành Đại Nghiệp không quan tâm nhưng là ở quê nhà trong lúc đó lại tán dương hắn “sự nghiệp lớn”, câu nói như vậy tựa như nước vỡ đê, nhanh chóng lan ra.

Khởi điểm là trận hoả hoạn tại nhà dân ở trấn trên, hắn chỉ huy khống chế còn anh dũng nhảy vào đám lửa cứu hai đứa trẻ đang gặp nguy hiểm làm cho cha mẹ cảm kích mà khóc rống lên.

Tiếp theo là bà nội La gia bệnh tim tái phát, ngất xỉu trên đường, đúng lúc hắn đi qua kịp thời đưa bà vào bệnh viện.

Tiếp đến còn phá tổ ong vò vẽ ở mái hiên nhà nông, bắt rắn độc ở vườn trường, tìm chìa khoá hộ người dân làm rơi xuống nước. . . những yêu cầu không tưởng chỉ cần gọi điện thoại đến trung tâm thì hắn sẽ tới.

Lang thang vô lại ngày xưa trong khoảng thời gian ngắn ngủi liền trở thành “đều nói tốt”, người tốt.

Hiệu trưởng trường trung học trấn trên còn mời hắn về diễn thuyết đối với các học sinh lớp dưới.

Diễn thuyết?

Mời người này về diễn thuyết? Hắn có thể nói cái gì? Đánh nhau như thế nào? Trốn học như thế nào? Làm thế nào để dụ dỗ học sinh gương mẫu có phải không?

Trong phút chốc tất cả hận cũ ầm ầm quay cuồng trong đầu, Hướng Nhu cắn chặt môi đỏ mọng, hướng cửa đi tới, ngay cả nhìn hắn cũng không.

Động tác của Thành Đại Nghiệp lại nhanh hơn, chân dài loáng cái đã đến trước mặt nàng, thân hình cao lớn ngăn chặn cửa, chặn đường đi của nàng. Nếu nàng kiên trì đi thì sẽ “chui đầu vào lưới”, trực tiếp tiến vào ngực của hắn.

Nàng không thể không dừng lại, nhịn xuống sự xúc động, hai hàm răng cắn chặt nói ra hai chữ.

“Tránh ra.” Trên thực tế nàng muốn trực tiếp bảo hắn có thể đi xa một tí, tốt nhất là vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt nàng!

“Chờ một chút.”

Hắn sảng khoái cự tuyệt, bàn tay to đụng vào phía sau lưng, ấn ổ khoá khoá lại, chẳng những không cho nàng rời đi thậm chí còn không cho người khác bước vào, kiên trì cùng nàng một chỗ.

“Ta không muốn lặp lại lần nữa.” Hướng Nhu lạnh lùng cảnh cáo, rốt cục ngẩng đầu lên, hai tròng mắt trong suốt theo dõi hắn, trên mặt không che dấu sự chán ghét.

“Em đừng vội, anh tuyệt đối không ngăn cản em.” Hắn sớm tìm lí do tốt, gọn gàng xắn tay áo lên, để lộ cánh tay ngăm đen bị thương có vài vết sẹo thật dài. “Anh vừa bị một con mèo nhỏ cào bị thương.”

Hàng mi cúi xuống.

Nàng thật hoài nghi có phải nàng đã gặp qua “con mèo nhỏ”! Nói không chừng “con mèo nhỏ” trong miệng hắn gọi thật ra là cô gái tóc hồng trước kia ─

“Chỉ là bôi thuốc, không tốn nhiều thời gian đâu.” Thành Đại Nghiệp cố ý bảo nàng phải giúp, lại không cố ý bổ sung một câu. “Anh vẫn nhớ rõ kĩ thuật bôi thuốc của em không tồi.”

Lửa giận càng bùng phát, con ngươi lạnh như băng trừng mắt nhìn hắn một lúc lâu sau mới xoay người, đi lấy băng gạc cùng dung dịch ô-xy già.

Hắn cũng với tay đến ngăn tủ, sớm giữ cánh tay chờ nàng phục vụ.

“cảm ơn”

“Không cần khách khí” Nàng lễ phép trả lờn, thấm ướt gạc, dùng sức hướng miệng vết thương nhấn xuống ─

Miệng vết thương màu hồng gặp dung dịch ô-xy già lập tức hoá thành màu trắng bệch, rất nhanh xùi bọt mép trào ra, máu hỗn loạn như dòng song nhỏ chảy xuống cánh tay ngăm đen của hắn, đau đớn nhanh chóng mất đi.

