XtGem Forum catalog
Nữ Vương Trở Về Tổng Giám Đốc Chớ Trốn

Nữ Vương Trở Về Tổng Giám Đốc Chớ Trốn


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 32
5 sao 5 / 5 ( 86 đánh giá )

Nữ Vương Trở Về Tổng Giám Đốc Chớ Trốn - Chương 01

↓↓
Buổi tối

bạn đang xem “Nữ Vương Trở Về Tổng Giám Đốc Chớ Trốn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Bên trong biệt thự nhà họ Hạ vô cùng tĩnh mịch, Hạ Du Huyên thận trọng đẩy cửa lớn ra.

Trên đỉnh đầu ngay lập tức bị một bóng người bao trùm, vội vàng ngồi xổm người xuống, hai tay ôm đầu "A a a, mẹ thân yêu, con sai rồi, con sẽ không giám nữa."

Một lúc sau, trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười quái dị, ngẩng đầu, phát hiện là quản gia.

Hạ Du Huyên đen mặt lại "Quản gia, lần nào cũng như vậy ông không thấy phiền sao?"

Quản gia bất đắc dĩ cười cười "Tiểu thư, cô đang tìm cái này?"

"Đúng đúng đúng." Hạ Du Huyên cầm lại bông tai, thoáng cái liền chạy ra khỏi biệt thự.

"Quản gia, yêu ông quá, vào từ từ a, tạm biệt." Nói xong, bóng người mất hút như một làn khói.

Quản gia bất đắc dĩ cười cười, trở lại thư phòng lầu hai.

Tạ Mẫn đứng ở phía trước cửa sổ, Quản gia gõ cửa, tiến vào "Phu nhân, tiểu thư lấy lại bông tai rời đi rồi."

"Ừ. Con bé này, đúng lúc nên ra ngoài rèn luyện một chút, phái mấy người vệ sĩ đi theo, có tình hình gì lập tức thông báo."

"Nhân tiện đem thẻ của con bé khoá lại." Tạ Mẫn nói xong, tay phất về phía sau, quản gia hiểu ý.

Gật đầu "Vâng, phu nhân."

Đóng cửa thư phòng lại, quản gia nhỏ xuống một giọt mồ hôi lạnh: Nguy hiểm thật, vừa mới vụng trộm đưa cho tiểu thư một ít tiền, may mà phu nhân không phát hiện ra.

Có điều, Tạ Mẫn làm sao có thể không biết.

Chỉ là không nói mà thôi!



Một lúc sau, trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười quái dị, ngẩng đầu, là quản gia.

Hạ Du Huyên đen mặt lại "Quản gia, lần nào cũng như vậy ông không thấy phiền sao?"

Quản gia bất đắc dĩ cười cười "Tiểu thư, cô đang tìm cái này?"

"Đúng đúng đúng." Hạ Du Huyên cầm lại bông tai, thoáng cái liền chạy ra khỏi biệt thự.

Chạy ra đến ngoài, Hạ Du Huyên thế nhưng lại nhấc chân lên chạy ngược trở về biệt thự, bình bịch bình bịch chạy lên phòng của mình, âm thanh 'lách ca lách cách', gọi quản gia lại.

"Chao ôi, tiểu tổ tông của tôi ơi, cô đang làm gì vậy." Quản gia lo lắng nhìn Hạ Du Huyên hết chạy bên này rồi lại sang bên kia.

"Quản gia, tôi đang dọn đồ đạc." Hạ Du Huyên nói xong, nâng rương hành lý lên, rồi lại chạy xuống lầu.

"Tiểu thư, nếu rời nhà trốn đi, phu nhân sẽ đem toàn bộ thẻ của cô khoá lại đó." Quản gia nói xong, chạy đến trước mặt Hạ Du Huyên, vội vàng móc ra một xấp tiền màu đỏ, đặt vào trong tay cô.

Hạ Du Huyên cảm động chảy một đống nước mắt nước mũi nói: "Quản gia, ông chính là quản gia vô cùng thân thiết của tôi a. Yêu ông quá. Vào từ từ a, tạm biệt." Nói xong, bóng người mất hút như một làn khói.

Quản gia bất đắc dĩ cười cười, quản gia còn có thể phân ra thành thân với không thân sao?

Trở lại lầu hai thư phòng.

Tạ Mẫn đứng ở phía trước cửa sổ, Quản gia gõ cửa, tiến vào "Phu nhân, tiểu thư lấy lại bông tai rời đi rồi."

"Ừ. Con bé này, đúng lúc nên ra ngoài rèn luyện một chút, phái mấy người vệ sĩ đi theo, có tình hình gì lập tức thông báo."

