Ông Xã Sắc Lang Anh Đừng Hư Quá

Ông Xã Sắc Lang Anh Đừng Hư Quá


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 113
5 sao 5 / 5 ( 18 đánh giá )

Ông Xã Sắc Lang Anh Đừng Hư Quá - Chương 83

↓↓
An Tâm (2)

Sau khi tự thoả mãn suy nghĩ xong, Chu Duệ Trạch đi vào phòng bếp, nồi canh vẫn giữ lửa nhỏ, vừa đúng lúc tắt lửa, lấy một chén ra ngoài bưng vào phòng ngủ cho Hà Quyên.

"Bà xã, uống trước nước canh nóng một chút, một lát muốn ăn chút gì không?" Chu Duệ Trạch nhìn nhìn khí sắc của Hà Quyên, cũng không vì chuyện ngày hôm qua mà có qua nhiều ảnh hưởng.

Kiên cường như vậy khiến cho Chu Duệ Trạch vừa vui mừng lại vừa đau lòng.

bạn đang xem “Ông Xã Sắc Lang Anh Đừng Hư Quá ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Biết không ai có thể làm chỗ dựa, vì thế không thể không ép mình kiên cường, bất kể là chuyện gì xảy ra, đều phải nhanh chóng đứng lên.

Chỉ là, có một điều khiến anh vui vẻ chính là vào lúc nhìn thấy anh, Hà Quyên hoàn toàn buông lỏng mình mà dựa vào anh, ngay cả chính cô cũng không phát hiện, bây giờ, cô đã càng ngày càng lệ thuộc vào anh.

Hiện tượng tốt.

"Không biết. . . . . ." Hà Quyên một chút khẩu vị cũng không có, ngày hôm qua bị kích động không nhỏ, cho dù là ngoài mặt nhìn không ra, nhưng mà bây giờ trong lòng cô vẫn còn có chút khó chịu.

"Không sao, anh đi mua cho em một ít điểm tâm nhẹ, 10 phút kiền trở lại. Chờ anh." Chu Duệ Trạch vừa nói, vừa vỗ vỗ mu bàn tay của Hà Quyên, an ủi cô.

Nhìn Hà Quyên khẽ gật đầu, lúc này mới nhanh chóng ra ngoài.

Cuộc điện thoại đầu tiên, trực tiếp gọi đến nhà hàng , dặn dò khẩu phần điểm tâm đến tận nhà, sau đó đi về hướng tiểu khu bên ngoài.

Vừa đi vừa gọi điện thoại cho Nhiếp Nghiêu: "Ngày mai phái người đến làm ghi chép."

"Ghi chép?" Nhiếp Nghiêu ở bên kia trực tiếp ngây ngốc hỏi: "Ghi chép cái gì?"

"Lần này, bắt cóc Hà Quyên chính là những kẻ có tiền án, tất cả tội phạm toàn bộ đều bị sa lưới một lần." Lời của Chu Duệ Trạch tuy không nói rõ trọng điểm, nhưng Nhiếp Nghiêu lại không phải ngu ngốc, dĩ nhiên đều đã hiểu.

"Ừ, biết rồi. Ngày mai lúc nào đi thì thích hợp?" Nhiếp Nghiêu hỏi Chu Duệ Trạch , nghe anh sắp xếp.

Chu Duệ Trạch suy nghĩ một chút, nói: "Khoảng mười giờ đi, vừa vặn để Quyên Tử thức dậy ăn một chút điểm tâm, rồi nghỉ ngơi một lát."

"Được." Nhiếp Nghiêu đáp lời, đồng thời lại quan tâm hỏi một câu: "Cô ấy không sao chứ?"

"Không sao." Đang nói, vừa đúng lúc nhìn thấy một chiếc xe chạy tới, ở chỗ cách Chu Duệ Trạch không xa thì dừng lại, mang theo hộp thức ăn đóng gói được giữ ấm.

"Cứ như vậy, có chuyện gì sẽ liên lạc lại." Chu Duệ Trạch vội vã cúp điện thoại, nhận lấy hộp đựng thức ăn người nhân viên ân cần chuyển đến, bước nhanh trở về.

