Snack's 1967
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 23 đánh giá )

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn - Chương 72

↓↓
Vương Giai Phân luống cuống, cô vừa nhấn chuông cấp cứu, vừa nói với tôi: "Tiểu Kết! Tiểu Kết! Cậu không sao chứ? Đều là tớ không tốt! Lưu Nhất Phong đã dặn tớ không nên nói cho cậu biết!"

bạn đang xem “Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

"Diệp. . . . . . Diệp. . . . . . Diệp Tư Hòa, đã chết rồi sao?"

"Không, hắn không có chết, chỉ là bị thương rất nặng, cứu chữa thật lâu mới cứu lại được. Cũng bởi vì chuyện này, Diệp Tư Viễn mới. . . . . ."

Tôi không thể nghe được nửa câu sau của cô ấy, liền hôn mê bất tỉnh.

Hai ngày sau, tình huống của tôi hơi ổn định một chút, Lưu Nhất Phong, Phùng Khiếu Hải, Vương Giai Phân và Lý Duy cùng đi thăm tôi.

Vương Giai Phân nói sơ lại chuyện xảy ra lúc tôi bị thương, nói liên tục từng chuyện một, rốt cuộc tôi cũng hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì.

Sau khi tôi nhảy lầu, Đường Duệ và A Trung thừa dịp rối loạn để chạy trốn, nhưng còn chưa đầy hai tiếng sau liền bị cảnh sát bắt được. Bọn họ còn chưa kịp thủ tiêu hình ảnh trong máy ảnh, những thứ kia vốn bọn họ muốn dùng để uy hiếp Diệp Tư Viễn, hiện tại lại biến thành chứng cứ vững như sắt thép.

Uyển Tâm đâm Diệp Tư Hòa mấy dao, khi hắn còn một hơi thoi thóp liền báo cảnh sát, cứu sống hắn một mạng, Uyển Tâm trực tiếp bị cảnh sát mang đi.

Mẹ Diệp Tư Hòa điên cuồng, kêu gào muốn đồng quy vu tận với chúng ta. Bà ta thật sự tìm người trong hắc đạo, nói muốn phế Diệp Tư Viễn và Diệp Tư Viêm. Trùng hợp Diệp Tư Viễn muốn xuất ngoại, mẹ Diệp quyết định thật nhanh, phải dẫn hai đứa con trai cùng đi Italy.

Vương Giai Phân nhìn tôi, nói: "Diệp Tư Viễn dĩ nhiên không chịu đi, nhưng mẹ của hắn nói, đợi mọi chuyện qua đi sẽ để cho hắn trở lại thăm cậu. Lúc ấy trường học của hắn sẽ lập tức khai giảng, nhưng hắn còn một số thủ tục chưa làm, nếu như muộn, sẽ kéo dài thêm một năm. Mấy ngày đó, động tĩnh rất lớn, chúng tớ đều ở đây."

Cô ấy nhìn Lưu Nhất Phong và Phùng Khiếu Hải bên cạnh.

Lưu Nhất Phong nói tiếp: "Trần Kết, em ngàn vạn lần ** không nên trách Tư Viễn, hắn là bị bất đắc dĩ. Lúc ấy. . . . . . trên hành lang, hắn đã quỳ xuống với mẹ hắn, nói nhất định phải ở lại với em, tuyệt đối không đi."

Vương Giai Phân lại bổ sung nói: "Hắn khóc, chúng tớ cũng khóc, nhưng tất cả mọi người cảm thấy, lúc này đi ra nước ngoài sẽ an toàn hơn. Cậu không biết đâu, có người khả nghi thường đi tới đi lui ở bên ngoài phòng bệnh, sau này mẹ Diệp Tư Viễn tốn tiền mướn mấy vệ sĩ, chúng tớ mới cảm giác được an toàn một chút. Bây giờ bên ngoài còn có hai người thay phiên hai mươi bốn giờ, cho nên cậu rất an toàn."

