XtGem Forum catalog
Ông Xã Phúc Hắc Chỉ Yêu Vợ

Ông Xã Phúc Hắc Chỉ Yêu Vợ


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 132
5 sao 5 / 5 ( 25 đánh giá )

Ông Xã Phúc Hắc Chỉ Yêu Vợ -Chương 70

↓↓
Cô Gái Này Cũng Không Tệ Lắm.



Đại Nhị vừa nghe, cả người cũng hoảng hồn, vội vàng xông vào trong phòng bệnh, nhưng bị Tiêu Hòa Nhã cản lại.

"Bác sĩ nói không được vào đó quấy rầy!" Tiêu Hòa Nhã kéo cánh tay của Đại Nhị lại, d∞đ∞l∞q∞đ lúng túng không biết làm sao nói: "Làm sao bây giờ? Hiện tại có nên nói cho chú và thím biết không?"

bạn đang xem “Ông Xã Phúc Hắc Chỉ Yêu Vợ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

"Đừng!" Đại Nhị tỉnh táo lại, nhìn Tiêu Hòa Nhã đang hoang mang lo sợ, vội vàng đưa tay lau nước mắt cho cô: "Ngoan đi cô bé, lão đại sẽ không có việc gì, cô không phải lo lắng, chuyện này trước mắt không cần nói cho lão gia cùng phu nhân biết, bằng không bọn họ sẽ lo lắng đấy!" Từ khi Thượng Quan Ngưng tiếp nhận Liệt Diễm tới nay, vô số vết thương lớn nhỏ, mỗi một lần đều nói dối gạt người trong nhà. Lần này cũng không ngoại lệ, lão đại tự nhiên sẽ không để bọn họ lo lắng.

"Cô bé, hay là tôi đưa cô trở về trước, ngày mai cô trở lại thăm lão đại có được không?" Giọng nói Đại Nhị mềm mỏng, lần đầu tiên anh kiên nhẫn như vậy đối với một cô gái.

"Không cần!" Tiêu Hòa Nhã lắc đầu, nhẹ nhàng nói: "Tôi muốn chờ Hiệu trưởng tỉnh lại!"

Lúc này, điện thoại di động của Đại Nhị vang lên, vừa nhìn thấy số của Đại Tứ liền vội vàng nghe: "Đại Nhị đây, có chuyện gì?"

"Lão đại hiện tại như thế nào?" Bên kia Đại Tứ lo lắng hỏi.

"Hiện tại mất máu quá nhiều hôn mê, chuyện người bên đó xử lý như thế nào?"

"Công nhân bị thương đều đưa tới bệnh viện, đã nói chuyện với người của cục cảnh sát, cậu xuống đây một chút đi, tôi đi tìm đầu sỏ gây nên chuyện này!"

"Tôi cũng muốn đi!" Đại Nhị nắm chặt quả đấm: "Dám đả thương lão đại, tôi muốn bọn họ không chết được tử tế!"

"Vậy bên phía bệnh viện. . . . . ." Lời nói Đại Tứ vẫn chưa nói xong, liền bị Đại Nhị cắt ngang.

"Bệnh viện đều là người của Hạ thị, yên tâm đi! Cậu ở dưới lầu chờ tôi xuống." Đại Nhị nói xong liền cúp điện thoại, sau đó hết sức chăm chú nhìn Tiêu Hòa Nhã: "Cô bé, lão đại giao cho cô, tôi đi xử lý một chút chuyện, nếu lão đại tỉnh lại báo cho tôi biết liền, được không?”

Tiêu Hòa Nhã gật đầu, mặc dù nói không biết cụ thể bọn họ phải làm những gì, nhưng mơ hồ cảm thấy chuyện nghiêm trọng, "Tôi sẽ chăm sóc Hiệu trưởng thật tốt, các anh phải cẩn thận nhiều hơn!"

Đại Nhị gật đầu, sau đó nhanh chóng xoay người rời đi.

Tiêu Hòa Nhã ngồi ở cửa phòng bệnh trong lòng rất là lo lắng cực độ, cô chỉ hy vọng các sư huynh không xảy ra chuyện gì, Hiệu trưởng cũng mau tỉnh lại. Tất cả là do cô gây họa, đều là do cô không có chuẩn bị cẩn thận gây phiền toái cho bọn họ.

Khi Thượng Quan Ngưng tỉnh lại phát hiện sắc trời đã mờ mờ, cửa sổ thật to sát đất bị ráng chiều nhuộm thành màu vàng. Cẩn thận từ trên giường bò dậy. Rất là kỳ quái Nhất, Nhị, Tam, Tứ sao không một ai xuất hiện? Có phải bọn họ không để anh vào trong mắt rồi không, xem ra phải cho bọn họ viết kiểm điểm rồi.

Thượng Quan Ngưng mở cửa, vừa bước đi ra chân vội thu lại, chỉ thấy một cô gái ngồi ở trước cửa phòng anh, hai tay vòng ôm đầu gối hoàn toàn ngăn anh đi ra ngoài. Thượng Quan Ngưng bất đắc dĩ lắc đầu, cẩn thận cúi người xuống bế cô lên. Mái tóc đen như mực của cô vốn đang che ở trên mặt thuận thẳng rơi xuống, Thượng Quan Ngưng không biết thì ra tóc cô đã dài như vậy rồi, cúi nhìn mặt của cô, Thượng Quan Ngưng hơi sửng sốt, phát hiện trên khuôn mặt trắng nõn thanh tú của cô gái này lại có vệt nước mắt chưa khô. Không cần nghĩ cũng biết trong đầu cô chứa những gì! Aiz, tới cùng làm thế nào có thể lớn được đây?

