Ông Xã Phúc Hắc Chỉ Yêu Vợ

Ông Xã Phúc Hắc Chỉ Yêu Vợ


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 132
5 sao 5 / 5 ( 7 đánh giá )

Ông Xã Phúc Hắc Chỉ Yêu Vợ -Chương 96

↓↓
(*Quan nhị đại: ý chỉ thế hệ con nhà quan thứ hai giống như phú nhị đại (thế hệ con nhà giàu thứ hai) vậy)

bạn đang xem “Ông Xã Phúc Hắc Chỉ Yêu Vợ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Cố Ngộ Bắc khóc không ra nước mắt, thua, tại sao có thể không thua, người ta là quan ở thủ đô, ba cô chỉ là quan ở địa phương, hoàn toàn không có khả năng so sánh có được hay không?

"Tiểu Bắc,

"Ai sợ anh ta!" Cố Ngộ Bắc vịt chết còn cứng mỏ, "Chỉ là tớ thấy tâm trạng của anh ta khó chịu! Đi, chúng ta đi vào trong!"

"Ừm!" Tiêu Hòa Nhã vỗ tay ăn mừng thắng lợi với Ôn Tiểu Noãn, sau đó trực tiếp cất bước đi vào.

Tiêu Tiểu Bảo cầm tay của Cố Ngộ Bắc, rất là bất đắc dĩ lắc đầu, tình yêu nam nữ, thật sự làm cho người ta không chịu nổi, cậu thường bị cậu cả lôi đi xem những bộ phim như thế do cậu cả diễn, xem từ đầu tới cuối, chỉ có hai chữ, làm khổ! Vừa bắt đầu người đàn ông làm khổ người phụ nữ, sau đó người phụ nữ lại làm khổ người đàn ông, sau đó hai người cũng làm khổ nhau đến khi mệt mỏi cũng chẳng thèm giằng co, chuyện xưa liền kết thúc. Coi trọng ở chung một chỗ là được, làm khổ lẫn nhau rồi lại thôi? Nhàm chán không? Mệt mỏi không? Dù thế nào đi nữa cậu nhìn thấy liền mệt!

Theo ý của cậu, mẹ cậu cùng ba cậu đang làm khổ nhau, còn khổ hơn cậu cả phải diễn những bộ phim thế này, nhưng cậu sẽ không can thiệp vào quyết định của mẹ cậu, trong lòng của cậu, mẹ còn quan trọng hơn ba nhiều, mặc kệ thế nào, mẹ cậu vì hoài thai mười tháng, đau khổ lại lo lắng sợ hãi, mặc kệ ba của cậu là bởi vì nguyên nhân gì cuối cùng là tới trễ ba năm, cho nên cậu đều lấy suy nghĩ của mẹ làm chuẩn, chỉ cần mẹ cậu vui là tốt rồi. Phụ nữ vẫn khổ cực hơn đàn ông, phải lấy được người đàn ông yêu thương mình mới tốt.

"Tiểu Bảo, con nói có phải dì trúng bẫy của mẹ con?" Sau đó, Cố Ngộ Bắc ôm lấy Tiêu Tiểu Bảo vừa đi vào bên trong vừa hỏi Tiêu Tiểu Bảo. Việc không liên quan đến mình quan tâm quá sẽ bị loạn.

Tiêu Tiểu Bảo nghe Cố Ngộ Bắc hỏi hơi trầm ngâm một chút, lần này nhẹ nhàng vỗ vỗ phía sau lưng của cô, sau đó ôm cô giống như tiếp thêm sức mạnh, "Dì Cố, mặc kệ mẹ và dì Ôn có mưu tính gì đi nữa, luôn có một câu nói đúng, người không thể luôn trốn tránh, nếu như vô tâm làm như không thấy là tốt rồi, coi như cả đời không qua lại với nhau, cũng không thể làm rối loạn cuộc sống của mình!"

"Bảo! Con xác định con chỉ mới ba tuổi sao?" lqd Cố Ngộ Bắc hít hít lỗ mũi không thể nào xác định hỏi.

