Duck hunt
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 143 đánh giá )

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn - Chương 36

↓↓
Tôi cùng Uyển Tâm cứ ngồi yên, còn bốn người khác thì liên tục đứng lên ngồi xuống, ngồi xuống lại đứng lên, bận tối mày tối mặt, Phùng Tiếu Hải rốt cuộc không nhịn được nói: "Diệp Tư Viễn, đủ rồi đấy, muốn ăn gian tới khi nào? Cậu thử ngồi yên để Trần Kết tự đánh, xem thử trình độ em ấy như thế nào."

bạn đang xem “Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Tôi nói: "Anh coi như là Tư Viễn đang chơi đi, quan tâm đến trình độ của em làm gì."

Diệp Tư Viễn cười nói: "Được rồi, mình không nói nữa, Tiểu Kết, em tự mình chơi đi."

Không có sự giúp đỡ của anh, tôi lại do dự, tôi nghiêng đầu liếc nhìn Diệp Tư Viễn, anh trừng hai mắt, tôi không hiểu ý anh, cắn răng đem bài đánh ra. Bài vừa ra, anh liền thở dài, tôi biết rõ mình đã thua, mặt bí xị.

Tôi và Uyển Tâm cuối cùng thì thua, Phùng Tiếu Hải, Lưu Nhất Phong, Vương Giai Phân, Lý Duy cười lớn lên, rối rít nói: "Đã nói là Diệp Tư Viễn chơi giỏi, Trần Kết thì kém mà haha…”

Tôi xấu hổ dứt khoát đứng lên đi vào phòng bếp cắt trái cây.

Diệp Tư Viễn đi theo, đứng ở sát sau lưng tôi: "Tức giận sao?"

"Không có." Tôi đương nhiên không tức giận, chỉ là có chút buồn bực, Diệp Tư Viễn quả thực rất thông minh, chơi cái gì cũng hay, bọn họ khen anh, tôi còn rất vui.

"Bọn họ chỉ đùa thôi." Anh cúi đầu xuống hôn lên tai tôi, "Đừng giận, cười một cái xem nào."

Tôi nhịn không được cười lên, xoay người đút một trái dâu tây vào miệng anh, nói: "Ngọt không?"

"Rất ngọt." Anh cười, ngón tay của tôi vuốt ve má lúm đồng tiền anh, nói, "Tư Viễn, anh nhìn chúng em chơi có buồn tẻ không?"

Lời vừa ra khỏi miệng, tôi có chút hối hận, thật sự là không mở bình thì ai mà biết trong bình có gì, nhưng mà nhìn anh ngồi ở bên cạnh chúng tôi, chỉ có thể nhìn chúng tôi chơi, trong lòng tôi liền khó chịu.

Anh sững sờ, rồi lại lắc đầu mà nói: "Không có, anh nhìn các em chơi cũng rất vui."

"Em muốn anh cùng chúng em chơi đùa."

"Được, anh có thể chơi cờ."

"Ừm." Tôi yên tâm, bưng trái cây đến phòng khách.

Chơi bài hai giờ, Lưu Nhất Phong hình như cũng nghĩ đến cái gì đó: "Tư Viễn, trong nhà cậu có cờ tứ sắc không?"

"Có." Anh gật đầu.

"Lý Duy, biết chơi không?" Lưu Nhất Phong hỏi Lý Duy.

"Có." Hình như con trai ai cũng biết chơi.

"Vậy chúng ta đánh cờ thôi." Lưu Nhất Phong đề nghị, "Tư Viễn, cùng nhau chơi đi."

"Được." Diệp Tư Viễn đáp, tôi đứng bên cạnh nhìn anh, lòng nhẹ nhõm.

Tôi cùng Uyển Tâm vào phòng bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa ăn tối, Vương Giai phân hoàn toàn không biết gì, bị chúng tôi đẩy vào phòng khách làm trọng tài cho bồn người kia.

