Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 24 đánh giá )

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn - Chương 92

↓↓
Trần Kết kiên nhẫn ghi nhớ, rốt cuộc đi đến bên cầu nhảy với Diệp Tư Viễn.

bạn đang xem “Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Nhìn vách đá dưới chân, cô giơ tay lên ôm sát hông của anh, đã dùng hết toàn bộ hơi sức.

Cô nói: "Có vài người từng chìm dưới nước thì sẽ sợ nước, có vài người từng gặp hỏa hoạn thì sẽ sợ hỏa. Em từng rơi lầu, nhưng mà một chút cũng không sợ độ cao, thậm chí lá gan còn lớn hơn trước".

Diệp Tư Viễn ngưng mắt nhìn cô, cô nói tiếp, "Lần đó cũng không đáng sợ. Diệp Tư Viễn, lần này chúng ta liền cùng nhau điên cuồng một chút đi."

"Được."

Trần Kết nở nụ cười: "Chuẩn bị xong chưa?"

"Chuẩn bị xong."

"Diệp Tư Viễn, em nguyện ý."

Diệp Tư Viễn ngây ngẩn cả người, còn chưa kịp phản ứng, Trần Kết đã mang theo thân thể anh, trực tiếp ngã người xuống.

Rơi vào vực sâu hạnh phúc đó, lại lần nữa bay lên thiên đường ngọt ngào.

Rơi xuống cực nhanh, hoá ra là một loại cảm giác như vậy.

Trần Kết lớn tiếng hét ầm lên, Diệp Tư Viễn cũng không nhịn được hô to ra tiếng.

Tóc của bọn họ tung bay theo gió, hai người đều can đảm mở mắt, trong mắt chỉ có bóng dáng nhau, giống như thời gian đã bất động, hoàn toàn không nhìn thấy phong cảnh gào thét trôi qua ở bên cạnh.

Bọn họ ôm nhau thật chặt, trên không trung bắn lên một lần lại một lần, rơi xuống, tiếp tục bắn lên, rồi rơi xuống lần nữa.

Con người khi còn sống tựa như nhảy Bungee, có cao triều, có thung lũng, chìm nổi trôi giạt, cuối cùng sẽ bình tĩnh trở về.

Diệp Tư Viễn và Trần Kết, hai người buộc chung một sợi dây, đầu dưới chân trên dao động qua lại giữa khe núi. Thân thể của bọn họ vẫn dán sát ở chung một chỗ như cũ, đợi đến khi sợi dây không hề bắn lên xuống nữa, Trần Kết nhắm mắt lại, đưa hai tay ra bưng lấy gương mặt Diệp Tư Viễn.

Bọn họ lấy một loại tư thế kỳ quái hôn môi, thân thể vẫn còn đang lắc lư với biên độ lớn. . . . . .

Lắc lư như con thoi ở giữa núi sông, hôn trong gió mát cây xanh.

Trần Kết mở mắt, phát hiện Diệp Tư Viễn đang nhìn cô, tóc của anh rơi ngược xuống, có vẻ hơi tức cười. Nhưng ánh mắt của anh đen nhánh sáng ngời, còn mang theo nụ cười.

"Diệp Tư Viễn, em nguyện ý." Trần Kết nở nụ cười, kiên định nói.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Cuộc Sống Đơn Giản

Cuộc Sống Đơn Giản

Trích đoạn:“Mẹ, con chỉ biết đó là bạn sơ trung với Đông Mặc.” Lâm Dương nói

23-07-2016 73 chương
Những chuyến tàu đêm

Những chuyến tàu đêm

Có những chuyến tàu như thế, chuyến tàu chở hạnh phúc, niềm vui cho đời, chở cha về

23-06-2016
Ngày ta im lặng

Ngày ta im lặng

Anh nhận ra anh đang ảo tưởng về mối quan hệ với Mai. Và khoảng trống trong anh, từ

24-06-2016
Hóa đơn

Hóa đơn

Ngày kia Peter nghĩ : mình cũng viết một hóa đơn gửi cho mẹ, trong đó viết rõ những

01-07-2016
Thỏi son không phai màu

Thỏi son không phai màu

Từ trước đến nay, chưa bao giờ cô nghĩ rằng cô với anh chia tay nhau chỉ vì một thỏi

30-06-2016
Tiền ma

Tiền ma

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện Kinh dị số 1) Tiền ma! Nghe thì tưởng

27-06-2016
Bức ảnh Polaroid

Bức ảnh Polaroid

Who've you gonna be?"Jenny: Do you ever dream, Forrest, about who've you gonna be?Forrest: Who im gonna

27-06-2016

Polly po-cket