“Em với anh có thù hận sao?” Hắn chịu khổ nhìn miệng vết thương, khoé mắt co rúm lại, cố ý không né tránh cũng không kêu lên đau đớn, chính là mày rậm nhăn lại đặt câu hỏi.

Nàng không có trả lời, sát trùng vết thương vài lần rồi dùng urgo thoáng khí dán lại. Đem miệng vết thương xử lí xong như đã báo cáo xong công việc, xoay người đi ra ngoài.

Mơi đi chưa được hai bước đôi tay mảnh khảnh đột nhiên căng thắng, nhiệt độ thân hình nam tính tới gần, kề sát tới nỗi giam nàng trong ngực.

Thành Đại Nghiệp nhìn thấy nàng, con ngươi đen lộ ra vẻ hoang mang.

Đúng vậy, cách xa tám năm hắn tưởng Hướng Nhu sẽ mở rộng cánh tay, nhiệt tình hoan nghênh hắn nhưng là không thể tưởng tượng được thái độ nàng đối với hắn lại như thế này, rất giống nàng có thù hận với hắn.

“Này, em rốt cuộc làm sao vậy?” hắn truy hỏi, khuôn mặt ngăm đen lần thứ hai ngửi thấy mùi hương nhẹ nhàng trên người nàng. “Xem ra năm đó tình cảm của chúng ta đã phai nhạt, anh luôn nghĩ đến em ─”

Tình cảm năm đó?

Ầm!

Tựa như một ngòi lửa làm đầu óc nàng choáng váng, tất cả lý trí đều vỡ tung.

Hắn cư nhiên dám nói! Vương bát đản chết tiệt này còn dám nhắc lại chuyện năm đó?

Hướng Nhu tức giận đều nỗi mặt đã biến thành màu đen, rốt cuộc không thể bình tĩnh, toàn thân run rẩy, trong mắt đã hừng hực ngọn lửa. Nếu ánh mắt có thể giết người thì Thành Đaih Nghiệp đã bị giết tám trăm lần!

“Tình cảm tới địa ngục đi!” Nàng mắng, bàn tay bé nhỏ cầm lọ ô-xy già không chút nghĩ ngợi liền đổ lên đầu hắn.

Đáng tiếc, Thành Đại Nghiệp phản ứng nhanh chóng, lập tức cúi đầu, bình thuỷ tinh nâu bỏ qua mục tiêu sượt qua tóc mai hắn, hướng đến bức tường nhanh chóng vỡ vụn.

Hắn kinh ngạc nhanh chóng nhìn vẻ giận dữ của nàng, giống như lốc xoáy, dùng hành động cụ thể cự tuyệt cùng hắn ở chung một chỗ.

Ầm một tiếng, cửa phòng y tế bị phá ra, trước mặt hắn cửa nhanh chóng bị đóng lại, sổ ghi chép trên tường nhẹ nhàng rơi xuống dưới.

Chú thích:

[1]: phật nhảy tường: là món ngon danh tiếng trong ẩm thực của người Phúc Kiến (Trung Quốc), được chế biến cầu kỳ, đòi hỏi nhiều nguyên liệu và gia vị tạo ra hương vị thơm nồng. Chỉ riêng cái tên gọi bắt nguồn từ một truyền thuyết xa xưa cũng đã gây sự hiếu kỳ của thực khách.

Chuyện kể rằng hơn 1.300 năm trước, vào thời nhà Đường, có một vị cao tăng không rõ lai lịch đến vùng đất Phúc Kiến truyền giảng Phật pháp. Bên cạnh ngôi chùa vị cao tăng trú ngụ có một quán ăn, thường phảng phất một mùi thơm rất lạ, làm cho vị cao tăng dậy lên nỗi nhớ phàm trần. Đến một ngày kia, vị cao tăng nọ thật sự không chịu nổi sự cám dỗ bèn nhảy qua bức tường để thưởng thức món ăn và đã vi phạm giới luật. Từ đó, người ta gọi tên món ăn này là Phật nhảy tường.

