XtGem Forum catalog
Nữ Vương Trở Về Tổng Giám Đốc Chớ Trốn

Nữ Vương Trở Về Tổng Giám Đốc Chớ Trốn


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 32
5 sao 5 / 5 ( 129 đánh giá )

Nữ Vương Trở Về Tổng Giám Đốc Chớ Trốn - Chương 21

↓↓
Ánh mắt Lãnh Liệt Hàn càng thêm sủng nịnh sâu đậm, ôm ngang bảo bối của lên "Bảo bối, đi thôi."

bạn đang xem “Nữ Vương Trở Về Tổng Giám Đốc Chớ Trốn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Hạ Du Huyên gật gật đầu, cũng không thèm nhìn đám côn đồ người bê bết máu ở phía sau.

Đường Sâm chậc chậc lắc đầu "Ai nha, các ngươi thật là xui xẻo, ngay cả 'nữ vương tiểu Miêu' cũng dám trêu chọc." Nói xong, bản thân cũng đi theo hai người vào trong bệnh viện, hoàn toàn quên mất việc mình phải ra ngoài mua bữa sáng.

Trong phòng bệnh

Liệt Hỏa toàn thân áo khoác dài trắng, mắc trên người cậu ta không có một chút cảm giác chán ghét nào, ngược lại còn tăng thêm phần ôn nhu, đẹp trai như ánh mặt trời.

Hạ Du Huyên được Lãnh Liệt Hàn ôm tiến vào liền nhìn thấy Liệt Hỏa đang cẩn thận kiểm tra vết thương cho Hoàng Ngọc Oánh, xác định không còn gì ngại mới nhẹ nhàng thở ra "Hoàng tiểu thư, cô hồi phục không tệ a. Một tuần sau là có thể xuất viện rồi."

"Ừm, cảm ơn bác sĩ." Hoàng Ngọc Oánh lễ phép trả lời.

Liệt Hỏa lắc đầu "Đừng khách khí, cô là bạn của Hạ tiểu thư, vậy cũng là bạn của tôi rồi. Chăm sóc người bị thương vốn là thiên chức của bác sĩ."

Hoàng Ngọc Oánh cười cười, quay đầu lại liền nhìn thấy Hạ Du Huyên đang ở trong lòng Lãnh Liệt Hàn "Huyên Huyên, cậu đã đến rồi. Cậu có sao không?"

Lãnh Liệt Hàn ôm Hạ Du Huyên đến bên giường Hoàng Ngọc Oánh rồi thả cô ngồi xuống, nhìn thoáng qua Liệt Hỏa, dẫn theo Thanh Long đi ra ngoài.

"Không có việc gì. Ngược lại là cậu, tại sao lại thay mình chắn phát súng đó hả? Rõ là. . . ." Hạ Du Huyên đau lòng trách cứ hành động ngốc ngếch đó của Hoàng Ngọc Oánh.

Hoàng Ngọc Oánh lại cười cười "bởi vì cậu là chị em tốt của mình a, làm sao mình có thể mặc kệ khi nhìn thấy cậu gặp chuyện không may được?"

Chính bởi cái bộ dạng này mà Hoàng Ngọc Oánh luôn bị người khác khi dễ, mỗi lần đều cậy mạnh che chở trước mặt mình. Điều này khiến cho Hạ Du Huyên thật rất đau lòng.

Rõ ràng là công chúa trong hoàng thất, lại có biểu hiện yếu đuối như vậy, tính cách không bao giờ kiêu ngạo. Tựa như cô bé lọ lem không có một chút năng lực phản kháng.

Cho dù là công chúa thì như thế nào? Bị người ta khi dễ cũng không dám lên tiếng. Hành vi yếu đuối như vậy lại trái ngược hoàn toàn với tính cách cương liệt, quả quyết của Hạ Du Huyên. Một người dũng mãnh, một người yếu đuối.

Mà Mộc Y Sương chính là đáng yêu, đơn thuần.

Người ta đều nói vật họp theo loài, người phân theo nhóm, rốt cuộc mấy người các cô làm thế nào lại có thể chơi được với nhau?

Bên ngoài bệnh viện

Thanh Long liếc nhìn xung quanh, sau khi xác định không có người, mới hướng về phía Lãnh Liệt Hàn nói "Đương gia, chúng tôi đã điều tra qua, Liệt Hỏa quả thật vừa mới từ nước ngoài trở về liền nhận chức làm bác sĩ ở bệnh viện Đệ Nhất, những thứ khác không có gì khác thường, tư liệu rất sạch sẽ."

Lãnh Liệt Hàn nhẹ nhàng cau mày.

"Tiếp tục quan sát hắn." Nói xong, nhanh chóng tiến vào bệnh viện.

Bên trong phòng bệnh

Đường Sâm vừa mới đẩy cửa bước vào, liền nhìn thấy hai cô gái đang cười cười nói nói, Liệt Hỏa bởi vì còn bệnh nhân khác nên đã đi trước rồi.

"Đường thiếu gia, anh đã quay lại rồi." Hoàng Ngọc Oánh nhìn thấy Đường Sâm đi vào, lễ độ chào hỏi.

"Ừm, Huyên Huyên, người đàn ông nhà cô đâu?" Đường Sâm nghi hoặc bước đến.

Nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo liền xuất hiện. Sau khi Lãnh Liệt Hàn tiến vào, Thanh Long cũng đi theo sau.

"Đường thiếu, không phải cậu đi mua bữa sáng sao? Vậy bữa sáng đâu?" Thanh Long quét mắt nhìn khắp phòng bệnh, nhưng không thấy một chút bóng dáng nào của bữa sáng.

