XtGem Forum catalog
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 116 đánh giá )

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn - Chương 86

↓↓
"Mol¬ly?" Cô gái này chung sống với tôi hai, ba ngày, tôi còn nhớ cô.

bạn đang xem “Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Cô cười lên: "Tôi đã sanh đứa bé, sau đó mập hơn rất nhiều. Tiểu Kết, thiệt thòi cô còn nhớ rõ tôi."

"Các người quen nhau sao?" Mẹ Diệp nghi ngờ nhìn chúng tôi.

"Cô ấy làm ở công ty Tần Lý?" Tôi nói.

"Công ty Tần Lý?" Nét mặt mẹ Diệp lại càng kỳ quái, "Không phải đâu."

"Không phải? Vậy cô ấy là?"

Mol¬ly cười ha ha, tay trái cô khoác tay mẹ Diệp, tay phải khoác tay tôi, cười nói: "Tiểu Kết, tôi tên là Trang Molly, là chị họ Diệp Tư Viễn, đây là bác tôi đó."

Trang. . . . . . Molly? Chính là con gái của Trang Thính Trường sao? Nói đúng ra, cô ấy và Tần Lý cũng không có quan hệ. Khi đó, là ai gọi cô tới nhà tìm tôi đây?

Trang Molly nháy nháy mắt với tôi, tôi lập tức hiểu, trừ tên ngu ngốc kia, còn ai vào đây?

@@@@@@@@@@@

Khi Quan Tiểu Tả lại một lần nữa gọi tôi đi A. R gặp mặt nói chuyện thì tôi không chậm trễ chút nào liền đi ngay.

Trên thực tế, tôi rất muốn tìm Diệp Tư Viễn nói chuyện thật tốt một chút, kể từ khi gặp lại anh, hình như chúng tôi cũng chưa từng nói chuyện thật tốt với nhau. Không phải là tôi đuổi theo anh chạy trốn thì chính là anh đuổi theo tôi chạy trốn. Tôi vẫn không có cho anh sắc mặt tốt, la to với anh, vừa đánh vừa đá, hỏi anh vấn đề, anh nói xin lỗi, nói sẽ không giải thích, tôi liền xù lông.

Thật ra thì, tính tình Diệp Tư Viễn rất bướng bỉnh, tôi hiểu điều này hơn người khác nhiều. Không muốn nói chuyện, không phải vạn bất đắc dĩ, anh có thể cố chấp chết không mở miệng, chúng tôi đã từng vì chuyện tương tự cãi nhau không ít lần. Cho nên ngay từ đầu, tôi mới có thể nghĩ đến anh có phải là có nguyên do gì không? Nên mới có thể cho anh một kỳ hạn, muốn nghe anh giải thích.

Chỉ là theo thời gian, một ngày rồi một ngày, một năm rồi một năm qua đi, tôi cũng đã bỏ quên tất cả, không biết ước nguyện chờ đợi ban đầu đến tột cùng là cái gì. Thẳng đến một ngày ngoài ý muốn gặp anh, tôi phát hiện tâm mình đã trở nên đặc biệt mâu thuẫn.

Loại cảm giác đó, người chưa từng trải qua một lần thì hoàn toàn không cách nào thể nghiệm. Tôi muốn hung hăng đánh anh một trận, dùng ngôn ngữ ác độc nhất trên đời đi mắng anh, chọc anh, chế nhạo anh, nhưng trong lòng không ngừng đau đớn. Đúng, tôi vẫn sẽ đau lòng, sẽ nghĩ muốn nhào vào trong ngực anh, ôm anh thật chặt.

Đây thật là một vấn đề nan giải.

Đến A. R tôi mới biết, Diệp Tư Viễn còn chưa trở lại từ Italy. Tính toán thời gian, sắp đến Nguyên Đán rồi, anh đã đi gần một tháng.

Ở nơi Quan Tiểu Tả làm xong việc, Lưu Nhất Phong và tôi hàn huyên mấy câu, cuối cùng an bài tài xế Trữ lái xe đưa tôi về công ty.

Ở trên xe, tôi cảm tạ tài xế Trữ, làm người ngoài công ty hưởng thụ phục vụ của anh, tôi có chút ngượng ngùng.

Tài xế Trữ hơn 40 tuổi, người rất nhiệt tâm, anh từ trong kính chiếu hậu nhìn tôi một cái, cười nói: "Trần tiểu thư, cô có biết hay không, tôi đã thấy cô."

