XtGem Forum catalog
Nhóc, tôi yêu em thật rồi - Sahy0_0

Nhóc, tôi yêu em thật rồi - Sahy0_0


Tác giả:
Đăng ngày: 13-07-2016
Số chương: 80
5 sao 5 / 5 ( 57 đánh giá )

Nhóc, tôi yêu em thật rồi - Sahy0_0 - Chap 61

↓↓
Lão gia nhìn nó, à không cả họ hàng đang nhìn nó mới đúng. Từ lúc nghe tin Vương nói, người nó cảm giác lâng lâng khó tả, trước giờ Khương chưa nói dối hay gạt nó, nhưng tại sao lần này Khương lại nói dối nó.


" Như Thanh, Như Thanh"- bà Đòan lo sợ lay con.


" Có chuyện gì vậy mẹ" - bị lay bất ngờ, nó ấp úng hỏi


" Con làm sao vậy? Lão gia hỏi sao con không trả lời."

bạn đang xem “Nhóc, tôi yêu em thật rồi - Sahy0_0” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Hỏi? Hỏi cái gì cơ, nãy giờ nó vốn không để ý lão gia nói chuyện gì, thì làm sao mà trả lời...


Thấy sự lúng túng của nó, lão gia mỉm cười rồi nhắc lại." Ta hỏi con là dạo này có chuyện gì xảy ra không?"


" Thưa không. Mọi thứ vẫn bình thường."- nó khó hiểu nói


Lão gia gật gù rồi nói tiếp." Con không thắc mắc người trong giấc mơ của con là ai sao?"


Người trong giấc mơ? Sao lão gia biết, rốt cuộc lão gia biết những gì? Tại sao lại hỏi nó câu đó.


" Đó là người định mệnh của con, cả đời này con cũng không thóat khỏi hắn. Ở bên người đó con mới được an tòan. Nhưng mà ta sẽ không để chuyện đó xảy ra, vì nếu chuyện đó xảy ra, vì hắn...là người cai quản phương Bắc, dòng họ của hắn đối đầu với dòng họ ta. Gần bên hắn, con sẽ không có kết quả tốt."


Lão gia đang nói gì vậy? Sao lão gia lại nói như thế, người trong giấc mơ, rốt cuộc là người nào, ông muốn ám chỉ đến ai. Là ai?


Ngân Trúc trầm ngâm nhìn nó, sao lại như vậy? Giấc mơ nào, sao cô không biết, lão gia đang đề cập đến giấc mơ của người nắm quyền ở phương Bắc, người đó sẽ làm suy vong gia tộc họ Đòan... rốt cuộc là sao?


Nhưng hình như chỉ có nó với cô là không biết chuyện gì, còn những người trong dòng họ, tay bắt đầu đổ mồ hôi. Nỗi ám ảnh ngày nào vẫn không ngừng day dứt họ, làm sao họ có thể quên được khung cảnh đó chứ, trên tay " người đó" ngập đầy máu của Thánh nữ, Thánh nữ nằm trên tay của người đó tựa như đang chìm đắm trong giấc ngủ, giấc ngủ nhẹ nhàng, nhẹ nhàng đến nỗi cô cũng thể tỉnh dậy.


Những thứ đọng lại trong kí ức của mọi người chính là khuôn mặt lạnh như băng của "người đó" lặng lẽ chảy nước mắt.


Thảm họa đó, họ không muốn xảy ra thêm một lần nào nữa. Khó khăn lắm mới gầy dựng được thành quả như ngày nay, họ gần già rồi, không muốn phải thấy cảnh tượng đó một lần nữa.


" Sao ông biết con đã mơ thấy những gì? Ý ông là ám chỉ ai?"- giọng nó run rẩy với lời nói của lão gia.


Lão gia không trả lời nó, chỉ im lặng mỉm cười rồi bỏ vô phòng. Đêm đó cùng với những đêm về sau, mỗi lần chợp mắt nó lại thấy cảnh tượng đó, người nó chìm trong biển, mặc dù thở được nhưng nó không tài nào thấy được khuôn mặt của " người đó", hắn đứng xa nó đến nỗi, nó càng chạy tới hắn càng lùi xa, mùi vị nguy hiểm bám lấy nó, khiến nó thở không nổi, rồi đột ngột một cánh tay kéo nó lên bờ, bỏ lại nó trên mặt cát đầy rẫy những vỏ sò, nó chỉ nhớ người kéo nó đeo bông tai khuyếch bạc.


Đã 2 tuần Khương không gặp nó, anh cảm thấy khó thở, nhớ nó đến phát điên, ngược lại thì Nguyệt Anh lại đến phòng làm việc của anh nhiều hơn, ngày nào không mang cơm đến thì cũng kêu anh đi ra ngòai ăn trưa, khóac tay, hôn anh rồi làm đủ trò. Anh không nỡ mắng cô vì dù sao phần anh cũng muốn dữ thể diện cô phần vì sợ cô đau lòng. Hôm nay cũng không ngoại lễ, Nguyệt Anh lại đến tìm anh.


" Khương... anh lại làm việc nữa hả? Nghỉ ngơi một tí đi, ăn trưa không?" Nguyệt Anh nhõng nhẻo nói.


