Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn
Tác giả: Hoàng Kha
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 / 5 ( 18 đánh giá )
bạn đang xem “Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Tôi tự lừa mình dối người cho là tôi vẫn chưa ghép hết.
Tôi cứ nằm trên giường như vậy, áo quần cũng không có thay, dần dần thiếp đi.
Không biết qua bao lâu thì tôi bị điện thoại của Trình Húc đánh thức.
"Hi, JO¬JO."
"Hi." Tôi miễn cưỡng đáp lại anh ta.
"Lễ quốc khánh em có nghỉ không?"
"Không biết, ngày 2 tháng 10 em có một hoạt động phải làm, có lẽ làm xong thì sẽ được nghỉ mấy ngày."
"Có một chuyện muốn nhờ em giúp một tay."
"Chuyện gì vậy?"
"Anh có một người anh em, ngày 6 tháng 10 sẽ kết hôn, anh định trở về thành phố J uống rượu mừng nên muốn nhờ em làm bạn gái tạm thời, có được hay không?"
"Tại sao vậy? Chẳng phải một mình anh đi cũng được mà. "
"Mấy bạn học thời đại học cũng đã kết hôn hết, có con cái cả rồi, đi một mình thật sự rất mất mặt, nếu em rảnh thì đi theo giúp anh đi."
Tâm tư của đàn ông thật sự là rất đơn giản dễ hiểu, dẫn tôi đi những nơi đông người, giới thiệu tôi là bạn gái của anh ta, thường xuyên qua lại thì giả cũng biến thành thật.
"Không đi, Trình Húc, em không muốn đi."
Anh ta rất thất vọng, nói: "Không sao, vậy anh đi một mình, đúng rồi, em đang ở đâu?"
"Ở nhà." Tôi lật người, nhìn lên trần nhà, đột nhiên hỏi anh ta: "Trình Húc, anh còn nhớ anh đã nói những gì vào sinh nhật năm ngoái của em không?"
"Hả?"
"Anh hoàn toàn nguyện ý cùng em chờ anh ấy trở lại sao?"
Thật lâu sau anh ta không lên tiếng, tiếp theo đó liền mở miệng: "Đúng, anh nguyện ý."
"Còn . . . 10 ngày nữa."
"Anh đợi cùng em."
"Nếu như anh ấy không trở lại thì em vẫn không thể đồng ý được cái gì với anh như cũ."
"Không sao, anh sẽ cho em thời gian."
"Nếu như anh ấy trở lại thì làm thế nào?"
"Anh liền nói cho anh ta biết, xin lỗi, anh khiến Trần Kết đợi quá lâu rồi, cô ấy đã mệt mỏi lắm rồi."
Tôi cười lên: "Anh thật tự kỷ."
"Không có ai đáng giá để cho em chờ lâu như vậy, JO¬JO, anh ta là một người đàn ông, bất luận có chuyện gì xảy ra cũng không nên làm như vậy."
"Em hiểu rất rõ."
Cúp điện thoại, tôi ngồi dậy, gãi gãi tóc của mình.
Tôi mở Laptop ra, lại mở QQ, tôi suy nghĩ cực kỳ lâu rốt cuộc cũng đổi chữ kí của mình:
—— Có người nói anh ấy sẽ cùng em chờ anh trở về, cho đến kỳ hạn chót.
Sau đó tôi tắt máy, tắm rửa rồi ngủ.
Ngày 27 tháng 9, trời ơi, tinh thần của tôi hoảng hốt cả ngày.
Có lẽ đây là ngày cuối cùng trong thế giới của tôi rồi.
Trình Húc cùng với tôi... ngồi sóng vai ở bờ sông, vẫn ngồi cho đến rạng sáng.
Tôi mua một đống lớn bia, Trình Húc chỉ cho phép tôi uống một lon bởi vậy tôi uống rất tiết kiệm... một ngụm nhỏ lại một ngụm nhỏ, từ từ nhấm nháp hương vị đắng chát này.
Tôi cho là kỳ tích sẽ phát sinh.
Kết quả là không có gì cả xảy ra.
Vừa qua 12 giờ, tôi đứng lên ném lon bia rỗng vào trong nước, quay đầu nói với Trình Húc: "Đi, về nhà."
