Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 130 đánh giá )

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn - Chương 43

↓↓
Tôi gọi tên anh, vùi đầu ở ngực anh, mặc cho nước mắt cứ chảy.

bạn đang xem “Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Anh vẫn không nói gì, chỉ duy trì tư thế như vậy, thỉnh thoảng lấy phần còn lại của nhẹ nhàng vuốt ve thân thể của tôi.

Thật lâu về sau, tôi mới bình tĩnh lại, buông tay ngẩng mặt nhìn anh.

Anh nhìn tôi khóc mặt mũi lấm lem, đột nhiên nở nụ cười, cúi đầu hôn hàng mi ướt đẫm, ánh mắt dịu dàng, nói:

"Tiểu Kết, hoan nghênh em tới thành phố D."

Diệp Tư Viễn nói muốn dẫn tôi về nhà.

Tôi lập tức luống cuống, kéo tay áo của anh nói: "Không cần."

Anh cúi đầu nhìn tôi, dùng trán đụng trán tôi một cái: "Em đến rồi anh còn có thể thả em đi sao? Không có chuyện gì đâu, người nhà anh cũng biết em là bạn gái của anh, bọn họ cũng nhìn thấy ảnh em rồi, Tiểu Kết, đừng sợ, ba mẹ của anh đều là những người rất dễ chung sống."

"Nhưng. . . Nhưng. . ." Tôi nhìn cả người mình đều rất bẩn, nghĩ tới đầu tóc rối ren, mặt cũng lấm lem, "Diệp Tư Viễn, bây giờ em rất bẩn."

"Về nhà anh tắm, trong phòng anh có phòng vệ sinh, rất tiện."

"Em không có ý này! Ý em là bộ dáng bây giờ của em ấy."

"Tiểu Kết, không sao đâu, ai ngồi xe lửa hơn 20 giờ cũng như vậy cả, ba mẹ anh có thể hiểu được."

"Nhưng. . . em không có mua quà gì cả!"

"Quà gì?" Anh không hiểu.

"Quà Tết, em. . ." Gần sang năm mới tới nhà người ta không mang theo quà, huống chi còn là nhà Diệp Tư Viễn.

"Bọn họ sẽ không để ý đến điều này đâu, đi thôi." Ống tay áo của Diệp Tư Viễn bị tôi túm trong tay, anh đi, tôi cũng bị anh kéo đi theo.

"Đợi đợi đợi đợi! Ít nhất cũng để em đi mua một ít trái cây đi!"

Anh cuối cùng cũng đồng ý.

Tay trái xách hành lý, tay phải cầm một giỏ trái cây, cùng Diệp Tư Viễn đón xe taxi.

Anh mặc áo khoác màu đen, trên vai đeo balo màu xanh nhạt của tôi, cúi đầu nhìn giỏ trái cây trong tay tôi, ánh mắt có chút đăm chiêu.

Tôi cười cười với anh, nói: "Không nặng đâu."

Anh bất đắc dĩ nở nụ cười: "Em đến quá bất ngờ, hai chiếc xe trong nhà đều đi ra ngoài hết rồi, ba anh đến công ty, mẹ thì đến nhà bà ngoại, anh chỉ có thể đón xe taxi thôi."

"Hắc hắc. . . là em quá đường đột." Tôi cúi đầu, vẫn rất khẩn trương.

Sau đó, tôi kinh ngạc phát hiện, Diệp Tư Viễn mặc quần ở nhà màu xám, chân còn không mang tất.

Anh nhìn tầm mắt của tôi, cũng cúi đầu nhìn, cười cười nói: "Đi vội quá, không kịp thay quần, mang tất."

Hôm nay nhiệt độ cũng không cao, chỉ có trên3, 4 độ, tôi nhìn bên trong áo khoác Diệp Tư Viễn, dường như chỉ có một chiếc áo lót mỏng, tôi hiểu vì vội nên anh cũng chỉ cởi áo ngủ, mặc áo khoác rồi chạy ra ngoài, ngay cả quần áo cũng không kịp thay, chứ đừng nói khăn quàng cổ cái gì.

"Anh có lạnh không?" Tôi nhìn anh có chút đau lòng.

Anh rụt chân, nói: "Không lạnh, anh vốn là không có thói quen mang tất."

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt dịu dàng của anh, cười nói: "Diệp Tư Viễn, anh thật ngốc."

Chương trước | Chương sau

↑↑
Hoàng Hậu Xấu Xí

Hoàng Hậu Xấu Xí

Trích đoạn:Dám động vào Vương phi tương lai, không có chém đầu của nàng ta đã xem

20-07-2016 10 chương
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng là một trong 2 tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Trương Đỉnh Đỉnh

23-07-2016 94 chương
Đồ Chơi Của Tổng Tài

Đồ Chơi Của Tổng Tài

Trích đoạn:Đối với biểu lộ Hạ Cảnh Điềm đứng ngồi không yên, Kỷ Vĩ Thần

20-07-2016 125 chương
Vì ta quá yêu chủ nhân

Vì ta quá yêu chủ nhân

(khotruyenhay.gq) - Đây là câu chuyện về một cậu bé với ánh mắt lương thiện, cậu bé

01-07-2016
Độc chiêu kiếm vợ

Độc chiêu kiếm vợ

Đều đặn suốt nửa năm, tuần nào hắn cũng "đổ" 2 chỉ. Không biết bà chủ nói gì,

28-06-2016
Chuyện nhỏ như con thỏ

Chuyện nhỏ như con thỏ

Điều mà bạn cảm nhận phụ thuộc chủ yếu bằng cách bạn nhìn nhận cuộc đời. Vậy

25-06-2016
Thời đại số

Thời đại số

"Tắt hết! Thoát hết! Ra ngoài mà hít thở không khí của cuộc đời!"   *** "Bỏ cái

26-06-2016
Yêu không hối tiếc

Yêu không hối tiếc

Tình yêu rút cuộc là gì, lại khiến những kẻ trong cuộc cam tâm từ bỏ bản

24-06-2016
Và tôi bật khóc

Và tôi bật khóc

Tôi đã không bật khóc khi được biết con tôi là một đứa trẻ bị bệnh tâm thần.

30-06-2016
Vì đó là cậu...

Vì đó là cậu...

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Lần đó, Duy

27-06-2016
Một câu trả lời

Một câu trả lời

Một hôm, chú Gà Con cứ bám riết lấy anh Gà Trống to tướng mà hỏi. – Tại sao mỏ

24-06-2016

XtGem Forum catalog