XtGem Forum catalog
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 0 đánh giá )

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn - Chương 59

↓↓
"Hai tiếng trước, Khiếu Hải nói với anh, bảo vệ của Olive có nhìn thấy em, nhưng sau đó cũng không biết em đã đi đâu."

bạn đang xem “Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

". . ."

"Trần Kết, tại sao em không nói lời nào?"

"Thật xin lỗi." Tôi cúi đầu, chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh, "Tư Viễn, thật xin lỗi."

"Lần nào em đều chỉ biết nói thật xin lỗi, sau đó em lại nói bảo đảm. Trừ thật xin lỗi và bảo đảm, em còn có thể nói cái gì?" Anh híp mắt nhìn tôi, trong mắt có chế nhạo không che giấu.

Tôi cắn môi nhìn anh, đột nhiên tôi hung hăng ném túi xuống đất, lại ném di động về phía anh "Diệp Tư Viễn! Anh đùa bỡn em chơi rất vui phải không?"

Điện thoại nện lên lồng ngực của anh, lập tức rơi xuống đất, phát ra tiếng vang lớn, pin nắp đều rớt ra ngoài.

"Anh đùa bỡn em?" Anh cúi đầu nhìn di động trên đất, nhún vai, không thể tin trừng to mắt mà nhìn tôi, "Anh đùa bỡn em cái gì?"

"Anh biết rõ em ở Olive, còn muốn tới hỏi em làm cái gì?" Tôi thừa nhận, tôi là thẹn quá thành giận, một đêm uất ức đã ép tôi đến mức sắp đứng lên không được, về đến nhà còn phải đối mặt "Bức cung" trăm phương ngàn kế của anh.

"Anh chỉ là biết em ‘đã từng’ ở Olive, nhưng sau đó thì sao? Sau đó em đi đến nơi nào rồi hả?" Giọng nói của anh cũng lớn lên, "Trần Kết, em thật sự là một người trưởng thành sao? Em có biết anh sẽ lo lắng cho em! Sợ hãi em xảy ra chuyện không!"

"Em có thể tự chăm sóc tốt cho mình!" Tôi cũng quát to lên với anh, "Đúng! Em ở Olive bán bia, vậy thì thế nào? Luật pháp quy định em không thể làm việc sao? Luật pháp quy định em và anh lui tới thì không thể đi Olive sao?"

"Em là đang cưỡng từ đoạt lý! Bây giờ vấn đề không phải em có đi Olive không, vấn đề bây giờ là em lại lừa gạt anh! Gạt anh! Em có biết đây là lần thứ mấy rồi không? Lần thứ mấy rồi không? Hả?"

"Không phải em cố ý!!" Tôi rốt cuộc bắt đầu khóc, nước mắt "lã chã" rơi xuống đất. Diệp Tư Viễn ơi Diệp Tư Viễn, anh biết hiện tại tôi cần nhất là cái gì không? Tôi cần anh an ủi, cần anh ôm, tôi không muốn nghe thấy anh la to nói lớn với tôi, không muốn nhìn thấy ánh mắt tràn đầy chất vấn của anh, mặc dù tất cả chuyện xảy ra tối hôm qua đều là tôi gieo gió gặt bão. Nhưng! Nhưng! Tôi có thể làm thế nào!!

"Vậy em nói cho anh biết lý do! Anh nghe !" Anh trợn tròn mắt nâng phần còn lại của cánh tay đã bị cụt lên, tay áo trống không lung lay một chút, "Em nói đi, không phải em cố ý, vậy thì vì cái gì?"

"Em. . . . . ." Hai mắt tôi đẫm lệ nhìn anh, "Em. . . . . . em cũng cần tiền, Diệp Tư Viễn, em cũng cần tiền! Em trai em phải đi học, em cũng cần tiền!"

Anh mở miệng, hồi lâu vẫn không nói nên lời: "Cần tiền? Em cần bao nhiêu tiền?"

"Hai ngàn."

"Hai ngàn?"

"Ừ." Tôi khóc gật đầu.

"Trần Kết." Diệp Tư Viễn lắc đầu, nhìn thẳng đôi mắt của tôi, "Chỉ là hai ngàn mà thôi, em thà đi quán bar bán bia, cũng không nguyện ý nói với anh?"

Giọng nói của anh có chút run rẩy, tôi nói: "Em cho là em có thể tự mình giải quyết, Diệp Tư Viễn! Em biết rõ anh có tiền! Nhưng mà em lại không thích dùng tiền của nhà anh!"

"Anh không cần em thích dùng! Trần Kết! Anh chỉ không hiểu, em thật sự có coi anh là bạn trai của em không? Đến tột cùng em còn có bao nhiêu chuyện gạt anh? Hả?"

"Em gạt anh? Ha ha ha...!" Tôi ngửa mặt cười lạnh, "Diệp Tư Viễn, anh thì sao? Anh còn có bao nhiêu chuyện gạt em?"

"Anh có chuyện gì gạt em ư?"