"Hả?" Tôi nghĩ nghĩ, "Tôi đều ngồi xe của người rất nhiều lần rồi..., anh dĩ nhiên gặp qua tôi rồi."

"Không phải, tôi là nói trước kia."

"Trước kia? Lúc nào? Mấy tháng trước không phải tôi còn ngồi xe này của anh ư."

"Lâu hơn lúc đó." Tài xế Trữ cười, "Cô đừng nói ra ngoài, thật ra tôi đã thấy hình của cô. Không phải trước kia cô và Diệp tiên sinh là một đôi sao?"

"Cái gì?" Tôi ngốc rồi.

"Hơn nửa năm nay, Diệp tiên sinh trở về nước thì tôi đưa hắn đi phi trường. Khi vận chuyển hành lý gửi, nhân viên làm việc ở phi trường nói trong hành lý của hắn có một hộp kim loại, nói muốn mở ra kiểm tra. Thân thể Diệp tiên sinh không tiện, chỉ có thể gọi Thẩm tiên sinh giúp hắn mở ra, đó là một cái hộp thiếc rất nhỏ, bên trong chỉ là vài tấm hình. Tôi ở bên cạnh tò mò liền nhìn vài lần, đều là một cô gái."

"Chẳng lẽ là tôi?"

"Đúng vậy, chính là cô! Cô gái xinh đẹp như vậy, thấy là không thể quên được đâu! Sau này nhìn thấy cô, tôi lập tức liền nhận ra! Ánh mắt cũng không tệ lắm phải không?" Tài xế Trữ cười đắc ý, "Sau đó tôi liền phát hiện, mỗi lần Diệp tiên sinh trở về nước đều mang cái hộp nhỏ này, tôi liền nghĩ, cô gái này nhất định là bạn gái của hắn, đi công tác trở về nước đều không quên mang theo hình. Tôi vẫn cho là cô gái trong hình ở Italy, không ngờ lại có thể ở chỗ này."

Hắn vẫn còn đang nói lao thao gì đó, nhưng tôi đã không nghe lọt, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Ngu ngốc, đứa ngốc, chuyện ngu xuẩn như thế, rốt cuộc anh đã làm bao nhiêu lần?

Chú thích:

(1) Gypsy Người Di-gan (hoặc Rom, Rrom, hay Rroma) là một dân tộc với dân số khoảng 15 triệu người, sống thành nhiều cộng đồng trên khắp thế giới. Trong văn học hiện đại và dân gian, người Di-gan vẫn được cho là các bộ lạc du mục. Tuy nhiên, ngày nay đa số họ đang sống định cư. Các cộng đồng người Di-gan sinh sống nhiều không những tại các vùng đất lịch sử của họ tại Nam Âu và Đông Âu, mà còn tại châu Mỹ và Trung Đông.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Văn án: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc

15-07-2016 75 chương
Vị Hôn Phu Tuyệt Tình

Vị Hôn Phu Tuyệt Tình

Vị Hôn Phu Tuyệt Tình là một truyện ngôn tình của tác giả Mễ Nhạc được đăng tải

22-07-2016 9 chương
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Con lừa và con la

Con lừa và con la

Lừa và La cùng đi đường. Hai con cùng chở hàng bằng nhau. Lừa càu nhàu là La cũng mang

24-06-2016
Chiếc xe khốn nạn

Chiếc xe khốn nạn

Y im lặng. Y muốn nói một điều gì đó nhưng không nói được. Người cảnh sát rót cho

30-06-2016
Nụ cười của mẹ

Nụ cười của mẹ

(khotruyenhay.gq) Tôi trùm chăn kín mít đầu và òa khóc. Những lời mẹ nói lúc ăn cơm

30-06-2016
Hai anh em

Hai anh em

- Không mua! Tránh ra cho tao trú mưa! Trời thế này báo biếc gì!   Nó vội vã chạy lại

29-06-2016
Lừa và hổ

Lừa và hổ

Thời xưa, ở vùng Quý Châu không có Lừa. Có một người hay làm việc tốt đã chở

24-06-2016
Ông chồng khó tính

Ông chồng khó tính

Audio - Ở một làng nọ, có một người đàn ông rất khó tính, ông luôn nghĩ vợ mình

30-06-2016
Sau tất cả

Sau tất cả

Bắt gặp anh trên đường, giữa những con phố ngày nào ta vẫn hay lui tới, nên cười,

23-06-2016