Pair of Vintage Old School Fru
Nữ Vương Trở Về Tổng Giám Đốc Chớ Trốn

Nữ Vương Trở Về Tổng Giám Đốc Chớ Trốn


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 32
5 sao 5 / 5 ( 39 đánh giá )

Nữ Vương Trở Về Tổng Giám Đốc Chớ Trốn - Chương 09

↓↓
Lúc này, ở Electronic city Hạ Du Huyên đang điên cuồng chơi đùa lại không hề biết rằng, nguy hiểm sắp xảy ra.

bạn đang xem “Nữ Vương Trở Về Tổng Giám Đốc Chớ Trốn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

"Oa, Húc, mau nhìn này, cái cây súng này thật kích thích." Hạ Du Huyên nói xong, hưng phấn vung chân lên chạy về phía trò chơi bắn súng.

Hàn Triết Húc vẻ mặt cưng chiều nhìn theo bóng lưng nho nhỏ đang vui sướng kia, cười cười, đi theo. Xung quanh, đều là một đám hoa si.

Lúc này ở cửa ra vào là một trận rối loạn.

Hạ Du Huyên lại không hề để ý tới, dù sao cũng không phải chuyện của cô, vì vậy tiếp tục cầm súng dùng sức bắn.

Từ phía sau, một bóng đen to lớn bao chùm toàn bộ cơ thể cô, xung quanh lộ ra một trận hàn khí.

Hạ Du Huyên từ từ để súng xuống, xoay người lại, quả nhiên, Lãnh Liệt Hàn, cái người đàn ông này quả không phải là loại đèn đã cạn dầu, thoáng cái đã đuổi tới nơi.

Nhìn vào khuôn mặt đen đến không thể đen hơn được nữa của anh, trong lòng liền biết, người đàn ông này có bao nhiêu bá đạo, hiện giờ nhìn thấy mình ở cùng với người đàn ông khác, không phát điên lên coi như đã là may mắn lắm rồi.

Làm bộ đáng yêu le lưỡi một cái, tựa như lấy lòng nói "Hàn, anh đến rồi." Nói xong, nũng nịu ôm lấy cánh tay của người đàn ông lắc lắc.

Từ phía sau đi tới là vẻ mặt mỉm cười của Đường Sâm, anh ta vô cùng hưng phấn nhìn cô "Ôi, Huyên Huyên."

Hạ Du Huyên quay lại cười một cái "Hi, Đường Sâm."

Khuôn mặt đen thui của Lãnh Liệt Hàn càng thêm kinh khủng.

Thế nhưng Hạ Du Huyên dường như không nhìn thấy, đi tới trước mặt Đường Sâm "Này, Đường Sâm, ở đây chơi rất vui. Trước đây tôi đã từng muốn đến, thế nhưng mẹ không cho, lần này tôi đã được Húc đưa đến rồi nha."

Đường Sâm âm thầm lau mồ hôi lạnh thay Hạ Du Huyên, tâm tình của cô gái nhỏ này thật là. . . Không biết người nào đó giờ này có bao nhiêu tức giận, trốn ra ngoài không nói, lại còn đi cùng người đàn ông khác. Thế nhưng. . . có thể nhìn thấy bộ dạng vặn vẹo đó của Lãnh Liệt Hàn, cơ hội tốt như vậy, anh làm sao có thể lãng phí cơ chứ?

"Vậy cô muốn chơi cái gì? Tôi chơi cùng cô." Đường Sâm hào phóng nói.

"Hay quá hay quá, anh xem trò bắn súng này vô cùng kích thích nha." Hạ Du Huyên chỉ chỉ về thành tích mình vừa đạt được ở phía sau. Thế nhưng điều này lại làm cho Đường Sâm sợ hết hồn.

Cái kỷ lục này đều đã đạt đến đỉnh điểm, lực bạo phát của cô gái nhỏ này thật là mạnh mẽ. Lần đầu tiên chơi trò này thế nhưng lại có thể bạo phát như vậy.