Tôi và Uyển Tâm vừa rửa rau, vừa trò chuyện, kể từ khi cùng Diệp Tư Viễn ở chung, cũng không đi nhảy nên thời gian gặp chị ấy không nhiều, lúc này gặp giống như có chuyện nói mãi không hết.

Hàn huyên một hồi thìUyển Tâm hỏi tôi: "Đúng rồi, gần đây em thế nào, sống có tốt không?"

"Rất tốt." Tôi cười.

"Nhìn em cũng khoẻ mạnh, xem ra Diệp Tư Viễn đối với em không tệ."

"Cái đó là đương nhiên rồi."

"Tiền có đủ không?"

Tôi ngẩn người, Uyển Tâm thật là hiểu tôi, tôi nghĩ nghĩ rồi nói thật với chị ấy: "Đang tích góp, học kỳ này cũng không cần nhiều tiền lắm, học kỳ sau thì có thể cần nhiều."

"Không đủ thì nói với chị."

"Không cần."

"Aizz, Diệp Tư Viễn không cho em đi nhảy hả? Tiểu Báo rất nhớ em đó, nói là đã mấy tháng không gặp không gặp Tiểu Kết muội muội."

"Chị cho em gửi lời hỏi thăm tới anh Tiểu Báo, không phải là Tư Viễn không cho em đi, là em không muốn đi." Đây cũng là lời nói thật lòng của tôi.

"Vậy em có tính toán gì không?"

"Ừm. . . mấy ngày trước Vương Giai Phân có giới thiệu cho em một công việc mới, là làm người mẫu cho một cửa hàng, em còn chưa đồng ý, vẫn đang suy nghĩ."

"Người mẫu cho cửa hàng? Không tệ, thu nhập cũng tốt lắm, chị cũng muốn làm nhưng không tìm được chỗ. Em đi thử một chút đi, nếu được thì giới thiệu cho chị làm luôn."

"Thật sao?" Tôi nghi ngờ hỏi.

"Đúng vậy, chị già rồi cũng không muốn đi nhảy nữa, dù sao chỗ đó cũng không phải nơi tốt đẹp gì, hơn nữa, chị cũng không giống em có vận khí tốt, có thể quen một người con trai tốt như Diệp Tư Viễn, chị cũng phải nhanh kiếm bạn trai mới được."

Tôi nghe xong thì cười lớn, nói: "Vậy để em hỏi Vương Giai Phân cẩn thận lại."

"Được, đừng quên giới thiệu cho chị đấy."

"Vâng."


Chương trước | Chương sau

↑↑
Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Truyện ngôn tình của Huyền Mật luôn mang lại cho độc giả những cái nhìn đầy chân

26-07-2016 1 chương
Mị Hương

Mị Hương

Mị Hương thuộc thể loại ngôn tình cổ đại, truyện xoay quanh về cuộc sống của cô

23-07-2016 82 chương
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Ly cà phê nhạt

Ly cà phê nhạt

Tôi nhìn ly cà phê đen đang dần đổi màu, với lớp đá đã tan thành nước ở phía

30-06-2016
Cơ hội

Cơ hội

Nếu vô tình đánh mất một cơ hội nào đó, ắt hẳn bạn sẽ tiếc ngẩn ngơ và tự

24-06-2016
Nha Trang! Em yêu anh

Nha Trang! Em yêu anh

Hai mươi tuổi, trái tim tôi bắt đầu biết tổn thương trước một người, và nó đã

25-06-2016
Lối thoát

Lối thoát

Hắn ngà ngà say, thất thểu, loạng choạng. Đời nghĩ còn gì thú hơn nữa, tiền bạc,

30-06-2016
Có mất đi đâu...

Có mất đi đâu...

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Đã từ

25-06-2016
Hắc Miêu

Hắc Miêu

Phùng Tất Đắc là học trò, thường trú ở quận Hoàn Kiếm, bình sinh chuộng hư danh,

27-06-2016