Phía trên hộp đựng thức ăn không có một nhãn hiệu nào, chỉ là hộp đựng thức ăn được giữ ấm bình thường nhất, bình thường nhất là cái túi plastic (túi nhựa) màu trắng. Như vậy cũng tốt, khiến Chu Duệ Trạch giải thích vì sao có thể mua được thức ăn nhanh như vậy.

Trở về đến nhà, đầu tiên gọi một tiếng: "Bà xã anh đã trở về." Để cho Hà Quyên yên tâm, lúc này mới đi phòng bếp bày tất cả thức ăn ra, sau đó mang vào phòng của Hà Quyên.

"Vẫn là rất nhanh." Hà Quyên cảm thán.

"Anh đến mua ở gần đây, mau ăn một chút." Chu Duệ Trạch ngồi xuống cùng ăn với Hà Quyên, hai người bỗng chốc tán gẫu với nhau, nhưng ai cũng không nhắc lại chuyện của ngày hôm qua.

Chu Duệ Trạch vừa nói chuyện với Hà Quyên, vừa cẩn thận quan sát vẻ mặt của cô, xem ra chuyện đó cũng không lưu lại trong lòng cô quá nhiều dấu vết.

Âm thầm hạ quyết tâm , theo bồi bên cạnh Hà Quyên thật nhiều, cố hết sức quét những bóng ma xấu đó đều biến mất.

Ăn xong một chút điểm tâm, Hà Quyên lại có chút mệt mỏi.

Từ từ trượt vào trong chăn, đã ngủ thiếp đi.

Sau khi Chu Duệ Trạch rửa chén trở lại, nhìn thấy Hà Quyên đã ngủ say, vừa định rời đi, bước chân lại bị chân mày đang nhíu thật chặt của Hà Quyên Tử ngăn cản, lại quay trở về.

Vươn ngón tay thon dài ra, nhẹ nhàng vân vê kéo thẳng hàng chân mày nhíu thật chặt của Hà Quyên, người trên giường ngủ được nhưng lại không hề yên lòng.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Kiêu sủng - Đinh Mặc

Kiêu sủng - Đinh Mặc

Văn án: Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn đường, người đàn ông quay mặt lại,

09-07-2016 23 chương
Kiêu sủng - Đinh Mặc

Kiêu sủng - Đinh Mặc

Văn án: Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn đường, người đàn ông quay mặt lại,

09-07-2016 23 chương
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Yêu Không Phải Lúc

Yêu Không Phải Lúc

Trích đoạn: “Còn có thể thế nào nữa, là cậu tôi nói.” Trần Giác Phi tùy tiện

21-07-2016 59 chương
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Truyện Khuynh Nhiên Tự Hỉ của tác giả Giả Oán Chúc kể về một mối tình cạnh tranh

22-07-2016 62 chương
Con vàng và xe đạp

Con vàng và xe đạp

(khotruyenhay.gq) Tôi mở cổng, con Vàng chui ngay vào lòng tôi. Tôi ôm con Vàng oà khóc, con

27-06-2016
Khi bạn sắp chết

Khi bạn sắp chết

Khi con người ta cảm nhận cái chết gần kề, họ sẽ nghĩ đến điều gì??? Câu trả

28-06-2016
Lộp cộp

Lộp cộp

Sau một vụ tai nạn xe máy nhẹ trên đường Trần Quốc Tuấn, ấy thế mà bàn chân phải

27-06-2016
Trăng vàng Tà Nung

Trăng vàng Tà Nung

Thịnh nhớ mùi mít chín, nhớ mùi khói của củi cà phê và đặc biệt hơn là nhớ mùi

25-06-2016
Sự hối hận muộn màng

Sự hối hận muộn màng

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Cuộc đời là

27-06-2016
Hai con ngựa

Hai con ngựa

Một con Ngựa trắng rất đẹp, nó được người chủ giàu có cho ăn uống đầy đủ,

24-06-2016

Polaroid