Old school Swatch Watches
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 80 đánh giá )

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn - Chương 107

↓↓
Nghe lời của anh, Trần Kết cực kỳ đau lòng: "Sau này đừng làm chuyện nguy hiểm như vậy, người cũng hơn ba mươi tuổi, anh chớ dạy những thứ đó cho Linh Đang, sẽ hù chết em."

bạn đang xem “Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Diệp Tư Viễn lắc đầu: "Anh sẽ không hạn chế sở thích của Linh Đang, cũng sẽ không đi thay nó hoạch định cái gì. Bé trai có tinh thần mạo hiểm cũng không phải là một chuyện xấu, có lúc nhìn trước ngó sau, do dự là chuyện rất liều mạng. Anh cũng vì vậy mà thiếu chút nữa mất đi em, anh hi vọng con trai của anh dũng cảm hơn anh, có thể trở thành một người đàn ông một mình đảm đương một phía, kiên nghị quả quyết."

"Thằng bé sẽ trở thành một người như vậy." Trần Kết dùng sức ôm eo Diệp Tư Viễn, ánh mắt đuổi theo bóng người nhỏ bé nghênh ngang giang hai cánh tay cách đó không xa, "Tư Viễn, anh đã rất dũng cảm, Linh Đang có thể học được rất nhiều rất nhiều thứ từ trên người anh. Những thứ này, hữu dụng hơn bất kỳ sách giáo khoa nào."

Diệp Tư Viễn không có thuê xe, thật sự dẫn theo Diệp Dĩ Đình đi 20 phút, đến tiệm ăn kiểu Đài Châu đó.

Điều anh lo lắng duy nhất chính là con trai nghịch ngợm sẽ lại buông ống tay áo của anh ra, không hề có điềm báo trước chạy đi, nhất là băng qua đường. Thật may là, từ đầu đến cuối Diệp Dĩ Đình đều nắm tay áo anh thật chặc, ríu ra ríu rít nói với anh chuyện lý thú trong nhà trẻ. Đến phòng ăn, Diệp Tư Viễn trước mang Diệp Dĩ Đình đi rửa tay, mình cũng rửa chân, sau đó chọn vị trí trong góc.

Bình thường ăn cơm ở bên ngoài, có Trần Kết hoặc là bạn bè người thân ở bên cạnh, Diệp Tư Viễn sẽ an tâm rất nhiều. Mà lần này là lần đầu tiên anh một thân một mình dẫn con trai đi ra ngoài ăn cơm, trong lòng vẫn có chút thấp thỏm, một là lo lắng mình sẽ không chăm sóc tốt con trai, hai là lo lắng ánh mắt khác thường phóng đến trên người mình sẽ làm Diệp Dĩ Đình cảm thấy xấu hổ.

Diệp Tư Viễn nhấc chân lật thực đơn, Diệp Dĩ Đình có vẻ rất hưng phấn, nó chỉ vào hình ảnh trứng chiên cơm liền la lên: "Cơm chiên trứng mặt cười! Cơm chiên trứng mặt cười!"

Diệp Tư Viễn thấy bộ dạng vội vàng la lên của đứa nhỏ, không nhịn được liền cười lên, ngay sau đó gọi nhân viên phục vụ tới chọn món ăn, một phần cơm chiên trứng và một phần mỳ Ý.

Đi ăn cơm ở bên ngoài, mì sợi đối với anh mà nói là món ăn dễ dàng điều khiển nhất.

Quả nhiên, một phần cơm chiên trứng đáng yêu được Diệp Dĩ Đình ăn đến rối tinh rối mù, Diệp Tư Viễn không thể không đổi chỗ từ đối diện sang bên cạnh nó, càng không ngừng cầm khăn ăn giúp con chùi hạt cơm và tương cà chua nơi khóe miệng.

Khẩu vị Diệp Dĩ Đình rất tốt, ăn thật ngon lành, nhưng nó vẫn không quên cầm cái muỗng, múc một muỗng cơm nói với Diệp Tư Viễn: "Ba, người ăn cơm trứng."

Diệp Tư Viễn lắc đầu: "Ba không ăn, Linh Đang tự mình ăn đi."

"Ba ăn!"

Diệp Tư Viễn hết cách rồi, chỉ đành phải khom lưng cúi đầu, để con trai nhét cái muỗng vào trong miệng mình.

Mùi vị thật không tệ. Diệp Tư Viễn cười với Diệp Dĩ Đình: "Ăn thật ngon, ba no rồi, Linh Đang tự mình ăn."

Ăn được gần hết, Diệp Tư Viễn suy nghĩ một chút, nói với Diệp Dĩ Đình: "Linh Đang, trong túi áo bên trái của ba có tiền, con lấy giúp ba được không?"

Diệp Dĩ Đình gật đầu một cái, tay nhỏ bé nhiều dầu mỡ liền đưa vào trong túi Diệp Tư Viễn, lấy ra tờ tiền mặt 100 đồng.

"Giỏi, bỏ lên bàn, thật giỏi."

Đợi đến khi Diệp Dĩ Đình để tiền lên bàn, Diệp Tư Viễn lập tức gọi nhân viên phục vụ tới trả tiền.

Trên tiền giấy dính vào một chút vết ố cà chua, Diệp Tư Viễn có chút ngượng ngùng nhìn nhân viên phục vụ: "Thật xin lỗi, tiền bị làm dơ."

