Disneyland 1972 Love the old s
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 36 đánh giá )

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn - Chương 39

↓↓
Tôi mờ mịt mở trừng hai mắt, tôi mới học đại học năm thứ hai, mới 19 tuổi.

bạn đang xem “Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Thế nhưng người đàn ông trước mặt tôi đây đã nghĩ tới… tương lai sau này của chúng tôi rồi.

"Trừ phi. . . Có phải em không muốn, vậy cứ coi như anh chưa nói gì." Anh cúi đầu, tỏ vẻ thất vọng.

Tôi nhìn dáng vẻ buồn bực của anh, đưa tay nâng mặt của anh, nói: "Tư Viễn, em nguyện ý, chỉ là bây giờ nói những thứ này em cảm thấy còn quá sớm, cho nên. . . Em thật sự cũng đồng ý được với anh cái gì. Anh cũng biết chuyện này không phải là chỉchuyện của hai người chúng ta, anh có người nhà, em cũng có người nhà, chúng ta không thể tự quyết định, có phải không?"

"Ừm." Diệp Tư Viễn gật đầu, ngay sau đó cười lên nói, "Là em nói về vấn đề này trước mà, anh vốn là muốn suy nghĩ kĩ một chút rồi tính toán sau, chưa muốn nói với em bây giờ đâu."

"Em cũng chỉ là suy nghĩ lung tung thôi, hơn nữa em cảm thấy anh nhất định muốn ra nước ngoài." Tôi ôm cổ Diệp Tư Viễn, cúi đầu hôn lên môi anh.

"Anh sẽ không bỏ em." Diệp Tư Viễn nhẹ nói.

"Em biết, hơn nữa, gái Tây nơi đó đâu có xinh đẹp dịu dàng giống em! Thân thể anh thế này, không phải sẽ bị gái Tây đè chết sao!"

"Thân thể anh thế nào?"

Diệp Tư Viễn dùng sức lật người tôi, đè tôi ở dưới thân thể của anh.

Tôi ôm hông anh, anh nằm trên người tôi, phần còn lại của cánh tay đã bị cụt dùng sức chống đỡ, cố gắng ngẩng đầu lên nhìn tôi nói: "Tiểu Kết, anh sẽ cố gắng."

"Biết biết, em không phải đã nói sao, em tin anh."

Anh cười, ánh mắt dịu dàng, cuối cùng hôn lên môi tôi.

Chúng tôi hôn nhau, thân thể cũng nóng lên. . .

Ban đêm thật đẹp, cùng ở chung một chỗ với Diệp Tư Viễn càng tốt hơn.

Tôi quyết định quên tên khốn Ứng Hạc Minh kia, quên hết tất cả những thứ mà anh ta nói lúc chiều.

Tương lai của chúng tôi nên do tự chúng tôi tới nắm trong tay, chỉ cần chúng tôi đủ kiên định, đủ cố gắng thì tất cả đều sẽ tốt.

Tôi tin tưởng Diệp Tư Viễn, hơn cả tin tưởng chính mình.

Tôi tiếp tục đi làm ở cửa hàng của Ứng Hạc Minh, tôi cảm thấy không cần thiết phải bỏ một công việc tốt chỉ vì một lí do chẳng ra sao.

Chỉ là tôi không muốn tiếp xúc với anh ta, không nói bất kỳ chuyện gì không liên quan đến công việc, anh ta mời tôi ăn cơm hay muốn đưa tôi về nhà, tôi đều một mực từ chối thẳng thừng.

Vương Giai Phân hỏi tôi công việc như thế nào, tôi nói cũng tốt, thù lao tạm được.

Cô ấy chắc đã đoán ra Ứng Hạc Minh có chút thích tôi: "Trước đây mình thật sự không biết tình huống này, nhưng mình tin tưởng cậu, ngàn vạn đừng cho Diệp Tư Viễn biết, mình sợ anh ấy đuổi giết mình mất."

Tôi chết cười: "Tư Viễn nhà mình đâu keo kiệt như vậy, anh ấy tự tin lắm, Ứng Hạc Minh vớ vẩn kia sao có thể uy hiếp được anh ấy?"

Vương Giai Phân cười ha ha, gật đầu nói: "Aizz, mình đợi uống rượu mừng của cậu và Diệp Tư Viễn lâu rồi đấy."

"Nói không chừng là mình uống rượu mừng của cậu và Lý Duy trước đấy."

Mặt của cô ấy lập tức đỏ, Haha...! Cô nàng này thật là thú vị.

Thời gian cứ như vậy mà mấy tuần lễ đi qua, một ngày sau khi tan lớp, tôi về đến nhà, phát hiện Diệp Tư Viễn đã về trước, đang ở trong phòng đọc sách lên mạng.

Tôi đi vào, ngoài ý muốn phát hiện anh đang vào trang web của hàng của Ứng Hạc Minh xem mấy tấm ảnh của tôi.

"Ấy ấy ấy! Đừng xem đừng xem!" Tôi xông tới luống cuống lấy tay che màn hình, lại không che được một tấm ảnh của mình.

Trong ảnh tôi đang ngây ngô cười, vẻ mặt ngây thơ nhưng… thật sự là tôi không muốn anh nhìn mấy tấm ảnh này chút nào cả.

