Lam Vịnh Vi thấy thế vội vàng nói với Rudolph : "anh nhanh lên , mau ngăn cản hắn đi !"
bạn đang xem “Người Tình Của Yêu Râu Xanh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Rudolph lắc đầu, "cô không hiểu đâu , Đại Tây Nhã thoạt nhìn giống một thiên sứ, nhưng trên thực tế là một tiểu ác ma, con bé nên bị giáo huấn một phen mới được ."
"Nhưng con bé còn nhỏ như vậy, căn bản không chịu nổi trừng phạt của Mục Lôi ..."
Rudolph vẫn lắc đầu, "Vi Vi, cô cũng đừng trông nom chuyện của Đại Tây Nhã ! cô đã quên, suýt nữa bởi vì trò đùa dai của con bé mà mất mạng sao?"
"Nhưng mà..."
"Đừng nhưng mà nữa , chúng ta đi thôi!"
Trời sanh tính Lam Vịnh Vi không thể trơ mắt nhìn người khác chịu khổ , sao cô có thể chịu được có người ở trước mặt cô bị đánh chứ ! Huống chi người nọ còn bởi vì cô mới bị đánh. Vì thế cô đi lên phía trước, đưa tay bắt lấy roi ngựa của Mục Lôi sắp quất đến , "anh muốn đánh thì đánh tôi đi! Là chính tôi chạy đi, cũng là chính tôi tự chọn Hắc Tinh để cưỡi , chuyện này cùng Đại Tây Nhã một chút liên quan cũng không có."
"cô ..." Mục Lôi nheo lại mắt, "cô có biết cô đang làm cái gì không ?"
"Đương nhiên biết, chuyện này cùng Đại Tây Nhã không liên quan , nếu anh phải tìm một người để hả giận, vậy tìm tôi là được rồi ." cô ngẩng cao đầu trừng mắt nhìn hắn .
Mục Lôi lạnh lùng cười, "cô nghĩ rằng tôi không dám làm gì cô sao ?"
"Tôi biết anh đương nhiên dám, một người có thể không phân tốt xấu đã vu oan người ta ăn trộm này nọ, còn coi rẻ nhân quyền phi pháp hạn chế tự do cá nhân của người khác , thì có chuyện gì là làm không được đâu , cũng có chuyện gì mà hắn không dám làm nữa chứ ?"
"cô ..." Mục Lôi tức giận đến xanh cả mặt, hắn hung tợn trừng Lam Vịnh Vi, một bộ dạng rất muốn đem cô nuốt vào bụng.
Mà Lam Vịnh Vi cũng nghĩ đến hắn đã tức giận sẽ đánh mình. Nhưng không ngờ , Mục Lôi tuy rằng tức giận , nhưng không đánh cô , càng làm cho người ta không nghĩ tới là hắn cư nhiên quay đầu rời đi.
Kinh ngạc nhìn bóng dáng cao ngất của Mục Lôi biến mất ở trước mắt, Lam Vịnh Vi cơ hồ không thể tin được hắn thế nhưng sẽ buông tha mình như vậy , rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ?
※※※※※※
Thay một bộ âu phục thoải mái bằng vải bông , cùng áo khoác lông dê , Lam Vịnh Vi ngồi ở trên ghế t , tận tình giãn gân cốt mỏi mệt của mình .
cô cảm thấy cả người đều đau, nhất là hai bắp đùi quả thực là quá nhức mỏi , mà thắt lưng lại giống như bị gãy mà bủn rủn, những triệu chứng này hoàn toàn do sự việc xảy ra lúc chiều . cô cũng không phải chưa từng cưỡi ngựa, trước kia cô thậm chí còn từng được người ta ca tụng là hoàng hậu gió xoáy , nhưng cho dù là như thế này, cô vẫn bị Hắc Tinh khiến cho xương cốt như muốn rã ra , thật không dám tưởng tượng nếu Mục Lôi chưa tới cứu cô thì cô sẽ như thế nào .