"Không sao, xin chờ một chút." Nhân viên phục vụ len lén liếc nhìn người đàn ông trước mặt. Anh ta khác người bình thường như vậy, bề ngoài anh tuấn bất phàm, mặc đồ tinh xảo xinh đẹp, phong cách trầm tĩnh dịu dàng, tất cả đều hoàn mỹ như vậy, nhưng lại không hoàn mỹ làm người ta khó có thể tin.

Người đàn ông này không có hai cánh tay, từ khi vừa vào tiệm ăn liền hấp dẫn gần như tất cả tầm mắt mọi người, chỉ là anh vẫn luôn biểu hiện bình tĩnh thong dong, hình như hoàn toàn không để ý ánh mắt chung quanh, chỉ là chuyên tâm vừa cẩn thận lại vừa chăm sóc con trai của mình.

Nhân viên phục vụ đưa tiền lẻ tới thì Diệp Tư Viễn mỉm cười nói cám ơn với cô, sau đó bảo Diệp Dĩ Đình bỏ tiền lẻ vào trong túi áo khoác của anh.

"Linh Đang, ba dẫn con đi rửa tay, chúng ta về nhà."

Diệp Dĩ Đình ngoan ngoãn nhảy xuống ghế, đi theo Diệp Tư đã đi xa toilet. Rửa xong tay đi ra bên ngoài phòng ăn, Diệp Tư Viễn phát hiện Diệp Dĩ Đình vẫn luôn nhìn về một phương hướng, cũng không bước đi nữa.

"Thế nào? Linh Đang." Diệp Tư Viễn cúi đầu hỏi nó.

Diệp Dĩ Đình kéo kéo tay áo của anh, nhỏ giọng nói: "Ba, Linh Đang muốn đi công viên chơi."

". . ." Diệp Tư Viễn ngẩng đầu nhìn công viên nhỏ ở góc phố đối diện, có thể loáng thoáng nhìn thấy bóng dáng một vài đứa bé đang chơi đùa, có thể nghe được âm thanh vui sướng của bọn chúng.

"Vậy chơi một lát, sau đó chúng ta về nhà ngủ trưa, OK?"

"OK!" Cái miệng nhỏ nhắn cười của Diệp Dĩ Đình cười toe toét, tay nhỏ bé vẫn còn làm một dấu tay "OK".

Chú thích:

(1) Hỉ Dương Dương và Hôi Thái Lang: là một bộ phim hoạt hình của Qingchun Film World ở Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang, miền Đông Trung Quốc. Hỷ Dương Dương dữ Hôi Thái Lang được dàn dựng từ 500 tập phim cùng tên từng phát sóng trên gần 50 kênh truyền hình khắp Trung Quốc. Không có cốt truyện phức tạp và cũng chẳng sử dụng các hiệu quả hình ảnh công nghệ cao nhưng bộ phim nhựa hoạt hình này đã thu hút được hàng triệu khán giả nhỏ tuổi Trung Quốc nhờ câu chuyện đơn giản kể về những cuộc đấu trí giữa một bầy dê và hai con sói.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Trích đoạn:Mà cả nhà Ôn đại nhân lúc tiếp chỉ nghe được câu ”Quá mức được

23-07-2016 121 chương
Người Kia, Lão Bản

Người Kia, Lão Bản

Người Kia, Lão Bản là một tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Kim Huyên mời

21-07-2016 10 chương
Nước Chát Chấm Đậu Hũ

Nước Chát Chấm Đậu Hũ

Truyện có nội dung nhẹ nhàng đơn giản nhưng hấp dẫn được đăng tải miễn phí tại

20-07-2016 59 chương
Sư Phụ, Không Cần A

Sư Phụ, Không Cần A

Sư Phụ, Không Cần A là một truyện ngôn tình cổ đại có nội dung 18+ (truyện ngôn tình

22-07-2016 45 chương
Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng là cuốn tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Anh Túc, cùng với

22-07-2016 28 chương
Ai Mới Là Con Trai

Ai Mới Là Con Trai

Ai Mới Là Con Trai một truyện teen đầy hài hước mà KhoTruyenHay.Gq muốn giới thiệu

21-07-2016 69 chương
Đôi giày đỏ đã mất

Đôi giày đỏ đã mất

Cô chỉ đến với tôi một lần thôi, như một cơn mưa ban trưa, rất vội. Rồi cô đi.

24-06-2016
Nơi thuộc về nỗi nhớ

Nơi thuộc về nỗi nhớ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016
Lát cắt của tình yêu

Lát cắt của tình yêu

Người ta nói: Chia tay xong mong làm bạn. Nhưng với anh, tình bạn ấy quá mong manh mà

29-06-2016
Nếu ước mơ đủ lớn

Nếu ước mơ đủ lớn

Audio - Một đêm kia, ông gọi cô bé đến bên cạnh và thều thào: "Con gái, con hãy cứ

01-07-2016
Nụ cười của gió!

Nụ cười của gió!

Gia đình Uyên gặp bao nhiêu chuyện như vậy nhưng sao tui chưa bao giờ thấy Uyên

23-06-2016
Người đàn bà bỏ đi

Người đàn bà bỏ đi

Bố đã từng yêu thương mẹ và đến bây giờ khi mẹ đã bỏ đi, bố vẫn không ngừng

26-06-2016
Vì sao?...

Vì sao?...

Anh sẽ khóc chứ nếu em chết? Ừ, anh sẽ khóc Vì sao? Vì sao ư? *** Who can say for the

29-06-2016
Ám ảnh

Ám ảnh

(khotruyenhay.gq) Rồi nhiều đêm sau đó, có đêm anh bất chợt tỉnh giấc thì thấy Thương

01-07-2016