Nhẹ nhàng đặt cô ở trên giường, đắp chăn xong lúc này mới xoay người ra cửa. Vừa tới cửa thấy chú của mình đi tới.

"Không nghĩ tới cô gái này cũng không tệ." Lạc Trạch Dương trừng mắt kính lên không chút để ý nói.

Thượng Quan Ngưng ngắm nhìn anh ta, không hỏi nơi nào không tệ?

"Ưmh. . . . . ." Lạc Trạch Dương dừng một chút, sau đó mở miệng nói: "Là như vầy, cháu ở trong phòng bệnh ngủ bao lâu, thì cô ấy ở bên ngoài giữ bấy lâu, còn không ngừng khóc, không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào đấy!"

Mắt phượng Thượng Quan Ngưng chậm rãi híp lại, giọng nói không có vẻ vô hại như trước: "Chú nói là cô ấy ở bên ngoài cả buổi chiều lạnh lẽo? Chú cứ như vậy nhìn?"

Lạc Trạch Dương giơ tay đầu hàng: "Đừng hiểu lầm, chú là bác sĩ chữa bệnh cứu người, tâm không có ác thế đâu, chỉ là sau khi cứu cháu xong chú phải đi cứu người khác, trở vế thấy nhiều người dõi nhìn theo mới phát hiện!"

Vừa định đi ra Thượng Quan Ngưng lại vòng trở về, chợt nhớ lại, lúc này mới đưa tay sờ vào trán và tay của cô, cảm thấy man mát lành lạnh không có một tia nóng nào.

"Tiểu Nhã, Tiểu Nhã!" Thượng Quan Ngưng ngồi ở bên giường vỗ nhè nhẹ vào mặt của Tiêu Hòa Nhã. Nhưng gọi thế nào cũng không tỉnh lại, Thượng Quan Ngưng liếc nhìn Lạc Trạch Dương đang đứng ngốc một bên: "Còn nhìn?"

"Bằng không thì sao?" Lạc Trạch Dương rất là vô tội hỏi.

Nếu không phải đối phương là chú nhỏ mà anh kính yêu, e là Thượng Quan Ngưng có thể đem hắn đính lên tường làm ** vật xét nghiệm

"Aiz aiz! Rõ rồi, rõ rồi, đúng kiểu cưới được con dâu đã quên mất mẹ!" Lạc Trạch Dương lắc đầu một cái, bước từ từ đến bên cạnh giường bệnh, thử thử một chút cái trán lắng nghe nhịp tim, rồi mới quay qua Thượng Quan Ngưng nói: "Yên tâm đi, không có chuyện gì, coi như thời tiết bên ngoài có lạnh đi nữa, nhưng này bên cũng tỏa ra hơi ấm rồi, chú đi lấy một chút thuốc cho cô ấy uống sẽ không phát sốt!"

Lúc này Thượng Quan Ngưng mới yên tâm, sau đó vừa muốn đi ra lại bị Lạc Trạch Dương kêu lại.

"Khoan đã, cháu muốn đi đâu?" Lạc Trạch Dương hỏi, người này chưa quên phải nằm viện ba ngày chứ?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Em Có Tin Vào Định Mệnh?

Em Có Tin Vào Định Mệnh?

Em Có Tin Vào Định Mệnh? là một truyện ngôn tình của tác giả Dư Lạc Thần, bạn có

21-07-2016 34 chương
Gả Hạnh Không Hẹn

Gả Hạnh Không Hẹn

Mời bạn đọc truyện Gả Hạnh Không Hẹn của tác giả Trùng Tiểu Biển và viết cảm

23-07-2016 37 chương
Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Truyện ngôn tình của Huyền Mật luôn mang lại cho độc giả những cái nhìn đầy chân

26-07-2016 1 chương
Yêu Anh Không Hối Hận

Yêu Anh Không Hối Hận

Thẩm Bội Tuyền rất cảm động, không ngừng cảm ơn mọi người. Ân tình này dù cô có

22-07-2016 11 chương
Bồi hồi nghĩ về tết

Bồi hồi nghĩ về tết

Dù có sự khác nhau về vùng miền, về phong tục, tập quán của từng địa phương đi

23-06-2016
Đồng sàng dị mộng

Đồng sàng dị mộng

(khotruyenhay.gq) Đã hơn một nghìn lần, Mai nghĩ đến chuyện ngoại tình. Chồng đã như

30-06-2016
Một lời khen

Một lời khen

Tôi lờ mờ hiểu rằng ở đây chẳng ai ưa một đứa trẻ da đen con nhà nghèo, gầy gò

30-06-2016
Con cáo và con cò

Con cáo và con cò

Trong 1 lần, con cáo và con cò đã có cuộc ghé thăm nhau và chúng dường như rất thân

24-06-2016
Chị tôi. Mẹ tôi

Chị tôi. Mẹ tôi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Mẹ

25-06-2016
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi

Tên truyện: Dì Nhỏ Của TôiTác giả: Nguyễn Bích Hồng (Caycodai)Thể loại: Truyện

26-07-2016 26 chương
Màu đỏ

Màu đỏ

Bất ngờ Tuấn đặt một nụ hôn lên đôi má bầu bĩnh của An. An cũng cảm thấy thật

30-06-2016
Dừng lại để yêu...!

Dừng lại để yêu...!

Để yêu thương, không phải là lúc nào cũng là chạy theo và bất chấp, mà đôi khi đơn

23-06-2016