" Hôm nay anh mệt, anh không muốn, em đi đi" Khương từ chối Nguyệt Anh, anh không nói dối cô, thật sự cả 2 tuần nay anh ngủ không được, cộng thêm thân thể mỗi lúc một rã rời, không muốn làm việc.


" Anh không khỏe hả?"- Nguyệt Anh nhăn trán hỏi, vội đưa tay sờ trán Khương. Biết anh lâu như vậy, ít khi nào thấy anh mệt mỏi thế.


" Anh không sao, em để anh nghỉ ngơi một chút, em đi ăn trưa đi." Khương né khi tay Nguyệt Anh chạm đến trán anh.


Nguyệt Anh biết, Khương vẫn không chấp nhận cô, nhưng cô đã chờ đợi đến mức này, thì chờ đợi thêm nữa, có là gì đâu.


" Đi cũng được, nhưng anh phải hôn em đã, nếu không thì em ở lì trong này." Nguyệt Anh nháy mắt với Khương rồi chủ động ngồi lên đùi anh vòng tay ôm cổ Khương.


Khương đã mệt giờ anh còn cảm thấy Nguyệt Anh thật phiền phức.


" Ở đây là trong trường, nếu có ai thấy thì sao, anh rất mệt, em không để anh nghỉ ngơi được à." – Khương vẫn dịu giọng nói với Nguyệt Anh


" Em không cần biết, nếu anh không làm, em sẽ ở đây làm phiền anh hòai." Nguyệt Anh biết Khương từ chối khéo cô, đau lòng? Nhưng cô mặc kệ, vẫn muốn bên cạnh anh dù có gì đi nữa. Cô vẫn muốn.


Khương hơi cáu, bản tính anh vốn hiền từ trước không hiểu sao lại thấy bực mình, anh chỉ muốn đuổi Nguyệt Anh đi ngay lập tức. Trong người anh, máu như chảy ngược lại, anh cùng bức thật sự cảm thấy khó chịu, như một ngọn lửa đang dần thiêu đốt lấy bản thân, chỉ muốn dùng nước lạnh tẩy sạch nó. Anh nhìn lên khuôn mặt Nguyệt Anh, đôi môi của cô khiến anh muốn chạm lấy nó, không nghĩ ngợi nhiều, anh liền kéo cô xuống khiến cô không kịp trở tay, rồi dùng đôi môi của mình mạnh mẽ hôn lên môi cô. Nguyệt Anh ban đầu còn bỡ ngỡ nhưng sau đó cô lại thấy hạnh phúc căng đầy trong lồng ngực. Cũng đáp trả lại Khương một cách mãnh liệt.


Có lẽ mọi thứ sẽ không dừng lại khi có tiếng đồ rớt xuống đất. Khương giật mình, anh vội nhìn ra thì thấy nó đang trợn mắt nhìn 2 người, dường như không nói nên lời.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Người Kia, Lão Bản

Người Kia, Lão Bản

Người Kia, Lão Bản là một tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Kim Huyên mời

21-07-2016 10 chương
Gả Hạnh Không Hẹn

Gả Hạnh Không Hẹn

Mời bạn đọc truyện Gả Hạnh Không Hẹn của tác giả Trùng Tiểu Biển và viết cảm

23-07-2016 37 chương
Yêu Anh Không Hối Hận

Yêu Anh Không Hối Hận

Thẩm Bội Tuyền rất cảm động, không ngừng cảm ơn mọi người. Ân tình này dù cô có

22-07-2016 11 chương
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Cảnh Xuân Nam Triều

Cảnh Xuân Nam Triều

Sau khi trải qua mấy chục năm náo động, Văn đế kế vị ở nước Trần, nam bắc hai

20-07-2016 208 chương
Tuổi thơ trong tôi

Tuổi thơ trong tôi

Hồi đó, khoái nhất là cả đám tụ tập lại nghe kể chuyện ma, thịnh hành nhất thì

30-06-2016
Quảng Tâm

Quảng Tâm

Anh dừng xe trước cổng chùa, mỉm cười chào nó. Rồi anh quay xe đạp đi về phía

24-06-2016
Về miền Tây...

Về miền Tây...

Tạm xa Sài Gòn với cơn mưa chiều tầm tã, với những kế hoạch đang còn dang dở, mình

25-06-2016
Bố luôn ở đó mà

Bố luôn ở đó mà

Vậy là ngày bố và tôi dự định đi du lịch cùng nhau cũng đã đến. Thay vì vui vẻ

25-06-2016
Nụ cười của gió!

Nụ cười của gió!

Gia đình Uyên gặp bao nhiêu chuyện như vậy nhưng sao tui chưa bao giờ thấy Uyên

23-06-2016
Những cánh én trở về

Những cánh én trở về

Từng cánh én phiêu du trên nền trời bầu thu không, hòa mình vào làn gió nhẹ chao lượn

24-06-2016
Phía sau lưng

Phía sau lưng

Bốn năm trước, trong một buổi chiều mùa thu lộng gió, nó rời quê nhà để bắt đầu

30-06-2016
Đời đời kiếp kiếp

Đời đời kiếp kiếp

"Thời buổi nào rồi mà còn tin chuyện đời đời kiếp kiếp, phải không?" Tỉ như

30-06-2016