"Nhân tiện đem thẻ của con bé khoá lại." Tạ Mẫn nói xong, tay phất về phía sau, quản gia hiểu ý.

Gật đầu "Vâng, phu nhân."

Đóng cửa thư phòng lại, quản gia nhỏ xuống một giọt mồ hôi lạnh: Nguy hiểm thật, vừa mới vụng trộm đưa cho tiểu thư một ít tiền, may mà phu nhân không phát hiện ra.

Có điều, Tạ Mẫn làm sao có thể không biết.

Chỉ là không nói mà thôi!

Đang kéo hành lý đi trên đường, lúc này đã thay quần áo và rửa mặt sạch sẽ, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Du Huyên khẽ hắt hơi một cái, sờ sờ sống mũi của mình "Kẻ nào đang trù ẻo bản tiểu thư vậy? E hèm, khẳng định lại là quản gia, xem mình quay về nhất định sẽ không thu nhận ông ta, hừ."

Nói xong, đầu lại đụng phải một vách tường cứng rắn, cái miệng nhỏ nhắn không nhịn được mắng "Mẹ nó, lại đụng, ngày hôm nay đạp phải vận cứt chó gì vậy?"

Trên đỉnh đầu truyền đến một âm thanh quen thuộc "Nữ giúp việc của tôi, thật khéo a."

Hạ Du Huyên sửng sốt, cái âm thanh này. . . Trong nháy mắt ôm lấy hành lý, chạy ra xa vài bước, trừng mắt nhìn người đàn ông trước mắt "Anh. . . Anh. . . Anh tại sao lại ở đây?"

Lãnh Liệt Hàn nhíu mày "Tôi tại sao lại ở đây? Ở đây cũng không phải là địa bàn của cô." Sau đó cẩn thận quan sát dung mạo của cô một lượt.

Bên trong mặc một chiếc áo dây màu vàng kết hớp với áo phông trắng có hoạ tiết Graffiti hình đầu lâu màu tím đỏ, để lộ hai bên vai thon gầy, bên dưới chiếc quần bò short màu xanh nhạt là một đôi chân trắng nõn thon dài, phối hợp với đôi giầy thể thao màu xanh dương. Mái tóc màu đỏ rượu xoã xuống thắt lưng, mày liễu cong cong, một đôi mắt màu đỏ tím đang trừng lên, bên tai trái có đính một viên bông tai màu đỏ rực phát sáng lấp lánh. Làn da như băng như tuyết, trắng nõn mịn màng. Xinh đến mức phải làm người ta nghẹt thở.

Chương sau

↑↑
Hiếu Gia Hoàng Hậu

Hiếu Gia Hoàng Hậu

Thái tổ Hoàng Đế hoàng triều Thượng Quan định ra Tổ luật rất rõ ràng, không chút

23-07-2016 47 chương
Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Truyện ngôn tình hoàn Trời Xanh, Biển Cũng Xanh, câu chuyện kể về chuyện tình cảm của

23-07-2016 38 chương
Cuộc Sống Đơn Giản

Cuộc Sống Đơn Giản

Trích đoạn:“Mẹ, con chỉ biết đó là bạn sơ trung với Đông Mặc.” Lâm Dương nói

23-07-2016 73 chương
Anh trai em gái - Tảo Đình

Anh trai em gái - Tảo Đình

Lời tựa Nếu nói rằng: "Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do

15-07-2016 42 chương
Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả

23-07-2016 10 chương
Hoàng tử của tôi

Hoàng tử của tôi

(khotruyenhay.gq) "Tôi đi nhé!". Hắn nói mà không nhìn nó. Đeo ba lô lên vai, mắt nhìn

28-06-2016
Nhặt được của rơi

Nhặt được của rơi

Đang đi vô mục đích như vậy thì bỗng thấy trên mặt đường: cái gì thế này? Một

30-06-2016
Một việc nhỏ

Một việc nhỏ

(khotruyenhay.gq) Tôi tạm biệt nàng và ra về trong tâm trạng vui buồn lẫn lộn. Buồn vì

27-06-2016
Em trai tôi

Em trai tôi

Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy

27-06-2016
Em sẽ đợi anh về

Em sẽ đợi anh về

"Em biết, giờ này ở đất nước xa xôi ấy có một chàng trai cũng ngồi nhâm nhi ly cà

29-06-2016
Ai giàu hơn ai?

Ai giàu hơn ai?

"Tại sao nhà vua lại là người nghèo nhất, trong khi ông ta vừa có quyền lực lại vừa

30-06-2016
Chàng trai năm ấy

Chàng trai năm ấy

Phùng Tấn Hải - cuối cùng tôi đã tìm ra anh rồi, kí ức tuổi 18 của tôi đều nằm

25-06-2016