Insane
Nữ Vương Trở Về Tổng Giám Đốc Chớ Trốn

Nữ Vương Trở Về Tổng Giám Đốc Chớ Trốn


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 32
5 sao 5 / 5 ( 118 đánh giá )

Nữ Vương Trở Về Tổng Giám Đốc Chớ Trốn - Chương 25

↓↓
Mười phút sau, cầm kết quả trên tay.

bạn đang xem “Nữ Vương Trở Về Tổng Giám Đốc Chớ Trốn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

"Chúc mừng Hạ tiểu thư, cô đã có thai một tháng rồi." Nghe bác sĩ nói, khiến cho Hạ Du Huyên vui vẻ không nổi

Ra khỏi bệnh viện, đem tờ kết quả nhét vào ba lô.

Mang thai rồi a. Bảo bảo, làm sao bây giờ? Nếu như con vừa mới sinh ra đã không có cha, có phải con sẽ hận mẹ hay không?

Cười khổ, tiện tay vẫy một chiếc taxi.

"Bệnh viện Đệ Nhất, cảm ơn." Hạ Du Huyên không yên lòng nhìn vào bụng mình, bàn tay nhỏ bé phủ lên trên.

"Được, tiểu thư" Lái xe sảng khoái nói.

Căn bản không chú ý tới, người tài xế này, khóe miệng hiện lên một nụ cười âm hiểm.

Con đường này, căn bản không phải đường đến bệnh viện Đệ Nhất.

Hạ Du Huyên rốt cuộc cũng hoàn hồn.

Nhìn cảnh vật chung quanh, cau mày lại.

"Tài xế, con đường này không phải con đường đi đến bệnh viện Đệ Nhất."

Tên lái xe không để ý tới, không ngừng gia tăng tốc độ.

"Tài xế, dừng xe. Dừng xe." Hạ Du Huyên càng ngày càng cau chặt mày, đây không phải con đường đi đến bệnh viện Đệ Nhất!

Thế nhưng, tên tài xế phía trước giả bộ như không nghe thấy gì.

Xe đột nhiên xóc nhảy lên một cái, Hạ Du Huyên theo bản năng che chở bụng mình.

Không thể để cho bảo bảo gặp chuyện không may!

Cuối cùng, xe cũng dừng lại trên một ngọn núi hoang vu. Nơi đây chính là vách núi Hắc Sơn?

Hạ Du Huyên trừng lớn hai mắt, bị tên tài xế lôi xuống xe.

'Bịch' một tiếng, ngã xuống nền đất của một ngôi nhà gỗ tối om.

Vừa mới bị kéo xuống xe, hai mắt Hạ Du Huyên đã bị bịt kín.

Miếng vải đen lúc này đã được tháo ra, chớp chớp hai mắt, nhìn nhìn hoàn cảnh lạ lẫm xung quanh.

Bên cạnh nhà gỗ nhỏ, truyền đến từng đợt âm thanh vui sướng.

Không phải âm thanh của đàn ông cùng phụ nữ. Mà là. . .

Đàn ông cùng đàn ông! ! !

Hạ Du Huyên tò mò đứng dậy, từng bước từng bước đi qua, nhẹ nhàng kéo cửa ra.

Đập vào mắt, là hình ảnh vận động mãnh liệt của hai người đàn ông.

Nếu không nhìn kỹ, thật sự sẽ không nhìn ra, người có mái tóc bạc đó, thế nhưng lại là đàn ông!

Bóng dáng của người đưa lưng về phía Hạ Du Huyên, có phần quen thuộc. Giống như. . .

Liệt Diễm xoay người lại, hai tròng mắt lạnh băng nhìn Hạ Du Huyên.

Kéo chăn che chắn trên người Liệt Hỏa, còn mình lại cầm khăn tắm quấn quanh hông.

Liệt Diễm lúc này, người đàn ông đẹp trai luôn tỏa ra ánh nắng ấm áp trước đây đã biến thành một người có vẻ ngoài vô cùng lạnh lùng, vô cùng xa lạ. Hắn lộ ra một nụ cười nguy hiểm "Chậc chậc. . . Phụ nữ có thai tại sao lại chạy loạn như vậy a. Thật không nghe lời chút nào."

Hạ Du Huyên hít thở sâu một hơi, hai tay nắm chặt.

"Rốt cuộc anh là ai? Có mục đích gì?"