"Chuyện lúc anh bị thương, anh không nói cho em biết, hại em ở trước mặt Diệp Tư Hòa y như đứa ngốc, anh ta nói gì em đều tin tưởng!" Nghe được tôi nói..., thân thể không trọn vẹn của anh rõ ràng khẽ run lên.

"Đây là hai việc khác nhau!"

"Đối với em mà nói thì đều giống nhau!"

"Đó là chuyện rất lâu trước kia rồi! Hơn nữa. . . . . . đây là chuyện nhà anh, em không cần biết." Anh mím môi nghiêng đầu đi.

"Rất tốt, vậy em trai em phải đi học cũng là chuyện nhà em, cho nên Diệp Tư Viễn, anh cũng không cần biết."

Tôi mệt mỏi, tâm tàn ý lạnh, nói xong câu này liền xoay người đi về phòng ngủ, cảm thấy toàn thân mệt lả không còn chút sức lực nào.

Diệp Tư Viễn đi theo sau lưng tôi, anh không có biện pháp kéo tôi, chỉ có thể gọi: "Trần Kết!"

Thân thể tôi đứng lại, nhắm hai mắt, quay đầu nhìn anh: "Diệp Tư Viễn, để cho em tắm rửa một chút, tắm xong, em. . . . . . em sẽ đi vào phòng ngủ. Anh yên tâm, không phải em muốn chia tay với anh, chỉ là. . . . . . em rất mệt mỏi, em cảm thấy hai chúng ta trước hết vẫn nên bình tĩnh một chút sẽ tốt hơn."

Anh nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, tôi không biết anh sẽ nói gì, giữ lại hoặc là cự tuyệt, tôi đều không biết nên đáp lại như thế nào. Thể xác và tinh thần của tôi đều mệt mỏi, vào giờ phút này chỉ muốn trốn đi ngủ một giấc thật ngon.

Anh nhìn tôi cực kỳ lâu, cuối cùng anh gật đầu một cái, trong miệng phun ra hai chữ:

"Cũng tốt."

Tôi thậm chí nhìn thấy anh nở nụ cười, khóe miệng hơi vểnh lên, nhỏ đến không thể thấy.

Lòng của tôi lập tức ngã vào trong hầm băng, toàn thân lạnh lẽo thấu xương, mãi cho đến khi đứng ở vòi hoa sen, nước mắt của tôi mới không thể ức chế rơi xuống. Tôi liều mạng chà xát thân thể, chà xát đến mức toàn thân đỏ lên, tôi cảm thấy mình thật bẩn, trong lòng lại rất đau. Chạng vạng hôm qua, tôi còn cùng Diệp Tư Viễn ngọt ngào gửi tin nhắn, tôi không hiểu rõ đây là thế nào, mới qua mười mấy tiếng, tại sao chúng tôi phải biến thành như vậy?

Có lẽ chúng tôi thật sự cần thời gian, để suy nghĩ rõ về nhau một chút.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Truyện ngôn tình của Huyền Mật luôn mang lại cho độc giả những cái nhìn đầy chân

26-07-2016 1 chương
Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn

Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn

Giới thiệu: Mỗi thành phố đều có một tên vô lại một tay che trời, Tiêu Trạch vừa

09-07-2016 74 chương
Kiều Thê 19 Tuổi

Kiều Thê 19 Tuổi

Anh là một quân nhân anh tuấn khí phách, phụ nữ si mê anh còn nhiều hơn cả sao trên

23-07-2016 9 chương
Cực Phẩm Công Tử

Cực Phẩm Công Tử

Cực Phẩm Công Tử là một truyện võng du được đăng tải miễn phí tại KhoTruyenHay.Gq

19-07-2016 105 chương
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình thấy rất hay nên chi

21-07-2016 120 chương
Phép Màu

Phép Màu

Phép Màu là cuốn tiểu thuyết ngôn tình hài hước về một cặp vợ chồng trẻ vừa

22-07-2016 16 chương
Xâm Chiếm Tuyệt Đối

Xâm Chiếm Tuyệt Đối

Xâm Chiếm Tuyệt Đối là tiểu thuyết ngôn tình hiện đại được sưu tầm và đăng

21-07-2016 45 chương
Cuộc Sống Đơn Giản

Cuộc Sống Đơn Giản

Trích đoạn:“Mẹ, con chỉ biết đó là bạn sơ trung với Đông Mặc.” Lâm Dương nói

23-07-2016 73 chương
Giàu - nghèo

Giàu - nghèo

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Phía sau lưng

Phía sau lưng

Bốn năm trước, trong một buổi chiều mùa thu lộng gió, nó rời quê nhà để bắt đầu

30-06-2016
Cho đi và nhận lại

Cho đi và nhận lại

Thật bất hạnh cho ai cả cuộc đời chỉ biết giữ cho riêng mình. *** Con người bản

24-06-2016
Món quà để đời

Món quà để đời

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Tháng năm không ở lại") Sau này

27-06-2016
Quan điểm sống

Quan điểm sống

Chúng ta ai cũng có những quan điểm sống riêng của mình, nó làm nên những giá trị

01-07-2016