"Dì Cố, cháu nói nhiều hơn so với bạn bình thường khác, đó là do lúc nói chuyện thì nhớ tới khi xem Cậu Cả diễn trên ti vi! Từ phim thần tượng đến kịch luân thường đạo lý, từ phim võ cổ trang đến tiên hiệp chỉ cần là Cậu Cả biểu diễn cháu đều bị buộc phải xem, mặc dù phần nhiều đều chỉ là kịch giải trí, nhưng không phải không có tác dụng!" Tiêu Tiểu Bảo rất nghiêm túc giải thích. Người ta nói rằng có một số trẻ em có năng khiếu từ ba tuổi thích xem người nổi tiếng, đứa nhỏ này cũng xem, nhưng mà chỉ xem phim truyền hình mà thôi!

Cố Ngộ Bắc gật đầu, "Hoá ra là như vậy! Sau này dì có con trai cũng bảo nó xem truyền hình!"

Tiêu Tiểu Bảo gật đầu: "Có thể làm thử!"

"Này, có phải dì cháu hai người muốn mở cuộc hội đàm! Chỉ đi vào cửa thôi cũng đi lâu như thế! Hừ!" Ôn Tiểu Noãn ngó về phía cửa bực mình hai người này nên rống lên.

"Tới liền! Chỉ biết chơi! Không nhìn thấy tớ ôm Tiểu Bảo sao?" Cố Ngộ Bắc cũng hét to trả lại, nhưng chân không tự chủ bước nhanh một chút.

"Đến đây Tiểu Bảo, dì Ôn ôm cháu, dì Cố của cháu nhỏ người ôm cháu đi không nổi...!" Ôn Tiểu Noãn nhận lấy Tiểu Bảo, nhưng miệng vẫn không tha cho Cố Ngộ Bắc. Hình tượng của Cố Ngộ Bắc chính là khéo léo khả ái.

"Ai cũng giống như cậu sao, dáng dấp thẳng đuột tựa như cây trúc!" Cố Ngộ Bắc trừng cô.

"Được rồi được rồi, hai cậu ra ngoài chơi mà vẫn còn gây gổ sao?" Tiêu Hòa Nhã không chịu nổi, cô bỏ nhà trốn đi dễ dàng lắm sao? “Lãng phí thời gian thế này! Nhìn lại mình xem giống cái gì còn ở đó nói người khác là yêu quái, hai cậu không thấy chán sao?"

"Được rồi được rồi, đi nhanh lên đi!" Ôn Tiểu Noãn phất tay, sau đó bước đi thật nhanh vào bên trong cửa. Mà phía trong giai điệu cuồng nhiệt sôi nổi đang vang lên.

Lần đầu tiên các cô tới vũ trường này, ngay chính giữa là một sàn nhảy thật to, ánh đèn rực rỡ, lấp lánh nhiều màu sắc, muôn hình muôn vẻ nam nữ lắc lư thân hình, hành động mặc sức buông thả.

Bốn người bọn Tiêu Hòa Nhã tìm góc vắng vẻ ngồi xuống. Cô còn chưa kịp mở miệng, đã có người hầu bàn bưng khay đi tới.

"Xin chào mọi người, đây là lão đại chúng tôi phân phó đưa tặng Nguyệt Dạ!" Vị bồi bàn kia cung kính khom lưng, trên khay đặt ba chén Nguyệt Dạ trong suốt như ánh trăng đặt ở trước mặt của ba người các cô, một chén sữa tươi đưa tới trước mặt của Tiêu Tiểu Bảo.

"Cám ơn!" Tiêu Tiểu Bảo nhận lấy, gật đầu đáp tạ.

"Không cần khách khí, xin mời dùng!" Người hầu bàn khẽ mỉm cười, rất là ưu nhã xoay người.

"Đợi đã nào...!" Cố Ngộ Bắc gọi hắn lại, giọng nói lành lạnh: "Sữa tươi để lại, còn những thứ khác mang đi!" Tất nhiên cô biết, ở chỗ này muốn tìm được sữa tươi cực kỳ không dễ dàng, sợ Tiểu Bảo không có thức uống gì nên nhịn, nhưng ba người các cô thì hoàn toàn không cần thiết!

"Đừng nha!" Ôn Tiểu Noãn đưa tay ngăn Cố Ngộ Bắc lại, sau đó hướng về phía người bồi bàn đang chờ phân phó lắc đầu một cái, đợi đến khi người hầu bàn thức thời rời đi, Ôn Tiểu Noãn mới mở miệng tiếp tục: "Bất quá chúng ta trả tiền là được!"