Liệt Diễm nhếch miệng cười quỷ dị. Không giống với nụ cười quỷ dị của Lãnh Liệt Hàn, của Lãnh Liệt Hàn là loại tự tin trời sinh. Mà hắn. . .

Khiến cho Hạ Du Huyên cảm thấy ghê tởm.

"Không phải cô đã sớm biết tôi là ai rồi sao?" Liệt Diễm cầm lấy ly rượu, từ từ nhấm nháp một chút rượu đỏ.

"A. . . Đúng vậy a." Hạ Du Huyên cười lạnh.

"Từ lần đầu tiên anh cứu tôi, tôi đã biết anh không đơn giản. Còn có lần đó, anh đã cứu tôi và Oánh Oánh, cũng không phải trùng hợp đi. Anh luôn tìm cách tiếp cận tôi, là vì Lãnh Liệt Hàn phải không?"

"Chậc, không hổ là người phụ nữ của Lãnh đương gia. Thông minh. Chỉ là. . . cô chỉ đoán đúng một nửa. Tôi vì tiếp cận cô, do đó tiếp cận Lãnh Liệt Hàn."

Liệt Diễm thưởng thức nhìn người phụ nữ trấn định phía trước, tiếp tục nói "Thứ tôi muốn, là toàn bộ những thứ thuộc về người đàn ông của cô. Đương nhiên, thứ tôi càng muốn, là cô."

Hạ Du Huyên trừng lớn hai mắt, Liệt Diễm hài lòng nhìn biểu hiện chấn kinh của Hạ Du Huyên, chậm rãi nói:

"Thứ tôi muốn, không phải thân thể của cô, mà là. . . đôi mắt của cô!"

"Anh. . ." Hạ Du Huyên không biết nên nói gì, chẳng lẽ, hắn đã biết trong mắt cô có giấu tử tinh thạch?

"Đừng nóng vội, chúng ta sẽ từ từ chơi đùa." Liệt Diễm nắm chặt cằm Hạ Du Huyên, bế cô lên, thả cô trở lại căn nhà gỗ.

"Ngoan ngoãn ở trong này, đừng nghĩ muốn trốn. Ở gần đây, không ai có thể cứu cô đâu." Liệt Diễm nói xong, đứng dậy, đi đến ngôi nhà bên cạnh nhà gỗ nhỏ.

Hạ Du Huyên nhíu mày, nhìn cánh cửa bị đóng chặt.

————–————–

Mãi cho đến tối

Bốn người Lãnh Liệt Hàn, Đường Sâm, Thanh Long cùng Ngân Long rốt cuộc cũng về đến nhà.

"Oa? Huyên Huyên nhà anh không có ở nhà? Đã muộn như vậy rồi." Đường Sâm nghi hoặc mở đèn phòng khách, nhìn thoáng qua lầu hai. Không có một tia sáng.

Lãnh Liệt Hàn nhíu mày, nhìn ngó xung quanh. Không có dầu vết bị người ngoài xâm nhập.

Đi lên lầu hai. Đồ đạc của Hạ Du Huyên vẫn chỉnh tề ngay ngắn.

Đi đến phòng khách "Thanh Long, lập tức truy tìm tung tích của Huyên Huyên. Ngân Long, cậu đến bệnh viện tìm xem."

"Vâng" Thanh Long.

"Vâng" Ngân Long.

"Này, có phải Huyên Huyên nhà anh đến đâu đó chơi quên cả thời gian rồi hay không?" Đường Sâm trêu đùa.

Lãnh Liệt Hàn trợn mắt nhìn Đường Sâm, ý bảo anh câm miệng.

Đường Sâm nhún nhún vai, được rồi, em câm miệng.

Mấy phút đồng hồ sau

"Đương gia, vị trí của tiểu thư Huyên Huyên. . . truy tìm được một nửa thì bị người khác chặn lại." Thanh Long cúi đầu, không giám nhìn đương gia.

"Đương gia, tiểu thư Oánh Oánh nói, hôm nay không nhìn thấy tiểu thư Huyên Huyên." Ngân Long lúc này cũng vội vàng chạy về.

"Cái gì? Kẻ nào to gan như vậy? Ngay cả bảo bối của anh cũng dám bắt?" Đường Sâm đứng dậy, rống to.

Tới cùng là tên chết tiệt nào chán sống?

