Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 142 đánh giá )

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn - Chương 90

↓↓
"Anh. .."

bạn đang xem “Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Anh cúi người xuống, dùng đôi môi lạnh như băng áp lên môi tôi.

Tôi dùng sức đẩy anh: "Em bị cảm! Sẽ lây đó!"

"Không sao." Anh dịu dàng nói: "Hình như anh cũng bị cảm rồi."

Nói xong, anh lại hôn tôi một cái .

Tôi đứng chết lặng ở nơi đó, không có giơ tay lên ôm anh, cũng không có đáp lại anh, trong đầu là một đống bột nhão, hoàn toàn không thể tự suy nghĩ được.

Diệp Tư Viễn hôn một lát, rốt cuộc buông môi tôi ra, anh dùng trán mình chạm vào trán tôi, khàn giọng nói: "Em bị sốt."

"Ừ."

" Đã đi bệnh viện chưa?"

"Chưa."

"Anh đi với em."

"Không cần."

"Tiểu Kết.. ."

"Diệp Tư Viễn."

"Hả?"

"Em yêu anh, anh yêu em sao?"

Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh, anh yên lặng nhìn chăm chú vào tôi, tròng mắt đen nhánh sáng ngời, ánh mắt sâu thẳm tựa như biển.

Anh nói: "Anh yêu em. Tiểu Kết, anh yêu em."

"Anh xác định sao?"

“Anh xác định."

Cả người tôi run rẩy giống như bị điện giật, đột nhiên đưa tay ôm lấy anh, dùng hết sức lực toàn thân ôm anh.

Tôi ngẩng đầu, nhón chân lên, nụ hôn cực nóng của Diệp Tư Viễn lập tức rơi xuống dồn dập, chúng tôi ôm nhau ở trong tuyết, điên cuồng hôn môi, nước mắt tràn ra, tôi không biết nên diễn tả tâm tình lúc này của mình như thế nào, tôi vẫn không thể tin tất cả những gì vừa mới xảy ra nhưng tôi hiểu rất rõ bánh xe vận mạng đã xảy ra thay đổi, rốt cuộc thần linh trên trời đã nghe được tiếng lòng của tôi.

Diệp Tư Viễn, Diệp Tư Viễn của tôi, anh đã trở lại.

Đang lúc chúng tôi hôn nhau quên hết tất cả thì tiếng la hét của ba từ đàng xa truyền đến: "Nha đầu chết tiệt kia! Không muốn sống nữa hả!"

Tôi và Diệp Tư Viễn lưu luyến không rời, cuối cũng vẫn phải tách ra, cùng nhau nghiêng đầu nhìn lên phía trên lầu, bên cửa sổ phòng bếp nhà tôi có nhều cái đầu lớn nhỏ đang chen chúc, ba đứng ở chính giữa, nhìn về phía tôi quát to: " Trời đang đổ tuyết lớn như vậy, con còn đang bị sốt ! Mau trở lại ăn cơm cho ba!"

Diệp Tư Viễn nhỏ giọng nói: "Tiểu Kết, em nhanh lên đi, trời đã rất lạnh rồi, đừng để cho chú lo lắng."

Tôi nghĩ nghĩ, nhìn về phía cửa sổ phòng bếp kêu lên: "Ba! Diệp Tư Viễn cũng chưa ăn cơm trưa nữa! Anh ấy đói bụng!"

Diệp Tư Viễn lập tức đỏ mặt: "Anh không đói bụng."

Phòng bếp truyền đến một trận cười vang, ba trầm mặc chốc lát, nói lớn tiếng: "Gọi nó cùng lên đi ! Chỉ có kẻ ngu mới có thể đứng ở đó lâu như vậy!" Nói xong ba liền xoay người đi ra ngoài.

Trần Dạ đang đứng ở cửa sổ ngoắc tay với tôi: "Chị! Mau dẫn anh rể lên lên đây đi!"

Mặt tôi cũng đỏ lên, lôi kéo tay áo Diệp Tư Viễn: "Này, anh dám đi lên không?"

Anh nhẹ nhàng gật đầu: "Dám."

"Không sợ ba em chặt đứt chân của anh hả?"

Diệp Tư Viễn nở nụ cười, nụ cười ấm áp, ánh mắt sáng ngời, má lúm đồng tiền hiện lên rõ ràng ở hai bên má của anh:

“Anh không sợ."

Chương trước | Chương sau

↑↑
Ôsin nổi loạn - Suly

Ôsin nổi loạn - Suly

Giới thiệu: Nữ chính hài, ngốc nghếch vs nam chính đẹp trai, lạnh lùng cực điểm

12-07-2016 105 chương
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình thấy rất hay nên chi

21-07-2016 120 chương
Lưu Luyến Không Quên

Lưu Luyến Không Quên

Xuyên suốt câu chuyện là những yêu thương đang cần được tháo gỡ, những vướng mắc

20-07-2016 50 chương
Độc thân tuổi 27

Độc thân tuổi 27

27 tuổi, cũng đã được một nửa của đời người. Ở cái tuổi biết mình đang từng

23-06-2016
Yêu tinh rừng sâu

Yêu tinh rừng sâu

Từ nhỏ tôi vốn khác người, không thích nghe kể truyện cổ tích mà chỉ thích chuyện

30-06-2016

XtGem Forum catalog