Cố Ngộ Bắc không nói gì, sau đó nhìn về phía Tiêu Hòa Nhã, này choáng nha cậu ấy không nói hai lời nâng ly uống liền..., cô tức giận rất muốn há miệng mắng to, cậu đấy chưa từng chạm qua một giọt rượu thế nào lại…, cuối cùng vẫn nhịn, ừ thì trả tiền, vì vậy cũng giận dỗi nâng ly lên uống..., ừng ực một hơi hết sạch, nhìn Ôn Tiểu Noãn ợ một tiếng không thấy nói gì, tốt xấu gì cậu cũng phải nói rõ, cậu như vậy có gì khác biệt giống Trư Bát Giới ăn quả nhân sâm, lão Ngưu ăn mẫu đơn.

Tiêu Hòa Nhã lắc lắc đầu, sau đó nhìn Tiểu Bảo của mình hút sữa tươi từng chút một, thật là đã mắt.

Trong sàn nhảy, một khúc lại một khúc vang lên. Giai điệu quen thuộc khiến mắt ba người tỏa sáng, sau đó nhất tề quay đầu nhìn về phía Tiểu Bảo nhà họ Tiêu.

"Bảo, muốn nhìn mấy dì khiêu vũ không?" Cố Ngộ Bắc cười hỏi.

Tiêu Tiểu Bảo mỉm cười gật đầu, "Muốn!"

"Nhỡ có người gạt bắt mất con thì sao?" Tiêu Hòa Nhã rất không yên tâm, năm nay chuyện gì cũng có thể xảy ra, thật đúng với câu nói kia của Lý Ninh, không có gì là không thể! Ngoài đường còn có người dụ trẻ nhỏ, làm sao có thể bảo đảm ở trong quán bar không có ai dụ dỗ con nít đây?

"Yên tâm đi, mẹ!" Tiêu Tiểu Bảo tiếp tục cười nói, không phải tất cả trẻ con ba tuổi đều dễ gạt!

"Bảo, cầm lấy một lát chụp hình cho mấy dì, được không?" Ôn Tiểu Noãn cầm điện thoại di động của mình đưa tới trước mặt Tiêu Tiểu Bảo, cô hỏi.

"Được!" Tiêu Tiểu Bảo nhịn xuống kích động muốn khám phá điện thoại di động, gật mạnh đầu cười, lại nói, cậu đối với cái gì mới đều muốn tìm tòi thay đổi kết cấu **. Nếu chỉ phá chơi thì cậu hoàn toàn không cần lo lắng, nhưng nếu muốn thay đổi thì phải làm nhiều lần mới được, để bảo đảm cái điện thoại di động này có thể chụp hình, lần này cậu quyết tâm nhịn cho qua. Thật may là nơi này cũng không có công cụ.

Sàn nhảy đang trầm lắng lại từ từ sôi nổi lên, có người rời sân cũng có người ra sân lần nữa, giờ khắc này, vũ đài thuộc về ba người họ. Đây là thủ khúc làm bọn họ thành danh, mà đặc biệt điệu nhảy này lại như chuyên dành cho ba người các cô, hoặc linh động như gió hoặc xinh đẹp như lửa sống, dịu dàng như nước, ba người ba loại trạng thái hợp lại với nhau càng tăng thêm sức mạnh hợp tác vô biên. Dần dần trên vũ đài, trọng tâm chỉ còn lại ba người này, những người khác chỉ làm nền, bọn họ là tiêu điểm của tất cả mọi người.

Tiêu Tiểu Bảo đang cầm điện thoại của Ôn Tiểu Noãn, cẩn thận dùng camera quay, hình như quay phim so với chụp hình thú vị hơn nhiều. Trên màn hình ba người cười rạng rỡ, một người là người thân nhất của cậu, còn hai người kia cũng thân thuộc giống như thế. Mấy người họ cười lên đều xinh đẹp động lòng người.

"Không ngại chú ngồi bên cạnh chứ?" Một giọng nói ôn hòa vang lên, Tiêu Tiểu Bảo chậm rãi quay đầu, nhìn thẳng về phía người đàn ông mang gọng kiếng màu vàng ngồi xuống bên cạnh mình.

"Đã ngồi xuống rồi cần gì phải hỏi?" Tiêu Tiểu Bảo thật là không nói gì, sau đó cầm điện thoại di động tiếp tục công việc. dღđ☆L☆qღđ Mẹ cậu hiện tại chơi đùa giống như là một đứa trẻ con , cả dì Ôn, dì Cố cũng giống vậy.