Diệp Tư Viễn bật cười, anh hạ chân phải để xuống, giật giật bả vai, nói: "Tiểu Kết, đến ngồi trên đùi anh."

Tôi nghiêng người ngồi xuống, tay phải cầm con chuột, kéo chuột đến hết trang nhìn ảnh mình chụp, mặt đỏ bừng lên.

Tôi nói: "Anh đừng xem mấy cái này, nhìn thì đẹp nhưng trên thực tế chất lượng kém rất nhiều, đều là vải sợi, còn mỏng muốn chết, một cái áo len mà 30 tệ, cũng không biết là loại gì."

Diệp Tư Viễn nhìn màn hình: "Áo quần trong tiệm của anh ta đều là bắt chước các nhãn hiệu của Nhật Hàn một chút. Có mấy kiểu mới đều là style của Nhật Bản thịnh hành mấy năm trước."

Diệp Tư Viễn vẫn luôn quan tâm đến tin tức thời trang quốc tế, anh đọc nhiều tờ Fashion Magazine của nước ngoài và xem kĩ kiểu dáng qua video.

Tôi ôm cổ anh: "Lúc nào anh thiết kế cho em một bộ áo quần để em xem tài nghệ của anh ra sao."

Anh cười một tiếng: "Em không thấy cái hộp trên bàn ăn kia sao?"

"Hả?" Tôi nhảy xuống, "Cái hộp? Cho em?"

Anh gật đầu mỉm cười, "Ừm."

Tôi chạy đến phòng bếp, trên bàn ăn đúng là có một hộp lớn màu xanh đen.

Tôi cẩn thận mở ra.

Bên trong là một cái áo khoác màu cam.

Tôi cầm lên xem, chất liệu là vải sợi tổng hợp, áo có hai hàng cúc, cổ áo rất lớn che đến bả vai, túi áo viền ren cùng màu trông rất bắt mắt.

Rất đơn giản như một bộ áo quần bình thường nhưng xem đi xem lại vẫn không biết là nhãn hiệu nào.

Diệp Tư Viễn đi đến mỉm cười: "Thích không? Mặc vào thử xem."

Tôi mặc vào, phát hiện chỗ nào cũng vừa vặn, giống như cái áo này là vì tôi mà được may ra vậy.

Tôi chạy vào phòng ngủ, ngắm mình trong gương, màu cam nhìn thật ấm áp, tôn lên làn da trắng.

Tôi vui vẻ nghiêng đầu nhìn Diệp Tư Viễn, nở nụ cười rạng rỡ hỏi anh: "Thật là đẹp, anh mua ở đâu vậy?"

"Em không phải muốn anh thiết kế cho em một bộ áo quần sao? Cái áo này. . . là anh thiết kế, tự tay may, dĩ nhiên công nhân trong xưởng cũng có giúp anh, dù sao anh cũng không có tay, có vài chỗ làm không được. Nhưng mà loại vải này rất đẹp, anh phải chọn chọn rất lâu đấy."

". . ." Tôi sững sờ nhìn anh.

"Anh làm khi về nhà vào dịp lễ Quốc Khánh, Tiểu Kết. . . Sinh nhật vui vẻ." Anh dịu dàng nhìn tôi, trên mặt còn có chút ngượng ngùng.

Tôi lúc này mới phản ứng kịp, đầu tháng 11, tôi tròn 19 tuổi.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Heo Con Say Giấc

Heo Con Say Giấc

Cá nhân mình thấy truyện ngôn tình Heo Con Say Giấc rất hay còn không biết mọi người

21-07-2016 48 chương
Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Truyện Khuynh Nhiên Tự Hỉ của tác giả Giả Oán Chúc kể về một mối tình cạnh tranh

22-07-2016 62 chương
Ác ma - Liên Liên

Ác ma - Liên Liên

Giới thiệu: Trích đoạn 1 "Cháu sẽ biết điều nghe lời. . . . . ." Thấy lão gia gia

15-07-2016 11 chương
Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay được đăng

22-07-2016 77 chương
Hiếu Gia Hoàng Hậu

Hiếu Gia Hoàng Hậu

Thái tổ Hoàng Đế hoàng triều Thượng Quan định ra Tổ luật rất rõ ràng, không chút

23-07-2016 47 chương
Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Truyện ngôn tình của Huyền Mật luôn mang lại cho độc giả những cái nhìn đầy chân

26-07-2016 1 chương
Hoa Cúc diệt chuột

Hoa Cúc diệt chuột

Đây là câu chuyện hoàn toàn có thật xảy ra ở nhà Hoa Cúc tuần trước. *** Nhà Hoa

25-06-2016
Tháng Tám còn mãi

Tháng Tám còn mãi

Ban đêm khi đi nằm, nỗi sợ hãi đâm sâu vào tim tôi. Những người tôi yêu cứ thế

24-06-2016
Trở về

Trở về

Ngược nắng, ngược gió về lại chốn xưa, nơi đó có cánh diều bay trên đồng xanh

23-06-2016
Vương quốc mất trí

Vương quốc mất trí

Có một ông thầy phù thuỷ rất cao tay, vì muốn tiêu diệt vương quốc nọ, đã đổ

27-06-2016
Người đàn bà điên

Người đàn bà điên

Cuộc đời vốn chẳng ai nói trước được điều gì. Đã nghiệt ngã sẽ lại gặp

29-06-2016