XtGem Forum catalog
Nhóc, tôi yêu em thật rồi - Sahy0_0

Nhóc, tôi yêu em thật rồi - Sahy0_0


Tác giả:
Đăng ngày: 13-07-2016
Số chương: 80
5 sao 5 / 5 ( 53 đánh giá )

Nhóc, tôi yêu em thật rồi - Sahy0_0 - Chap 67

↓↓
Nó vô định bước đi, trong đầu ngập tràn lời nói của Ngân Trúc, sẽ giết sao? Bản thân nó chưa từng giết qua ai, nếu nói nó phải giết người nó thật không thể tưởng tượng nỗi. "Người đó" là ai nó còn không biết thì làm sao mà giết, huống hồ....huống hồ nó cảm thấy khó chịu khi nghe Ngân Trúc nói "giết"..


"...sẽ giết?"


Nó vừa đi vừa lầm bầm trong miệng, khiến ai đi qua cũng phải quay đầu lại nhìn nó khó hiểu. Khương đứng từ xa nhìn nó đang bần thần bước tới, hình như nó còn không phát hiện ra anh. Khương luôn thắc mắc đằng sau cặp mắt kiếng kia thì đôi mắt của nó sẽ như thế nào. Nó không thể coi là người đẹp nhất đối với người khác nhưng ở nó luôn có cái gì đó thôi thúc anh phải để ý, dù nhỏ thôi cũng đủ để anh trân trọng rồi.


Mải miết đi nó không biết mình đã đi qua Khương như thế nào, cho đến khi Khương nắm tay nó lại, ánh mắt anh dịu dàng nhìn nó, nhưng trán lại đã nhăn lại khi nó quay sang anh miệng thốt lên chữ

bạn đang xem “Nhóc, tôi yêu em thật rồi - Sahy0_0” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"...sẽ giết"


Nó cũng bất ngờ khi thấy Khương ở đây, vừa định sẽ chào hỏi anh nhưng chợt nhớ tới chuyện nó đã thấy trong phòng y tế thì cảm thấy trong lòng không thoải mái, thỉnh thoảng trong lồng ngực lại nhói lên một cách kì lạ.


" Em định giết ai sao?" – Khương nói nó trên môi vẫn giữ nụ cười đó


"....."


Nó vẫn im lặng nhìn Khương thật sự trong lòng nó lúc này có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi anh. Có phải anh và Nguyệt Anh đã bắt đầu quen nhau? Tại sao anh lại nói dối nó? Tại sao lúc nào anh cũng để nó bắt gặp anh và Nguyệt Anh đang ôm hôn nhau.... Tại sao? Tại sao?.... Hàng ngàn câu hỏi xuất hiện trong đầu nó mà vẫn chưa có người trả lời.


Khương biết nó đang suy nghĩ điều gì, cũng biết nó đang thắc mắc những gì, anh đã cố gắng tập luyện nhiều lần để có thể đứng trước mặt nó mà giải thích nhưng khi thấy nó anh không biết mình nên bắt đầu từ đâu vì chính anh cũng cảm thấy tội lỗi khi phải nói dối nó. Hai tuần qua anh nhớ nó tới phát điên, trong những giấc mơ cũng cảm thấy nó giày vò từng chút một, là tại anh, đáng lẽ không nên hôn trộm nó để khỏi bị Nguyệt Anh bắt gặp.... và đáng lẽ anh nên kiềm chế bản thân hơn.


" Tại sao lại nói dối tôi?"-nó dùng khuôn mặt lạnh lùng của mình để chất vấn Khương.


"........"


Khương nhìn nó,nhẹ nhàng vén mái tóc vướng trên mặt nó


" Tôi thắc mắc không biết đằng sau cặp mắt kiếng kia , đôi mắt em sẽ trông như thế nào?"


Khương lảng tránh câu trả lời của nó, thay cho đáp án mà anh không muốn trả lời. Trái tim nó như bị cái gì bóp thắt lại, tức giận, bất lực, khó chịu hiện giờ nó đều cảm thấy. Không phủ nhận cũng không khẳng định, anh muốn nó phải nghĩ như thế nào đây?


" Trả lời tôi."- nó nhăn mặt nhìn anh, giọng gắt lên


Khương nhíu mày nhìn nó khó hiểu, hành động của nó hiện giờ rất giống....


Anh chợt nhìn mặt nó rồi phì cười, đôi mắt sáng lên , anh không biết rằng tim nó khi đó đã chậm mất một nhịp.


" Anh cười cái gì?"- nó khó hiểu nói


" Em không thấy vẻ mặt của em bi giờ là giống như đang ghen sao?"


"Ghen? Tôi không hiểu anh đang nói cái gì?"- nó ngơ ngác hỏi lại Khương, mà đúng thật là nó không biết anh đang nói cái gì.