"Dầu gì, chú cũng là bạn tốt của ba cậu, lẽ nào không cho mặt mũi như vậy chứ?" Người đàn ông đeo mắt kiếng rất là uất ức nói.

Tiêu Tiểu Bảo im lặng, để điện thoại ở chế độ tự động quay lúc này mới xoay người nhìn về phía người đàn ông cười có điểm giống hồ ly này, nụ cười này cậu vẫn thường thấy, anh trai của ba cậu, chính là bác cậu lúc nào cũng treo nụ cười như vậy. Nhìn như vô hại thiện lương kì thực tâm địa đen tối giống như đáy nổi, đen tận xương tủy, người đàn ông này và bác của cậu là cùng một loại người. Không dễ chọc!

"Chú biết ba cháu?" Tiêu Tiểu Bảo cười hỏi, bộ dáng thật là ngây thơ đáng yêu.

"Ách. . . . . ." Tống Duật Minh thật sợ hết hồn, giỏi thật, chẳng lẽ cậu nhóc này còn có rất nhiều ba hay sao?

Tiêu Tiểu Bảo chỉ cười không nói, ánh mắt long lanh, đứa trẻ ba tuổi sẽ có bộ dáng này, sau đó: "Chú, gương mặt chú thật là xinh đẹp, ồ! So với dì Cố còn đẹp hơn!" Cười hì hì nói xong, giơ một tay lên chỉ thẳng về phía Cố Ngộ Bắc.

Tống Duật Minh nhìn theo tay cậu bé chỉ thấy cô gái đó cười vui vẻ, nhất thời thu lại nụ cười, "Hừ, gì mà đẹp giống con gái, cũng không phải là mình nguyện ý!"

Tiêu Tiểu Bảo coi như không nghe thấy người này nói thầm, vừa uống sữa tươi vừa nhìn ba người đang nhảy vui vẻ .

"Cháu nói nếu Thượng Quan Ngưng nhìn thấy người phụ nữ của ông ấy mang theo con trai ông ấy đến loại địa phương này có tức giận hay không?" Đột nhiên ngoài ý muốn Tống Duật Minh mở miệng hỏi.

"Phốc!" Mới vừa hút một ngụm sữa tươi vào trong miệng, nghe người này hỏi liền kích động toàn bộ phun ra ngoài. Cũng may cậu còn thiện lương không phun về phía người nọ, nếu không. . . . . .

"Kích động thế sao, cậu bé?" Tống Duật Minh cầm khăn ướt lên, bất đắc dĩ nhưng cũng rất tỉ mỉ lau khóe miệng cho cậu.

"Chú, thật may là cháu không bị sặc, nếu không dì Cố nhà cháu nhất định sẽ coi chú như kẻ thù!" Thật vất vả mới hết sặc, Tiêu Tiểu Bảo nhìn Tống Duật Minh nói.

“Chú chỉ thấy kỳ lạ mà thôi, cũng không định nói cho ba cháu!" Tống Duật Minh tuyệt không chột dạ nói.

Kết thúc bản nhạc, ba người dừng động tác lại, sau đó tiếng vỗ tay như thủy triều vang dội trùng điệp không dứt.

"Cám ơn cám ơn!" Ba người rất là yêu diễn (yêu thích biểu diễn) nghiêng mình chào đáp tạ. Sau đó khi mọi người còn đang nhìn chăm chú thì bọn họ đã bước xuống.

"Ah, người đó. . . . . . Hình như là con gái Thị trưởng!" Đột nhiên có một giọng nói kinh ngạc cất lên, như quạt gió thổi lửa thêm, nhất thời tiếng bàn luận ầm ĩ ập tới.

"Rắc rắc!" Một tiếng, ánh đèn flash chợt lóe, nhưng chỉ chụp được bóng lưng ba người các cô. Thế nhưng người cầm máy chụp hình kia lại kiên nhẫn đuổi sát không buông, “tiếng rắc rắc” liên tục ánh đèn không ngừng lóe lên, chẳng biết từ lúc nào người nọ đã chạy đến trước mặt các cô, Tiêu Hòa Nhã vội vàng ngăn ở trước mặt của Ôn Tiểu Noãn. Không ai nói thiên kim Thị trưởng thì không thể ra vào quán bar, nhưng con gái lớn của Thị trưởng thì lại không thể, mà Ôn Tiểu Noãn là con gái lớn của Thị trưởng đầu năm đã được tuyển chọn làm đại biểu cho hình tượng thành phố Hoa. Đại biểu cho lực lượng tích cực có chí tiến thủ, tuyệt đối không thể phá hư!