Đường Sâm cười cười, mang Hạ Du Huyên đi đến chỗ khác, để lại hai người đàn ông tựa như đế vương. Thế nhưng, hiển nhiên, khí chất của Lãnh Liệt Hàn cao hơn một bậc.

"Lãnh thiếu không phải luôn coi thường những thứ vở vẩn như thế này sao? tại sao cũng tới vậy?" Hàn Triết Húc mỉm cười nói.

"Người phụ nữ của tôi ở đây. Tôi đương nhiên cũng ở đây." Lãnh Liệt Hàn nhếch môi, sải bước đi về phía Hạ Du Huyên và Đường Sâm.

Hàn Triết Húc cũng không tức giận, chỉ nhìn thoáng qua Lãnh Liệt Hàn, rồi lại dùng ánh mặt nồng đậm nhìn về phía bóng dáng nhỏ xinh xắn kia, tóc mái dài che đi sự cô đơn trong ánh mắt, rời khỏi Electronic city. Anh biết, thực lực của Lãnh Liệt Hàn sâu đến mức không ai có thể tưởng tượng ra được, cái tên đàn ông giống như ma quỷ đó, tuyệt đối có thể bảo vệ tốt cho cô gái anh yêu mến.

Cho nên, anh cam tâm nhận thua. Anh cam tâm chỉ làm kỵ sĩ sau bóng lưng Hạ Du Huyên.

"Huyên Huyên, cô có biết nhìn thấy được dáng vẻ vặn vẹo đó của Hàn tôi thoải mái đến cỡ nào không?" Đường Sâm vẻ mặt hưng phấn, nhìn Hạ Du Huyên đang điên cuồng bắn súng trước mặt.

"Ha ha Sâm, anh xem, lại thắng rồi. Chơi không vui nữa." Hạ Du Huyên cau mày, tức giận để súng xuống. Những thứ trò chơi rác rưởi này, thoáng cái đã xong rồi, không thú vị chút nào.

"Bảo bối rất thích súng?" Lãnh Liệt Hàn đi đến, cưng chìu ôm lấy chiếc eo thon nhỏ của Hạ Du Huyên, ánh mắt cảnh cáo thoáng liếc về phía Đường Sâm.

Đường Sâm không sao cả nhún nhún vai.

"Đúng vậy, thật là đẹp trai, Hàn, em muốn chơi súng." Nhìn vào con ngươi tím hống của Hạ Du Huyên toàn bộ đều là ánh mắt thèm muốn, Lãnh Liệt Hàn cười khẽ.

"Được, anh đưa bảo bối đi nghịch súng." Dứt lời, không thèm để ý đến dáng vẻ kinh ngạc của Đường Sâm, ôm eo bảo bối đi ra khỏi Electronic city.

Để lại Đường Sâm đứng đó một mình tự lẩm bẩm "Chậc chậc. . . cô gái này, hoạ thuỷ a. . ."

Biệt thự nhìn ra biển (Dành riêng cho Lãnh thiếu và Huyên Huyên.)

Lãnh Liệt Hàn ôm Hạ Du Huyên đi vào phòng ngủ, vừa vào cửa, 'cạch' một tiếng liền hung hăng cài khoá cửa.

Hạ Du Huyên còn chưa kịp phản ứng, cái miệng nhỏ nhắn liền bị bịt chặt lại.

Người đàn ông giống như mang theo sự trừng phạt, khiến cho cô hít thở không thông.

"Bảo bối, em còn nợ anh một lời giải thích." Lãnh Liệt Hàn nhìn vào dáng vẻ đang động tình của cô gái dưới thân, cố nén ** trong cơ thể lại, nhìn chằm chằm vào con ngươi tràn đầy hơi nước của cô.

"Ừm. . . Hàn. . ." Cánh tay nhỏ bé của Hạ Du Huyên ôm lấy cổ người đàn ông, chủ động hôn lên người anh, thế nhưng người đàn ông này lại không có bất kỳ hành động nào. Cô thất vọng dừng lại, con ngươi màu hồng tím nhìn chằm chằm vào con ngươi màu xanh lục của anh.

