80s toys - Atari. I still have
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 117 đánh giá )

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn - Chương 04

↓↓
Thấy tôi khóc, lúng túng dỗ dành: “Em đừng khóc, có gì đâu, mấy chuyện này tôi đã quen rồi.”

bạn đang xem “Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Tôi càng khóc to hơn, trong miệng vốn đang ăn cơm, khóc lên thì bị nghẹn, vừa sụt sùi vừa ho khan.

Tôi ho đến nỗi mặt đỏ bừng, không thở nổi. Diệp Tư Viễn sợ hãi, anh đến trước mặt tôi, hỏi gấp: “Trần Kết, Trần Kết, em bị sao vậy? Đau lắm à?”

Tôi nói đứt quãng: “Giúp… Khụ khụ khụ… Giúp em… Khụ khụ khụ… Vỗ vỗ… Khụ khụ!”

Sau đó, Diệp Tư Viễn liền nâng chân trái lên, vòng qua người nhẹ nhàng mà vỗ lên lưng tôi.

Chân anh cũng rất linh hoạt, vừa vỗ lưng giúp tôi, vai anh cũng cúi xuống gần vai tôi.

Anh vừa vỗ vừa nói: “Không sao rồi, không sao rồi, Trần Kết, em muốn uống nước không?”

Tôi ho đến phát mệt, chân anh cũng từ từ hạ xuống. Dần dần hồi phục lại, lúc này tôi mới phát hiện, không biết đầu tôi từ lúc nào đã đặt trên vai anh.

Người anh thơm quá, tôi ngẩng đầu lên nhìn mặt anh, da trắng nõn, ngũ quan thanh nhã, tôi chìm đắm trong đôi mắt sâu và trong như nước của anh.

Tôi tỉnh táo lại, đến bồn rửa mặt, súc miệng, lúc quay lại thì thấy anh đã ngồi trên ghế.

Tôi nhìn thức ăn còn thừa rất niều, hỏi: “Em muốn tiếp tục ăn cơm, em không muốn lãng phí thức ăn, anh thì sao?”

Anh đáp: “Tôi không ăn.”

Tôi nói: “Diệp Tư Viễn, lúc bố em phải nằm viện vì mổ túi mật, em và mẹ kế cùng chăm sóc ông, đổ phân, nước tiểu giúp ông ấy.”

Anh im lặng nhìn tôi, không nói gì.

“Dì nhà em, ý em là mẹ kế, khi bị gãy xương đùi, em giúp dì ấy tắm rửa, còn kì lưng rửa mông.”

Anh ngạc nhiên mở to hai mắt.

Tôi còn nói: “Khi em trai em, Trần Dạ bị đau ruột thừa phải nằm viện, tất cả đều do em chăm sóc nó.”

Diệp Tư Viễn có vẻ đã hiểu tôi muốn nói điều gì.

Tôi nở nụ cười, nói: “Là con người thì ai cũng có lúc bệnh tật ốm đau, khi thì bị ốm, khi thì bị thương, có những chuyện ta không thể làm được, đó là điều thường tình. Chúng ta không phải lúc nào cũng gặp khó khăn, nhưng khi có khó khăn, hãy nhờ người khác giúp đỡ, đó là chuyện bình thường, không có gì phải tự ti, mặc cảm hay ngại ngần gì cả.”

Nghe tôi nói, ánh mắt của anh xa xăm làm tôi thấy đau lòng.

Tôi tiếp tục nói: “Vì vậy, Diệp Tư Viễn, em đút cơm cho anh ăn nhé, anh lớn như vậy, ăn ít thế không thể no được, dù sao cũng chỉ một tuần thôi, chẳng phải bác sĩ đã bảo, một tuần sau anh có thể tự mình ăn cơm sao.”

Anh do dự, bối rối, đấu tranh tư tưởng rất lâu rồi nhẹ nhàng gật đầu.

Vì vậy, tôi cầm hộp cơm của anh lên, đút cho anh từng thìa một, thỉnh thoảng tôi cũng tự xúc cho mình một thìa, rất nhanh, chúng tôi đã ăn hết thức ăn tôi mua về.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng là một trong 2 tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Trương Đỉnh Đỉnh

23-07-2016 94 chương
Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Truyện ngôn tình hoàn Trời Xanh, Biển Cũng Xanh, câu chuyện kể về chuyện tình cảm của

23-07-2016 38 chương
Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Văn án: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc

15-07-2016 75 chương
Không có tiết canh mèo

Không có tiết canh mèo

- Sao cơ ạ? – Tớ hét lên hoảng hốt – Chú sẽ giết con mèo này á? *** Tớ thấy bên

30-06-2016
Bạc hà nhỏ

Bạc hà nhỏ

Nó đã nghĩ rằng sẽ chẳng có ai bước vào cuộc sống của nó và làm đảo lộn cuộc

24-06-2016
Tin nhắn một chiều

Tin nhắn một chiều

Đôi khi người ta vô tâm đến nỗi quên mất những cảm xúc của người khác. Đôi khi

30-06-2016
Điều em muốn...

Điều em muốn...

14.00 Anh biết không, hạnh phúc với em đơn giản là thế.... *** Anh, khi

24-06-2016
Ông đa tình

Ông đa tình

Mà ai thì cũng phải vậy thôi! Những người mình càng thương thì mình càng ít đề

23-06-2016