Phùng Khiếu Hải nói: "Sau đó Tư Viễn thật sự hết cách rồi, bị mẹ hắn mang đi, mẹ. . . . . . mẹ của hắn còn đánh hắn. Trước khi đi, hắn canh giữ ở trong bệnh viện cả ngày lẫn đêm, em vẫn không thoát khỏi nguy hiểm, hắn đều không ăn không ngủ, mặc kệ chúng ta khuyên như thế nào cũng không nghe."

Tôi lẳng lặng nghe bọn họ kể tất cả. Ôi! Thật giống như phim truyền hình trên ti vi.

Diệp Tư Viễn, tôi biết ngay, anh không nghĩ muốn bỏ lại tôi.

Ngày hôm sau, một mình Vương Giai Phân đến thăm tôi. Cô ấy cầm điện thoại di động, cười híp mắt nói với tôi: "Tiểu Kết, đoán một chút là điện thoại của ai?"

Tôi biết rõ hai mắt của mình đang tỏa sáng, cô ấy đeo tai nghe cho tôi, đặt ống nói ở bên miệng tôi, cười cười rồi đi ra phòng bệnh.

Tim của tôi đập cuồng loạn, hôm nay đã là ngày 10 tháng 10, là ngày thứ hai mươi hai sau khi tôi té bị thương, là ngày thứ mười ba sau khi Diệp Tư Viễn rời đi.

Tôi nghe thấy trong tai nghe truyền tới giọng nói quen thuộc, trầm thấp, dịu dàng, còn mang theo một chút cẩn thận.

"Tiểu Kết."

Tôi lập tức bật khóc, đây là lần đầu tiên tôi khóc thút thít sau khi bị thương, không phải vì cảnh ngộ của mình, mà là vì anh.

Nhưng mà tôi lại không thể động, chỉ có thể mặc cho nước mắt chảy xuống.

"Tư Viễn. . . . . ."

"Tiểu Kết, em. . . . . ." Anh lặng yên một chút, nhỏ giọng nói, "Thật xin lỗi."

Chương trước | Chương sau

↑↑
Gả Hạnh Không Hẹn

Gả Hạnh Không Hẹn

Mời bạn đọc truyện Gả Hạnh Không Hẹn của tác giả Trùng Tiểu Biển và viết cảm

23-07-2016 37 chương
Heo Con Say Giấc

Heo Con Say Giấc

Cá nhân mình thấy truyện ngôn tình Heo Con Say Giấc rất hay còn không biết mọi người

21-07-2016 48 chương
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Mị Hương

Mị Hương

Mị Hương thuộc thể loại ngôn tình cổ đại, truyện xoay quanh về cuộc sống của cô

23-07-2016 82 chương
Món nợ đời

Món nợ đời

(khotruyenhay.gq) Hắn đuổi ả ra khỏi nhà. Hình như ả chỉ chờ có vậy. Thật ra nếu

30-06-2016
Nhà có điều kiện

Nhà có điều kiện

Nhà có điều kiện là.... *** Nhà có điều kiện là sáng sớm hai vợ chồng, người

24-06-2016
Quạ và thiên nga

Quạ và thiên nga

Một con Quạ, đen như than, nó ganh ghét với một con Thiên Nga, vì bộ lông của Thiên Nga

24-06-2016
Thu không anh

Thu không anh

"Chào em nhé, anh sắp bay rồi, em ở lại học giỏi, mạnh khỏe và phải luôn hạnh phúc

01-07-2016
Cảm Thụ Mập Mờ

Cảm Thụ Mập Mờ

Trích đoạn:Vì vậy lúc này, tất cả nhân viên của công ty mới lý giải được vì sao

23-07-2016 11 chương
Bố...!!!

Bố...!!!

Nhìn trên tay bố còn mấy chục ngàn tiền lẻ, con không lấy trả lại cho bố, bố cũng

29-06-2016
Xuyến Chi vẫn nở

Xuyến Chi vẫn nở

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Thế mà. Một

27-06-2016