"Anh không phải có việc muốn làm sao? Em không muốn quấy rầy anh a, cho nên mới nghĩ đến Hàn Triết Húc còn thiếu em một món quà." Hạ Du Huyên thận trọng nói, chỉ sợ người đàn ông này trong lúc giận dỗi lại bỏ mặc mình.

"Bảo bối, sau này không cho phép đi tìm Húc, người đàn ông khác cũng không được." Lãnh Liệt Hàn bá đạo tuyện thệ.

"Vậy nếu như anh bận quá nhiều việc?"

"Cho dù có bận rộn hơn nữa cũng không bằng bảo bối của anh." Lãnh Liệt Hàn nói xong, hạ thận chợt động một cái.

"A . . . ưm. . . đau." Hai mắt Hạ Du Huyên tràn ngập hơi nước, đáng thương nhìn người đàn ông đang nổi nóng trước mặt.

"Đau? Đau cũng phải chịu cho anh, vật nhỏ bướng bỉnh." Nói xong, đôi môi mỏng cá tính hung hăng hôn lên cái miệng nhỏ nhắn như quả anh đào. Đầu lưỡi dây dưa thật chặt với nhau.

"Ưm hừ. . . " Hạ Du Huyên rốt cuộc cũng biết, Lãnh Liệt Hàn mà điên lên thật không phải là người.

Hạ thân người đàn ông không ngừng vận động, căn bản không để ý tới lời cầu xin của Hạ Du Huyên. Trái lại càng thêm ra sức vận động.

Toàn bộ mầm mống đều bắn vào trong cơ thể cô, hạ thân hai người dán thật chặt vào nhau, không có một chút khe hở nào.

"Ừm. . . Đau quá." Nhìn đôi lông mày cô cau lại.

Lãnh Liệt Hàn rốt cuộc cũng dừng lại động tác, thế nhưng không có ý định rút ra, hơn nữa còn lưu lại trong người cô "Bảo bối, đáp ứng anh. Không được ở cùng một chỗ với người đàn ông khác, anh sẽ phát điên lên đó."

Hạ Du Huyên liền vội vàng gật đầu "Hàn, em đáp ứng anh, anh cũng phải đáp ứng em, chỉ được đối tốt với em."

Lãnh Liệt Hàn cười khẽ, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn "Được, bảo bối của anh."

Không khí mập mờ như cũ, hai người vẫn đang không ngừng vận động.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Mời bạn cùng đọc truyện huyền huyễn Dưỡng Thú Thành Phi tại website thichtruyen, nhớ

24-07-2016 199 chương
Lời cha dặn

Lời cha dặn

Có ai khen con đẹp. Con hãy cảm ơn và quên đi lời khen ấy. Có ai bảo con ngoan. Hãy cảm

27-06-2016
Đôi cánh của mẹ

Đôi cánh của mẹ

Mẹ nói, khi mẹ đi đến một nơi khác ở rất xa, con hãy tưởng tượng những chú chim

26-06-2016
Bánh ngọt và trà xanh

Bánh ngọt và trà xanh

Một chiều mưa, tôi kéo sụp mũ len và leo miệt mài trên con dốc nhỏ. Khóc không thành

24-06-2016
Gió

Gió

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không") "Khi một

25-06-2016
Cái Tết nghèo

Cái Tết nghèo

Một buổi chiều tà đang dần bao trùm lên khắp thành phố, thấp thoáng chiếc bóng thon

24-06-2016
Me hài ola ngày 28-06-2016

Me hài ola ngày 28-06-2016

Có lẽ những status hài hước mà me ola đả cập nhật chúng ta sẽ không bao giờ quên

28-06-2016
Nếu ước mơ đủ lớn

Nếu ước mơ đủ lớn

Audio - Một đêm kia, ông gọi cô bé đến bên cạnh và thều thào: "Con gái, con hãy cứ

01-07-2016