Polly po-cket
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 111 đánh giá )

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn - Chương 38

↓↓
Không ngờ anh ta mở miệng đã nói: "Em và bạn trai em đã ăn món bò bít tết chưa?"

bạn đang xem “Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Tôi sững sờ, không hiểu ý tứ của anh ta, lắc đầu mà nói: "Chưa, anh ấy không thích ăn cơm Tây, chúng tôi đi ra ngoài đều ăn cơm Trung Quốc."

Ứng Hạc Minh cười một tiếng: "Tôi đoán chừng anh ta không phải là không thích ăn cơm Tây mà vì anh ta ăn cơm Tây có lẽ không tiện lắm."

Tôi ngây dại, bỏ dao nĩa xuống, nhìn anh ta chằm chằm, hỏi: "Anh có ý gì?"

Ứng Hạc Minh tiếp tục cắt thịt bò, nói: "Trần Kết, mặc dù anh và em chỉ mới quen nhau, nhưng mà anh dù sao cũng lớn hơn em vài tuổi, Vương Giai Phân cùng Lý Duy đều cùng giống như em, vẫn còn trẻ, Lý Duy nói với tôi bạn trai em rất ưu tú, rất thông minh, rất lợi hại, nhưng anh nghĩ, ai cũng không thể phủ nhận anh talà người tàn tật."

"Anh quản được sao? Anh là ai?" Anh ta nói xong tôi liền tức giận! Bọn họ thì biết gì? Bọn họ hiểu Diệp Tư Viễn sao? Tôn Diệu, Đường Duệ, mấy nam sinh lớp tôi, còn có mấy nữ sinh ở sân bóng, giờ lại có thêm Ứng Hạc Minh! Bọn họ không hề hiểu Diệp Tư Viễn mà tại sao cứ bình luận lung tung như vậy! Chẳng lẽ bởi vì bọn họ hơn Diệp Tư Viễn hai cái cánh tay?

Tôi đứng lên nói: "Cám ơn anh đã mời tôi ăn cơm, tiền cơm bữa ăn này, hãy trừ vào tiền lương hôm nay, tôi không làm nữa!" Nói xong, tôi xoay người đi.

Ứng Hạc Minh đột nhiên đứng lên kéo lại tay tôi, tôi nghiêng đầu nhìn anh ta, dùng sức tránh ra: "Anh làm gì vậy?"

"Ngồi xuống." Anh ta lạnh lùng nói.

"Bệnh thần kinh!" Tôi còn muốn đi, lại bị anh ta kéo lại ngồi xuống ghế.

Tôi trợn tròn mắt, ngẩng đầu nhìn Ứng Hạc Minh, anh ta ngồi đối diện, mặt không thay đổi nhìn tôi.

"Cho tôi mấy phút, chúng ta nói chuyện một chút." Anh ta nói.

"Tôi không có chuyện gì để nói với anh!" Tôi lớn tiếng, rất nhiều khách trong nhà hàng đều quay lại nhìn chúng tôi.

Anh ta nhún nhún vai, dựa lưng vào ghế, bắt chéo chân châm một điếu thuốc, hít một hơi, nhìn tôi nói: "Ok, tôi xin lỗi, có lẽ là tôi dùng từ không đúng, nhưng mà tôi hi vọng em hãy nghe tôi nói mấy câu."

Tôi trầm mặc trừng anh ta.

"Em tỉnh táo một chút, Trần Kết, tôi thấy em là một người rất hay xúc động. Cho nên tôi đang suy nghĩ có phải em và bạn trai em ở chung một chỗ cũng là bởi vì nhất thời xúc động hay không?"

Tôi phun ra hai chữ: "Không phải."


Chương trước | Chương sau

↑↑
Chàng Ngốc Bám Người

Chàng Ngốc Bám Người

Chàng Ngốc Bám Người thuộc thể loại truyện ngôn tình sủng mời các bạn đọc truyện

20-07-2016 18 chương
Chuyện ở cafe Đinh

Chuyện ở cafe Đinh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Em xin

25-06-2016
Con vẹt xanh

Con vẹt xanh

Anh là một nhân vật nổi danh ở Hà Thành, tung hoành ngang dọc trên đảo Quỳnh, đã ba

24-06-2016
Cải lạc loài

Cải lạc loài

Năm nay tôi hai mươi bảy tuổi, tôi biết đã muộn lắm rồi, ừ, muộn lắm, những vẫn

27-06-2016
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Em là để yêu

Em là để yêu

"Phụ nữ là để yêu chứ không phải để hiểu" - Shakespeare - *** Em sinh tháng 2. Anh

30-06-2016
Mật mã Da Vinci - Dan Brown

Mật mã Da Vinci - Dan Brown

Giới thiệu: Trong khi đang công tác ở Pari, nhà biểu tượng học của trường Đại học

15-07-2016 106 chương
Bây giờ ba ở đâu?

Bây giờ ba ở đâu?

Mẹ làm thư ký văn phòng nên dễ bị lôi cuốn. Tôi hơi khó chịu vì chiếc váy đầm mẹ

30-06-2016