" Sao anh không trả lời tôi?"


Mỉm cười nhìn nó


" Em thật dễ thương, nếu điều đó làm em để ý thì tôi rất vui."


Nó trợn mắt nhìn anh, lần đầu tiên có người khen nó, còn nói mấy câu khó hiểu dậy, mặt nó đỏ lên, môi mím chặt không dám mở ra.


Đúng lúc đó, Nguyệt Anh và Vương từ xa nhìn thấy, trong lòng mỗi người đều có những câu hỏi riêng và tâm trạng riêng nhưng có thể chắc chắn rằng, không một ai cảm thấy thoải mái khi nhìn thấy cảnh đó. Nhếch mép, Nguyệt Anh tiến tới khoác tay Khương vui vẻ nói


" Chào em, em thấy tôi và thầy Khương đẹp đôi không?"


Nó biết Nguyệt Anh đang cố ý nói nó, nhưng từ trước tới giờ nó vốn đã chẳng quan tâm nên cũng đành im lặng xin phép đi trước.


Những chuyện mình bắt đầu chưa chắc mình đã là người kết thúc. Cũng giống như bây giờ, Vương nắm tay nó, khóe miệng anh nở nụ cười thật ngọt ngào


" Đừng đi, chúng ta đi ăn gì đó đã"


Nó khó hiểu nhìn Vương, không biết Vương đang tính làm gì? Cùng là anh em nhưng tại sao nụ cười của Khương lại khác của Vương như thế.


" Em quên là chúng ta đã hẹn đi ăn trưa rồi hả, em đúng là đồ đãng trí."- Vương cốc yêu nó


Hành động đó làm Khương cảm thấy gai mắt, anh không chấp nhận khi có người chạm vào nó mà nhất là người đó là Vương, người có cùng khuôn mặt giống anh.


Nguyệt Anh nhanh chóng hiểu ý Vương, cô mỉm cười trong lòng, nm chặt tay Khương rồi nói


" Ồ, hóa ra 2 em là....."- Nguyệt Anh tinh nghịch nói, cô nháy mắt với nó và Vương –" yên tâm yên tâm, tôi sẽ không nói với ai đâu, hay là hai cặp chúng ta đi ăn trưa cùng nhau đi, dù sao cũng tiện đường."


"Đi ăn trưa cùng nhau?" nó nhăn mặt nhìn Nguyệt Anh, hình như cũng lờ mờ đoán được ý của cô, chưa kịp từ chối. Nó đã bị Vương kéo tay đi theo hướng căn tin, phía sau còn có Nguyệt Anh và Khương.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Truyện Khuynh Nhiên Tự Hỉ của tác giả Giả Oán Chúc kể về một mối tình cạnh tranh

22-07-2016 62 chương
Tình Như Khói Hoa

Tình Như Khói Hoa

Truyện Tình Như Khói Hoa, một câu chuyện ngôn tình ngược đặc sắc với nhiều tình

20-07-2016 3 chương
Ưng Vương Đoạt Ái

Ưng Vương Đoạt Ái

Trời sinh xinh đẹp, khí chất ưu nhã, vóc dáng tốt, cũng đâu phải lỗi của nàng.Hắn

22-07-2016 10 chương
Yêu Anh Không Hối Hận

Yêu Anh Không Hối Hận

Thẩm Bội Tuyền rất cảm động, không ngừng cảm ơn mọi người. Ân tình này dù cô có

22-07-2016 11 chương
Hang động

Hang động

"Chỉ lạ đôi khi em nghe thèm một tiếng người…" *** Nhìn vào bản vẽ nhà con gái

24-06-2016
Nhặt được của rơi

Nhặt được của rơi

Đang đi vô mục đích như vậy thì bỗng thấy trên mặt đường: cái gì thế này? Một

30-06-2016
Câu chuyện cà phê

Câu chuyện cà phê

Khuya, lúc tôi gần tới chỗ đứng trên dốc nhìn về chung cư có ô cửa nhà T. trắng

01-07-2016
Đi về phía biển

Đi về phía biển

Tặng Khoa. Con sóng lớn ngoài biển khơi. Em không cần một vị trí có thể gọi tên trong

24-06-2016
Mương rộng hào sâu

Mương rộng hào sâu

Hồi đầu cũng không ai nghĩ tới chuyện làm một ranh giới giữa hai nhà. *** Con mương

24-06-2016
Con gái nhỏ của bố

Con gái nhỏ của bố

- Mẹ nói với bố hộ con nhé! Thật là tồi tệ khi tôi biết mình mang thai ở tuổi

01-07-2016
Chàng trai năm ấy

Chàng trai năm ấy

Phùng Tấn Hải - cuối cùng tôi đã tìm ra anh rồi, kí ức tuổi 18 của tôi đều nằm

25-06-2016