Nghĩ tới Mục Lôi, Lam Vịnh Vi liền kìm lòng không đậu nghĩ đến cảnh hai người ở trên lưng dị thường ôm hôn , cho tới bây giờ môi của cô vẫn còn cảm giác được nhiệt độ cùng áp lực hắn mang đến , trong lòng cũng vẫn nhớ đến đầu lưỡi của hắn ở trong miệng cô khiêu khích ; thậm chí có lúc cô còn thất thần, tưởng mình vẫn còn ở trên lưng ngựa. Ông trời ơi , đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì ? Vì sao cô lại sinh ra cảm giác kì lạ như vậy với người đàn ông cô chỉ mới gặp vài lần ? Chẳng lẽ cô ... không, sẽ không, từ trước đến nay cô rất lý trí, trí óc cô rất rõ ràng, làm sao có thể bị một tên khốn kiếp hôn mà làm cho mụ mị chứ ? cô phải tìm cơ hội, tìm phương pháp trở lại niên đại của mình nữa !
Nghĩ đến đây , thần kinh Lam Vịnh Vi bất giác run lên, đau đớn trên thân thể tựa hồ cũng chẳng phải mãnh liệt lắm .
Đột nhiên, một tiếng đập cửa vang lên, Lam Vịnh Vi không nghĩ nhiều liền mở cửa, lại không dự đoán được đứng ở cửa lại là Đại Tây Nhã.
"Đại Tây Nhã, có chuyện gì sao?"
Đại Tây Nhã ngẩng đầu, "Rudolph nói tôi hẳn nên đến cám ơn chị ."
"Cám ơn tôi ? Vì sao?"
"Rudolph nói nếu như không có lời của chị , hôm nay chắc là tôi đã bị ăn roi , cho nên phải cám ơn chị ."
"À ? Nếu Rudolph không kêu em nói, em sẽ vẫn đến đây chứ ?"
"Đến , bởi vì em thích chị ."
"Thích chị ? Vì sao?"
Đại Tây Nhã cười ngọt ngào, "Bởi vì chị giúp em , hơn nữa cùng cái bà tiểu thư Sắt Lâm Na đáng ghét so sánh ,chị tựa như mẹ em đều ôn nhu lại xinh đẹp giống nhau ."
"Mẹ em ?" Lam Vịnh Vi bất giác bật cười, đem Đại Tây Nhã đưa vào phòng , cho cô bé ngồi xuống mới lại hỏi: "Đại Tây Nhã, em thực thích mẹ em có phải hay không?"
"Đương nhiên, mẹ rất ôn nhu, nói chuyện lại dễ nghe, mỗi ngày mẹ đều kể chuyện xưa cho em nghe trước khi đi ngủ , còn làm bánh bích quy rất ngon cho em ăn , còn Sắt Lâm Na, chỉ biết bắt em đi đọc sách, còn gây trở ngại thời gian của em ở cùng ba ba nữa ."
"Sắt Lâm Na là ai?"
"Sắt Lâm Na là gia sư của em , em thật ghét chị ta , chị ta rất dữ , cũng không cười, chỉ có nhìn thấy cha mới cười thôi . Sắt Lâm Na còn nói, muốn em ngoan một chút, nếu không chị ta sẽ nói với cha đưa em đến ở trường nội trú ."
Lam Vịnh Vi sửng sốt, "Đại Tây Nhã..."
Đại Tây Nhã bi thương lắc đầu, nước mắt trong suốt rơi xuống."Em không muốn rời đi nơi này, cũng không muốn rời khỏi cha , nhưng cha rất nghe lời của chị ta , chị ơi , em nên làm cái gì bây giờ?"
Lam Vịnh Vi nhất thời có chút đau lòng, cô đang muốn nói gì đó an ủi Đại Tây Nhã thì Đại Tây Nhã đột nhiên nín khóc mỉm cười.
"Chị à , chị có biết gian phòng này là phòng của mẹ em trước đây không ? Trước khi chị đến đây ,em thường một mình tới nơi này, tưởng tượng mẹ còn ở trong phòng , nhưng hiện tại chị đã đến rồi, cho nên chú Rudolph nói nếu em muốn đến, trước tiên phải hỏi chị một tiếng ." Đại Tây Nhã ngẩng đầu lên chờ mong nhìn cô , "Em có thể tới nơi này không ?"