Anh ta đứng lên, sau khi nhìn tôi một lát, đột nhiên ôm tôi vào trong ngực:
"JO¬JO, muốn khóc thì cứ khóc ra đi."
Nước mắt của tôi lập tức tuôn ra như vỡ đê, tôi nhào vào trong ngực anh ta, khóc đến tê tâm liệt phế.
Trình Húc ôm tôi thật chặt, bàn tay dùng sức vuốt ve lưng của tôi. Đây là một người đàn ông lý tưởng để ôm, ấm áp, khoan hậu, có thể an ủi linh hồn lạnh lẽo của tôi, đây là lần đầu tiên sau năm năm tôi được hưởng thụ.
Năm năm chờ đợi, rốt cuộc cũng kết thúc, tôi thực hiện lời hứa của mình nhưng đây không phải là kết quả mà tôi muốn.
Chẳng qua tôi chỉ muốn nghe chính miệng anh nói ra một lý do mà bây giờ có lẽ điều này sẽ biến thành một bí mật vĩnh viễn.
Trần Kết, mi mãn hạn tù rồi.
Quên anh ấy thôi.
Ba ngày về sau, tôi cùng với mấy đồng nghiệp đi đến nơi tổ chức dạ tiệc khai trương nhãn hiệu Italy, kiểm tra thực đơn, dàn nhạc, bục phát biểu và bố trí các loại nghi thức, hoạt động.
Kết thúc công việc đã là 4 giờ chiều, chúng tôi dọn dẹp đồ đạc rời khỏi phòng tiệc.
Mặt trời đã hơi lặn xuống ở phía Tây nhưng vẫn còn chút chói mắt, mấy ngày nay nắng cuối thu rất gắt, nhiệt độ thành phố H vẫn cứ cao không hạ được.
Đi ra cửa chính đột nhiên tôi phát hiện đã bỏ quên kính mát của mình trong phòng tiệc, sau khi chào hỏi với các đồng nghiệp thì quay trở lại lấy.
Trong lòng trống trải bỗng dưng nổi lên một chút cảm xúc khác thường, hình như tim cũng đập nhanh hơn.
Thật ra thì mấy ngày nay tôi đều ở trong trạng thái như vậy, suy nghĩ kỹ một chút cũng không có gì kì lạ.
Lúc cầm kính mát từ phòng tiệc đi ra, trước cửa khách sạn có một chiếc màu đen xe đang từ từ dừng lại.
Tôi đi tới cửa.
Có người từ chỗ ghế lái phụ xuống xe, sau đó đi tới cửa sau, mở cửa ra.
Tôi đi tới cửa xoay thì thấy các đồng nghiệp ở ngoài cửa chờ tôi.
Một người bước xuống xe.
Bởi vì mấy người đứng trước che mất nên tôi không thấy rõ hình dáng của anh ta.
Bọn họ đứng ngược sáng giống như là một bức hình được cắt ra, tôi không đeo kính áp tròng, lúc này chỉ có thể nhìn thấy một hình bóng mơ hồ.
Tôi đi vào trong cửa xoay.
Cửa xoay chậm rãi chuyển động, bước chân của tôi đi theo tốc độ của nó, một bước, một bước, một bước đi ra ngoài.
Tôi đi ra ngoài cửa, ngẩng đầu lên nhìn về phía mặt trời, híp mắt.
Các đồng nghiệp hướng vẫy tay chào hỏi với tôi, Tiểu Chương hỏi: "Tìm được kính không?"
"Tìm được rồi."
Tôi thoáng nhìn thấy hai người kia.
Bang bang! Tim bỗng nhiên hơi chậm lại.
Hình như tôi nghe được tiếng lá cây lay động.
Một đám chim vỗ cánh phành phạch bay ngang qua bầu trời.
Mặt trời hơi hồng màu đồng đỏ làm cho những áng mây chung quanh biến thành thành những đám lửa nhỏ.
Trong nháy mắt thế giới yên tĩnh lại.
Không khí bên người cũng trở nên loãng đi.
Tim của tôi "Bịch bịch bịch " nhảy lên nhảy xuống.
Kịch liệt khác thường.
Tôi cảm thấy được mình đang run lên.