Chắc người này có lẽ là một phóng viên bình thường, không được sếp trọng dụng, trừ phi có thể có được tin tức vô cùng có giá trị cộng với tài viết văn mới có thể nghịch chuyển( xoay chuyển nghịch cảnh). Cố Ngộ Bắc và Tiêu Hòa Nhã chắn ở trước mặt của Ôn Tiểu Noãn. Ôn Tiểu Noãn tức giận vô cùng, hận không được tiến lên giết cái người điên cuồng kia. Cố Ngộ Bắc nắm chặt cô ấy, ra vào loại địa phương này đã coi như là đại kỵ, nếu thêm vào đánh lộn đánh lạo vậy có thể nói lại càng không có hình tượng.

Tống Duật Minh lúc này mới thong thả nhìn chằm chằm người cầm máy chụp hình, chau mày, vung tay lên, lập tức có hai nhóm người không để lại dấu vết tiến lên trước, một nhóm đúng chắn ở trước mặt ba người các cô, hướng dẫn họ đi vào phía trong, một nhóm người khác đi tới phía người cầm máy chụp hình bên kia, tất nhiên ý đồ là muốn lấy lại những tấm hình kia mới thôi.

Người nọ thấy cảnh tượng hỗn loạn trong quán như vậy, nhìn những người đó đi về phía mình, ý định xoay chuyển một cái, liền co cẳng chạy. Nếu anh ta có thể làm phóng viên, tất nhiên phải học cách sinh tồn của phóng viên.

Tiêu Tiểu Bảo bị sợ đến quên phản ứng, một hồi thật lâu cậu bé mới bò xuống ghế sa lon nện bước chân đuổi theo mẹ cậu.

Tống Duật Minh cầm điện thoại cậu để quên lên rồi cũng gấp rút đi theo.

"Mẹ!" Dù sao vẫn là đứa trẻ ba tuổi, mặc dù có thành thục mấy đi nữa, nhìn thấy mẹ bị sợ cậu vẫn rất đau lòng.

Tống Duật Minh ôm lấy cậu bé, lúc này mới sải bước đi tới phòng làm việc phía kia, "Ngoan nha, đừng khóc, mẹ cháu không có chuyện gì! Chỉ là chuyện nhỏ thôi!"

Tiêu Tiểu Bảo gật đầu, hiện tại cậu không thể khóc, bằng không mẹ cậu sẽ tự trách.

Trong phòng, Tiêu Hòa Nhã và Cố Ngộ Bắc trấn an Ôn Tiểu Noãn đang tức giận như bão táp.

"Tốt lắm tốt lắm! Không có chuyện gì, không phải chỉ chụp hai tấm hình thôi sao? Lại không chụp thấy cậu, có chăng chỉ tớ và Tiểu Nhã, cậu không cần phải kích động đến thế." Cố Ngộ Bắc vừa vỗ phía sau lưng của Ôn Tiểu Noãn giúp cô ấy bớt cơn tức vừa mở miệng nói.

"Đúng rồi đó! Cậu nổi giận như thế làm gì? Cùng lắm thì chúng ta tìm một cơ hội đánh chết hắn!" Tiêu Hòa Nhã vung tay nói thật là hào sảng, nói thật mỗi lần đánh nhau đều là chuyện của hai cậu ấy, còn cô nhiều nhất chính là trước tiên chuẩn bị một bọc Popcorn cùng với cái ghế ngồi xem cuộc vui. Lần này cô cũng tức giận thật rồi, chờ khi người nọ bị đánh đến ngồi không nổi, bất luận như thế nào cô cũng muốn đi đến đạp cho hai cái đấy! Choáng nha, sao chụp hình cô nhiều thế! Đồ khốn kiếp!

Ôn Tiểu Noãn vốn đang còn tức giận đùng đùng, nhưng nháy mắt liền mềm nhũn ra, ôm Tiêu Hòa Nhã khóc rất không có hình tượng, vừa khóc vừa mắng!