"A. . . . Tôi quên rồi." Mông Đường Sâm vừa mới chạm ghế sofa, lại 'phật' một phát đứng lên.

Nhìn thấy bộ dạng 'Tôi biết ngay cậu sẽ quên mà' của Thanh Long, Đường Sâm vội vàng đùn đẩy trách nhiệm lên trên người Hạ Du Huyên và Lãnh Liệt Hàn.

"Này, tôi vốn không có quên, còn không phải vừa rồi tại Huyên Huyên đánh nhau bên ngoài bệnh viện, tôi mới quên mất a." Đường Sâm bắt đầu tài ăn nói.

"Đánh nhau? Huyên Huyên cậu lại đánh nhau rồi hả?" Hoàng Ngọc Oánh khẩn trương kiểm tra người Hạ Du Huyên. Trừ việc không có mang giày, những chỗ khác đều hoàn hảo không có thương tổn gì.

"Ơ. . . Đừng nghe Đường Sâm nói bậy, tớ mới không có đánh nhau." Hạ Du Huyên xấu hổ cười cười, tròng mắt liếc trái nhìn phải.

"Còn nói dối sao, mỗi lần cậu nói dối tròng mắt đều sẽ chuyển động trái phải." Hoàng Ngọc Oánh cực kỳ hiểu cô, các cô cùng nhau lớn lên ở nước ngoài, từ nhỏ tới lớn, chỉ cần nói dối tròng mắt của cô sẽ đều chuyển động trái phải loạn cả lên, bây giờ vẫn là như vậy.

"A. . .? Xem ra lúc nhỏ Huyên Huyên rất hay đánh lộn?" Đường Sâm lập tức cảm thấy hứng thú, ngay cả Lãnh Liệt Hàn cũng nhìn Hạ Du Huyên.

Hạ Du Huyên cúi gằm đầu xuống, không nói lời nào.

Thế nhưng không có nghĩa là Hoàng Ngọc Oánh không nói a: "Đúng vậy a, con nhóc này mỗi lần về nhà là người ngợm lại bẩn thỉu dơ dáy, trên mặt còn dính đầy vết máu, vừa nhìn là biết vừa mới đánh nhau về."

"Vì sao phải đánh nhau?" Lãnh Liệt Hàn nhíu mày.

Hoàng Ngọc Oánh dừng lại một chút, đang định nói tiếp lại bị Hạ Du Huyên hét ngừng "A, Đường Sâm, tôi đói bụng rồi, Oánh Oánh cậu cũng đói bụng rồi phải không? Đường Sâm, còn khôn mau đi mua bữa sáng."

Hoàng Ngọc Oánh không nói thêm gì nữa, cô biết Hạ Du Huyên không muốn nói ra, một ngày nào đó, cô ấy sẽ tự mình nói với Lãnh Liệt Hàn. Vậy thì để cho chính cô ấy tự nói ra đi.

"Đúng vậy, Đường thiếu. Tôi đói bụng rồi, anh cũng không định mua bữa sáng cho mình sao?" Hoàng Ngọc Oánh ôn nhu nói.

Đường Sâm đã từng nhìn thấy rất nhiều loại con gái, thế nhưng chưa bao giờ nhìn thấy người con gái nào nhu nhược mềm yêu như vậy, vội vàng gật đầu "Tôi đi mua ngay đây, đi ngay đây." Lúc đi, còn tiện thể lôi kéo cả Thanh Long.

Đôi mắt màu lam của Lãnh Liệt Hàn vẫn luôn tập trung nhìn lên trên người Hạ Du Huyên, tựa hồ muốn xuyên thủng cô.

"A. . . Thật khó chịu a. . ., Hàn anh trước tiên nói chuyện cùng Oánh Oánh một chút đi, em ra ngoài một lát." Hạ Du Huyên giống như chạy trốn lao nhanh ra ngoài.

Trong phòng bệnh an tĩnh đến đáng sợ.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Y Sinh Thế Gia

Y Sinh Thế Gia

Thêm một truyện ngôn tình hay của tác giả Diệp Chi Linh được đăng tải miễn phí mời

20-07-2016 17 chương
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ là truyện ngôn tình quân nhân dành cho các bạn thích đọc thể

21-07-2016 42 chương
Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả

23-07-2016 10 chương
Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Truyện ngôn tình hoàn Trời Xanh, Biển Cũng Xanh, câu chuyện kể về chuyện tình cảm của

23-07-2016 38 chương
Tiêu Dao

Tiêu Dao

Cuộc đời có những khúc mắc, những khúc quanh mà chắc chắn ai cũng phải vượt qua, vui

22-07-2016 12 chương
Chiến Lang

Chiến Lang

Chiến Lang là một tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Hắc Khiết Minh có nội dung xoay

22-07-2016 50 chương
Tán Gái Ở Nhà

Tán Gái Ở Nhà

Tên truyện: Tán Gái Ở NhàTác giả: thientoi2Thể loại: Truyện VOZ, Tư Vấn, ReviewTình

18-07-2016 28 chương
Khoảng cách hai ta

Khoảng cách hai ta

"Em hỏi khoảng cách giữa chúng ta là bao xa? Vậy tôi sẽ nói cho em biết, ngay từ lúc em

24-06-2016
Em không biết

Em không biết

Lan không biết khi nào anh sẽ trở lại, bao giờ Lan sẽ cùng anh chung bước trên con

24-06-2016
Bà Ngoại của tớ

Bà Ngoại của tớ

(khotruyenhay.gq)Bà tớ có cái quán nhỏ lắm, gọi là quán cho oai chứ thật ra chỉ có cái

28-06-2016
Đôi mắt của mẹ

Đôi mắt của mẹ

Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ

01-07-2016