Đầu của tôi giống như quên mất cách suy nghĩ.
Đứng ở cửa khách sạn, linh hồn tôi bay đi giống như mình không thuộc về cái thế giới này.
Tất cả trước mắt đều ngừng lại, tôi cảm thấy nhất định là mình điên rồi.
Tôi điên rồi.
Tôi thật sự điên rồi.
Trần Kết, mi đã xuất hiện ảo giác.
Ngày mai phải khám bác sĩ tâm lý, không thể kéo dài, không thể kéo dài, một giây đồng hồ cũng không thể kéo dài được nữa.
Nếu còn kéo dài thì mi sẽ chết.
Nhưng. . .
Tôi từ từ xoay người sang chỗ khác.
Hai người kia cũng không có đi vào cửa xoay, bọn họ chỉ yên tĩnh đứng ở nơi đó.
Người đàn ông đưa lưng về phía tôi đang đứng rất thẳng, vóc dáng rất cao, cả người tản ra một loại hơi thở xa lạ.
Tôi vẫn không có mở miệng, chỉ nhìn chằm chằm bóng lưng của anh ta.
Ánh sáng mặt trời chiếu lên trên người của anh ta giống như mọc lên một vòng ánh sáng vàng nhạt.
Bang chủ đoạt yêu - Tần Phương Ngọc
Giới thiệu: Cô đã gây ra tội lỗi gì chứ, ông trời muốn trừng phạt cô thế nào
Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn
Giới thiệu: Mỗi thành phố đều có một tên vô lại một tay che trời, Tiêu Trạch vừa
Người Kia, Lão Bản
Người Kia, Lão Bản là một tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Kim Huyên mời
Hảo nữ Trung Hoa - Hân Nhiên
Giới thiệu: Người Trung Quốc nói: "Trong mỗi gia đình đều có một cuốn sách, và tốt
Nước Chát Chấm Đậu Hũ
Truyện có nội dung nhẹ nhàng đơn giản nhưng hấp dẫn được đăng tải miễn phí tại
Truyền Thuyết Phu Thê Vô Địch
Truyện Truyền Thuyết Phu Thê Vô Địch là câu chuyện kể về một cặp vợ chồng kết
Lấy Vợ Phải Dùng Sắc Dụ Trước
Là người nhà họ Chu, anh cũng có một "bí mật nhỏ", nhưng điều này lại không ảnh
Anh xin đầu hàng - Mạc Nhan
Giới thiệu: Giang Chấn Vũ và An Mật Nhi tình cờ gặp nhau trong một nhà hàng và cô đã
Như một cơn gió lạ - Mẫn
Giới thiệu: Một câu chuyện được viết dựa vào những kỉ niệm có thật của một
Dưới hàng cây mùa đông
- Hân, mình nắm tay cậu, được không? *** "Duy, con cần tập trung hơn!" – Giọng ông
Hôn Ước Quý Tộc
Tên truyện: Hôn Ước Quý TộcTác giả: BambooThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn
Vị Hoàng đế và chim ưng
Thế nhưng, những gì nhìn thấy trong hồ khiẽn nhà vua khiếp đảm. *** Thành Cát Tư Hãn
Mối tình đầu không phải chỉ là đau!
Từ ngày đến đây làm việc ngày nào cũng là Phong đưa đón cô đi về, bạn bè biết
Yêu không hối tiếc
Tình yêu rút cuộc là gì, lại khiến những kẻ trong cuộc cam tâm từ bỏ bản
Một chuyện tình rất nhạt!
(khotruyenhay.gq) Chuyện là có một chàng trai và một cô gái, họ đến với nhau tự nhiên
Hoa hồng vàng
Tôi không còn nghe nàng nói gì nữa, bởi trước mắt tôi chỉ toàn một màu vàng của
Những gì được gọi là "Hạnh phúc"
Sáu năm đã trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ những gì mà Thu đã dạy tôi về Hạnh phúc. Tôi
Vì sao ta yêu nhau?
Audio - Thực ra trong lòng Hân còn một lí do nữa để yêu gã. Đó là định mệnh. Định
Đứa con ít ai biết đến...
Sáng nào cũng thấy thằng nhỏ cầm cái lon đứng chầu chực trước quán ăn. Tôi để