Lãnh Liệt Hàn nhíu chặt mi "Tìm cho tôi, trong mười phút, phải tìm bằng được vị trí cho tôi."

Đường Sâm thấy Lãnh Liệt Hàn nổi giận, khẩn trương lấy điện thoại ra, bắt đầu gọi điện.

Mười phút sau, vẫn như cũ không có một chút tin tức.

Lãnh Liệt Hàn giận dữ "Phế vật, toàn bộ con mẹ nó thật vô dụng, nuôi các cậu trở thành phế vật thì có lợi ích gì? Nếu vẫn không tìm thấy, toàn bộ đem đầu đến gặp tôi."

Đường Sâm nhíu mày, trên mặt lúc này không có một chút nào là không chịu đựng được, tràn đầy nghiêm túc, lạnh lùng nghiêm túc, giống như biến thành người khác.

"Hôm nay, Liệt Diễm cũng không xuất hiện." Đường Sâm nói một câu, khiến cho Lãnh Liệt Hàn bình tĩnh hơn một chút.

"Liệt , Diễm?" Đã biết hắn không hề đơn giản như vậy!

"Tìm cho tôi." Khuôn mặt tuấn tú của Lãnh Liệt Hàn lạnh băng, giống như ác ma tới từ địa ngục.

"Đương, đương gia. Điện thoại." Một tên tiểu đệ cầm theo điện thoại, thở hổn hển chạy đến trước mặt Lãnh Liệt Hàn.

"Không tiếp." Bảo bối của mình còn chưa tìm thấy, làm gì còn tâm tư nghe điện thoại? Cho dù tổng thống có gọi đến cũng không nghe.

"Vâng, là một người tên Liệt Diễm gọi tới."

Hai mắt Lãnh Liệt Hàn liền ngưng lại, cướp lấy điện thoại "Liệt Diễm, người phụ nữ của tôi đang ở đâu?"

"A a, Lãnh đương gia, tại sao anh lại xao động như vậy, cũng không giống với tính cách bình tĩnh ngày thường của anh a. . ." Một trận âm thanh phóng đãng không kiềm chế được truyền tới.

"Hãy bớt sàm ngôn đi, người phụ nữ của tôi đang ở đâu?"

"Chậc chậc. . . Lãnh đương gia, đừng nóng vội. Người phụ nữ của anh đang ở chỗ tôi a. Nếu không, cho anh nghe thấy âm thanh của cô ta?" Liệt Diễm nói xong, đem điện thoại đưa tới bên tai Hạ Du Huyên.

Hạ Du Huyên gắt gao cắn môi dưới, không cho thanh âm của mình phát ra.

"Thật là. . ." Liệt Diễm nhíu mày, không kiên nhẫn tát Hạ Du Huyên một cái.

"A. . ." Hạ Du Huyên kêu rên ra tiếng.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Văn án: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc

15-07-2016 75 chương
Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc là một truyện ngôn tình của tác giả Lương Uẩn Như được

22-07-2016 22 chương
Đồ Chơi Của Tổng Tài

Đồ Chơi Của Tổng Tài

Trích đoạn:Đối với biểu lộ Hạ Cảnh Điềm đứng ngồi không yên, Kỷ Vĩ Thần

20-07-2016 125 chương
Nhặt vài cuốn sách

Nhặt vài cuốn sách

Mỗi người bạn là một món quà mà cuộc sống trao tặng cho chúng ta.Robert Louis

24-06-2016
Con gái

Con gái

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Con gái đứng

27-06-2016
Không chỉ là kỉ niệm

Không chỉ là kỉ niệm

Dù điều gì mang chúng ta đến với nhau không quan trọng, quan trọng là chúng ta nhận ra

25-06-2016
Đàn ông tồi…

Đàn ông tồi…

Tôi tìm cách gọi cho em giữa đêm, một phần vì nhớ, một phần vì muốn thỏa mãn dục

26-06-2016
Những năm tháng ấy

Những năm tháng ấy

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Rồi sẽ qua hết, phải

25-06-2016
Yêu anh trong kỉ niệm

Yêu anh trong kỉ niệm

Có vẻ như anh đã thay đổi nhưng tình yêu trong tôi nào có thay đổi, nếu có gì đó thay

25-06-2016
Mua giầy

Mua giầy

Một người ở nước Trịnh, anh ta định mua cho mình một đôi giày để đi. Trước khi

24-06-2016