Lam Vịnh Vi suýt nữa rớt nước mắt, cô vội vàng gật đầu."Đương nhiên, mặc kệ có chị ở đây hay không, em đều có thể đến đây bất cứ lúc nào ."
"thật sao?"
"thật mà !"
Đại Tây Nhã cao hứng ôm cổ hôn má Lam Vịnh Vi , sau đó hoa chân múa tay vui sướng đứng lên."Cám ơn chị , em biết chị và Sắt Lâm Na không giống nhau mà , em biết chị là người tốt."
Lam Vịnh Vi không khỏi cười rộ lên, ông trời ạ , thật là một tiểu tinh linh động lòng người, cô cơ hồ có thể tưởng tượng gia sư tên là Sắt Lâm Na kia đã phải đau đầu thế nào rồi .
"Tỷ tỷ, chị muốn biết gian phòng bí mật không ?" Đột nhiên, Đại Tây Nhã tỏ vẻ thần bí hỏi.
"Bí mật?"
"Đúng vậy! Chỉ có em cùng cha và mẹ mới biết được bí mật đó thôi nha!" nói xong, cô bé liền kéo tay Lam Vịnh Vi dẫn đến đi một cái kiếng sát đất ."Nơi này có một cánh cửa, trước kia em thường cùng mẹ chơi trốn tìm ở đây ,chị có thể chơi với em không ?"
"Em nói mặt sau của gương có một cánh cửa?"
"Dạ , để em cho chị xem."
Đại Tây Nhã đưa tay đặt ở trên mặt kính rồi dùng sức đẩy, quả nhiên sau gương xuất hiện một cánh cửa gỗ màu đen, đem cửa mở ra một đường hầm u ám rõ ràng liền xuất hiện ngay trước mắt cả hai.
"Đây là..."
"Đây là chỗ mẹ và em hay chơi trốn tìm , chị chơi với em chứ ?"
"Đương nhiên , nhưng em có biết cái đường hầm này thông đi đâu không ?"
Đại Tây Nhã lắc đầu, trong mắt lại xuất hiện một chút đề phòng cùng khẩn trương, thân mình đồng thời cũng nhanh chóng lùi ra sau ."không biết, em không biết."
"Đại Tây Nhã, em làm sao vậy? Đại Tây Nhã!"
Đại Tây Nhã cũng không có nghe được tiếng kêu của cô , bởi vì con bé đã chạy mất dáng .
Có chuyện gì vậy ? Vì sao Đại Tây Nhã lại đột nhiên chạy đi? Chẳng lẽ đường hầm này thực có bí mật gì? Phóng mắt nhìn đi, bốn phía trừ bỏ tối tăm âm u ra thì chỉ có một mùi mốc gay mũi , cơ hồ có thể xác định một chút là nơi này đã thật lâu không ai tới, bởi vậy thật sự rất khó tưởng tượng bên trong rốt cuộc có bí mật gì.
một cỗ hiếu kỳ khiến cho Lam Vịnh Vi áp chế sự khẩn trương cùng bối rối trong lòng xuống , cô đưa tay vuốt vách tường đã muốn dính đầy cát bụi mà bắt đầu đi từng bước một thật cẩn thận về phía trước.
Cái đường hầm này cũng không phải thẳng, mà là có điểm gấp khúc, đi tới đi lui cô đột nhiên phát hiện có một cái chỗ rẽ cùng với một cánh cửa khác . Bởi vì đã ở trong đường hầm một thời gian ngắn, nên Lam Vịnh Vi cảm thấy có chút khó thở, bởi vậy không hề nghĩ ngợi cô liền đẩy cánh cửa kia ra .
Thình lình ánh sáng chiếu vào cơ hồ khiến mắt cô mở không ra, đợi đến khi thích ứng với ánh sáng cô lại bị một màn trước mắt làm cho sợ tới mức cười không nổi ; bởi vì có một người đàn ông ở trần nửa thân trên đứng ở cửa trừng mắt nhìn cô , mà người đàn ông này đúng là người cô không muốn gặp lại nhất - - Mục Lôi.
Chương trước | Chương sau