Câu chuyện không được ghi chép trong sách sử chính thống nào cả nhưng được truyền khẩu rộng rãi trong dân gian. Và dù đó chỉ là câu chuyện bịa đặt chăng nữa cũng cho thấy sự đề cao của dân gian về sự hấp dẫn của món ăn này trong ẩm thực của người Phúc Kiến từ xa xưa.

Cách nấu món ăn này khá cầu kỳ, cần tối thiểu hai ngày mới xong. Món Phật nhảy tường phải có ít nhất 7 loại nguyên liệu chính thuộc vào hàng sơn hào hải vị danh giá như vi cá, bào ngư, sò điệp, gân nai, bong bóng cá, hải sâm, nhân sâm. Nguyên liệu phụ có thêm trên 20 thứ khác nữa như nấm đông cô, măng… Ngoài ra, một phụ liệu không thể thiếu chính là rượu Thiệu Hưng, một loại rượu gạo của Trung Quốc, được dùng để ướp nguyên liệu cho dậy hương.

Hình minh hoạ:

images

[2] trà Ô Long:

Nguồn gốc của cái tên trà Ô Long bắt nguồn từ câu chuyện sau. Từ rất lâu rồi, ở vùng núi sâu An Khê Phúc Kiến, có người thợ săn gọi là Hồ Lương. Một ngày trở về nhà sau khi săn thú, mặt trời lên cao, thời tiết nóng nực, Hồ Lương sợ thịt ôi hỏng, bèn tiện tay ngắt vài lá cây ven đường che đậy. Sau lại thấy nhà mình có mùi hương thơm ngát. Tìm quanh quẩn trong ngoài, mới biết hương thơm tỏa ra từ lá cây đã ngắt. Anh dùng lá cây ngâm vào nước, uống thấy tinh thần muôn phần sảng khoái. Hồ Lương không quản đường xa, tìm tới nơi, đào cây mang về trồng. Nhưng mùi vị pha không giống như trước. Anh suy nghĩ mông lung, rồi hiểu rằng, lá trà phải phơi nắng, gia công rồi mới có hương thơm. ”Hồ Lương” phát âm ngôn ngữ địa phương gần giống ”Ô Long”. Người dân trong vùng ghi nhớ công lao Hồ Lương liền gọi loại trà này là ”Ô Long trà”.

Tương truyền rằng: loại trà này là sản phẩm riêng của vùng An Khê (Phúc Kiến). Thời vua Càn Long nhà Thanh, ở thôn Tùng Lâm có người tên Ngụy Ẩm rất tin theo Phật. Mỗi buổi sáng sớm, thường pha một cốc trà thanh tịnh và cúng trước tượng Phật Quan Âm Đại Sĩ. Một hôm, anh lên núi kiếm củi, tìm ra một cây trà, trong ánh bình minh lóe rạng, lá trà như phát tỏa hào quang. Ngụy Ẩm đào cây mang về nhà, chăm sóc chu đáo. Lá trà sau này chế thành Ô Long trà, hương vị đặc biệt. Lá trà này sắc xanh như sắt, vị thanh, hương giống cây cỏ thơm nên gọi là ”Thiết Quan Âm”.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh trai em gái - Tảo Đình

Anh trai em gái - Tảo Đình

Lời tựa Nếu nói rằng: "Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do

15-07-2016 42 chương
Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả

23-07-2016 10 chương
Cưới Cô Vợ Non Nớt

Cưới Cô Vợ Non Nớt

Nếu bạn nào đã đọc Ai Cho Anh Lên Giường, Cô Vợ Nhỏ Cay Cú Không Chọc Được của

21-07-2016 9 chương
Trẻ con và người lớn

Trẻ con và người lớn

Mà sao người lớn không được ngoan như vậy? *** Nắng nóng. Không khí mặn chát. Những

29-06-2016
Tin nhắn thứ 1000

Tin nhắn thứ 1000

Khi tôi nhắn đến tin thứ 999 anh đã nhắn lại cho tôi, lần đầu tiên anh nhắn lại

30-06-2016
Vụ cá cược ngày ấy

Vụ cá cược ngày ấy

Thời gian dù có mang những tháng năm đi nhanh qua khung cửa cũng chẳng thể nào cuốn đi

24-06-2016
Mặt nạ yêu

Mặt nạ yêu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016

XtGem Forum catalog