"Con bà nó, bà tới đây nhảy một bản thì thế nào? Con gái nhà Thị trưởng không phải là người à ? Người khác có thể tới chơi tại sao bà đây thì không thể tới ? Nhảy một bản thì thế nào? Chẳng lẽ thành phố Hoa bởi vì tớ tới nhảy một bản liền xuống cấp? Con mẹ nó, nếu để cho bà đây bắt được, thì nhất định đá cho hắn thành thái giám luôn!" Ôn Tiểu Noãn rất là uất ức, nhưng mà so với uất ức thì cô áy náy nhiều hơn, lần này phải khiến Tiểu Nhã và Tiểu Bắc cản giúm cho cô!

Aizz! Nếu là bạn thân của nhau sao lại không hiểu suy nghĩ trong lòng cô ấy, hai người: một người thì để cậu ấy tùy ý ôm thật chặt mình, một người còn lại là ôm cậu ấy thật chặt. An ủi lẫn nhau như vậy, thật tốt!

Tống Duật Minh ôm Tiêu Tiểu Bảo đứng ở trước cửa lẳng lặng nhìn một màn này, sau đó xoay người đi ra ngoài nhẹ nhàng đóng cửa lại.

"Chú gọi điện thoại cho ai vậy?" Tiêu Tiểu Bảo bị Tống Duật Minh ôm, nhìn thấy anh ta gọi điện thoại liền vội vàng hỏi.

"Cho ba cháu !" Tống Duật Minh cũng không gạt cậu bé. Bản thân ở thành phố Hoa thế lực kém xa anh em Hạ thị, có một số việc còn cần phải tự mình ra tay mới được.

“Không phải khi nãy chú nói. . . . . ." Tiêu Tiểu Bảo kinh hãi, mới vừa rồi còn nói sẽ không nói cho. . . . . . Tiêu Tiểu Bảo dừng lại, nhìn Tống Duật Minh không chớp mắt.

Tống Duật Minh cười nhạt, hài lòng khi thấy cậu bé này thật thông minh: "Nếu không nói cho ba cháu biết , ngày mai hình mẹ cháu đang chặn trước mặt của con gái Thị trưởng sẽ xuất hiện trên tít ở trang đầu của các tờ báo lớn!" Chiều cao Tiêu Hòa Nhã tương tự với Ôn Tiểu Noãn, kiểu tóc cũng tương tự, hẳn người nọ quá đắc ý, không nói có thể nhận lầm hay không, ba người các cô ở chung một chỗ, coi như không chụp được ngay mặt Ôn Tiểu Noãn, bọn họ cũng sẽ kêu người khác chỉ ra cái bóng lưng kia chính là Ôn Tiểu Noãn, con gái Thị trưởng thành phố Hoa, còn Tiêu Hòa Nhã bị chụp trực diện thì không thể tránh khỏi bị lên mặt báo.

"Vậy chú mau gọi đi!" Tiêu Tiểu Bảo không muốn mình mẹ gặp phiền phức như vậy, có lẽ ba sẽ nghiêm nghị một chút, nhưng điểm xuất phát của cậu tất nhiên tốt. Coi như có bắt viết kiểm thảo cũng nhận.

Thật ra thì, Thượng Quan Ngưng đã sớm biết hai người bọn họ đi đến chỗ này, chỉ là nghĩ có Ôn Tiểu Noãn và Cố Ngộ Bắc ở đây, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì, đợi đến giờ anh cho xe đưa mấy người các cô trở về là được, dù sao người ta cũng là một cô gái nhỏ mới hai mươi hai mốt tuổi, không muốn chơi đó là không thể nào, anh cũng không thể xem cô giống xem tội phạm. Coi như có gây ra chút chuyện gì đi nữa, Ôn Tiểu Noãn và Cố Ngộ Bắc là cao thủ đánh nhau tự nhiên sẽ không để người ta đả thương cô. Mà anh cũng sẽ không để mặc cho cô chơi đùa quá lâu, vì thế sẽ không có chuyện gì xảy ra. Nhưng anh tính sai rồi! Khi nhận được điện thoại anh thật hối hận mình đã không xem xét kỹ.

Cho nên khi Tiêu Hòa Nhã nhìn thấy Thượng Quan Ngưng cùng với bốn vị sư huynh sau lưng anh, cô ngây người sửng sốt, nghĩ thầm phen này mình tiêu rồi, không chỉ có gạt anh len lén chạy đến loại địa phương này chơi, còn gây ra chuyện lớn như vậy, lần này khẳng định chết chắc!

Thượng Quan Ngưng chỉ lườm cô một cái, vừa muốn mở miệng nói chuyện lại bị người khác cắt ngang.

