Ring ring
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 3 đánh giá )

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn - Chương 60

↓↓
"Không được! Một chút cũng không tốt! Các người đều gạt em! Em muốn học trường học ngoại ngữ, hu hu hu. . . . . ." Nó lớn tiếng khóc lên, tôi lập tức không bình tĩnh được nữa, lớn tiếng cắt đứt nó:

bạn đang xem “Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

"Khóc cái gì khóc? Em biết ba và dì Mỹ một tháng kiếm bao nhiêu tiền không? Em biết một năm trong nhà phải chi bao nhiêu tiền sao? Em muốn giày Nike, cặp sách Adidas, chúng ta đều mua cho em...em biết mẹ em mua quần áo bao nhiêu tiền không? Em có biết tiền học phí, phí ăn ở một vạn tư có ý nghĩa gì với chúng ta không? Đó là tiền lương nửa năm của ba! Đây mới là năm nhất của trường trung học thôi, tương lai em còn phải lên cấp ba, thi đại học, áp lực của ba và dì Mỹ rất lớn, em có hiểu không? Trần Dạ, sao em lại không hiểu chuyện như vậy! Điều kiện nhà chúng ta không bằng người ta! Em không thể so mọi thứ với nhà người ta! Em thông minh học giỏi, không cần học năm nhất ở trường trung học ngoại ngữ, tương lai có thể thi vào cao trung trọng điểm, thi đại học trọng điểm! Không phải chị cũng tốt nghiệp ở trường trung học công lập ư? Không phải bây giờ vẫn thi đậu đại học trọng điểm đó sao? Trần Dạ, em đã sắp mười ba tuổi rồi, em nên hiểu chuyện!"

Nói một hơi, tôi phát hiện mình cũng khóc, đồ đần ở trong điện thoại vẫn không lên tiếng, đoán chừng bị tôi mắng ngốc rồi. Tôi lau nước mắt, nói với nó: "Thật xin lỗi, mấy ngày nay chị gặp phải chút chuyện, lại phát giận với em. Tóm lại chuyện em đi học, chị thật sự nghĩ biện pháp rồi, thật sự là không được, tiểu. . . . . ."

"Chị." Đồ đần đột nhiên nói, "Em hiểu, em không học năm nhất ở trung học ngoại ngữ nữa, em sẽ nói với ba. Chị, chị đừng khóc, thật xin lỗi."

Đồ đần, đồ đần ngoan, tôi cúp điện thoại di động, cúi người xuống để đầu nằm trên đùi, càng lớn tiếng mà khóc lên.

Có lẽ người đi ngang qua sẽ cảm thấy tôi là một người điên, nhưng mà tôi lại không quan tâm.

Thật biến thành một người điên cũng tốt, tôi sẽ không bao giờ bị những chuyện hư hỏng này phiền não.

Vương nước mắt, ngẩng đầu nhìn ngôi trường này, có lẽ tôi lập tức sẽ không thuộc về nơi này.

Diệp Tư Viễn, Diệp Tư Viễn, thật không nghĩ tới, người rời đi trước lại có thể là tôi.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Cô dâu mạo danh - Kinny

Cô dâu mạo danh - Kinny

Giới thiệu: Tôi -Hạ Phi Khanh- 19t, cao 1m59, có khuôn mặt dễ thương. Năm tôi 10t ba mẹ

13-07-2016 33 chương
Cuộc Sống Đơn Giản

Cuộc Sống Đơn Giản

Trích đoạn:“Mẹ, con chỉ biết đó là bạn sơ trung với Đông Mặc.” Lâm Dương nói

23-07-2016 73 chương
Thiên Hậu Của Ông Chủ

Thiên Hậu Của Ông Chủ

Cô là ca sĩ nổi tiếng trong giới showbiz rốt cuộc lại là Thiên Hậu Của Ông Chủ, bất

23-07-2016 10 chương
Lưu Luyến Không Quên

Lưu Luyến Không Quên

Xuyên suốt câu chuyện là những yêu thương đang cần được tháo gỡ, những vướng mắc

20-07-2016 50 chương
Chiến Lang

Chiến Lang

Chiến Lang là một tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Hắc Khiết Minh có nội dung xoay

22-07-2016 50 chương
Mùa chim bẫy

Mùa chim bẫy

Nhìn anh tôi lại nhớ mùa chim bẫy về cùng mùa lúa chín với hương cốm thơm lừng thuở

24-06-2016
Mỉm cười và quay đi

Mỉm cười và quay đi

"Tôi sắp vào Sài Gòn. Khi ấy cô sẽ uống cùng tôi một cốc cà phê chứ?" "Tại sao

24-06-2016
Lòng ái quốc

Lòng ái quốc

Tại sao anh yêu xứ sở của anh? Câu hỏi ấy chẳng làm nẩy nở trong óc con biết bao

24-06-2016
Cà rốt, trứng và cafe

Cà rốt, trứng và cafe

Cô con gái than phiền với ba về cuộc sống của mình và mọi việc thật khó khăn đối

24-06-2016
Đàn ông tồi…

Đàn ông tồi…

Tôi tìm cách gọi cho em giữa đêm, một phần vì nhớ, một phần vì muốn thỏa mãn dục

26-06-2016