"Ba! Ôm, ôm!" Bị Tống Duật Minh ôm vào trong ngực Tiêu Tiểu Bảo quơ hai cánh tay nhỏ bé mở miệng nói giọng mềm nhũn.

Vốn đang tức giận ngút trời, Thượng Quan Ngưng dằn lại cơn thịnh nộ, vươn tay ôm con trai mình trở lại.

"Đại Nhị, đưa ba người họ về nhà!" Thượng Quan Ngưng ôm Tiêu Tiểu Bảo nhìn về phía Đại Nhị phân phó.

"Dạ!" Đại Nhị gật đầu, sau đó mời ba người các cô.

Sau đó Tống Duật Minh đưa Thượng Quan Ngưng ôm Tiêu Tiểu Bảo cùng với ba người khác ở sau lưng anh đi về phía phòng làm việc của mình.

"Có chuyện gì xảy ra?" Thượng Quan Ngưng nhàn nhạt hỏi.

Tống Duật Minh ngồi ở trên ghế sa lon, không muốn rót nước mời mọi người, vì sao? Quá nhiều người, anh ta lười phải rót."Mọi người tự tiện đi, uống trà hay uống cà phê tự mình rót!"

"Chớ nói nhảm, anh là người nào tôi còn không biết sao?" Thượng Quan Ngưng trừng mắt nhìn anh ta, "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Tống Duật Minh đem mọi chuyện từ lúc mình ở ngoài cửa gặp ba người kia cho tới khi có chuyện xảy ra tỉ mỉ từng chi tiết nói cho Thượng Quan Ngưng, quả thật so với kể chuyện còn đặc sắc hơn.

Nghe xong, sắc mặt Thượng Quan Ngưng thật khó coi, khiến cho Tiêu Tiểu Bảo im lặng một lúc lâu không nói gì, người này nếu đi kể chuyện mà nói không chừng sẽ có nhiều người ái mộ. Choáng nha, có cần phải nói rõ ràng như thế sao? Nói thẳng phần sau không được sao!

"Bây giờ anh mau chóng nghĩ biện pháp ngăn các tòa soạn lớn ngưng phát hành báo, bằng không ngày mai gương mặt người phụ nữ của anh sẽ được trưng bày khắp các phố lớn ngõ nhỏ!" Sau cùng, Tống Duật Minh đưa ra kết luận.

Thượng Quan Ngưng nghe xong, đứng dậy đi thẳng ra.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Kiều Thê 19 Tuổi

Kiều Thê 19 Tuổi

Anh là một quân nhân anh tuấn khí phách, phụ nữ si mê anh còn nhiều hơn cả sao trên

23-07-2016 9 chương
Mị Hương

Mị Hương

Mị Hương thuộc thể loại ngôn tình cổ đại, truyện xoay quanh về cuộc sống của cô

23-07-2016 82 chương
Nước Chát Chấm Đậu Hũ

Nước Chát Chấm Đậu Hũ

Truyện có nội dung nhẹ nhàng đơn giản nhưng hấp dẫn được đăng tải miễn phí tại

20-07-2016 59 chương
Đêm Không Thể Tẩm

Đêm Không Thể Tẩm

Tiểu thuyết ngôn tình hiện đại Đêm Không Thể Tẩm của tác giả Chu Khinh có nội dung

27-07-2016 10 chương
Tạm biệt tình đầu

Tạm biệt tình đầu

Giới thiệu: Vào một buổi chiều cuối tháng chín, tôi được chọn tham gia lớp bồi

09-07-2016 1 chương
Xe đạp ngày xưa

Xe đạp ngày xưa

Khi nhìn thấy một người quay lưng về phía mình, khi nhìn thấy bóng dáng một người xa

29-06-2016
Em tiễn anh đi

Em tiễn anh đi

(khotruyenhay.gq) "Thật ra điều gì mới là có ý nghĩa với em, Vivian?". Gia Huy vừa nói

01-07-2016
Thầy giáo tôi

Thầy giáo tôi

(khotruyenhay.gq) Nhớ quá Thầy Thư ơi! *** Năm tôi học lớp 12, Trường bắt đầu có

28-06-2016
Xà lục tươi

Xà lục tươi

(khotruyenhay.gq) Trên đĩa, một con rắn lục xanh lè to bằng ngón tay cái nằm khoanh tròn,

29-06-2016

Polly po-cket