Người phiên dịch - Kỳ Viện Viện

Người phiên dịch - Kỳ Viện Viện


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 68
5 sao 5 / 5 ( 88 đánh giá )

Người phiên dịch - Kỳ Viện Viện - Chương 56

↓↓

Mẹ tôi nói cứ như không, cứ như thể mẹ không biết rằng đó là tiêu chuẩn rất cao.

bạn đang xem “Người phiên dịch - Kỳ Viện Viện ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Tôi không nói gì.


"Gia Dương, ý con thế nào? Có gì con cứ nói với mẹ"


"...Con chẳng có ý kiến gì cả, mẹ muốn con làm gì, con sẽ làm đúng theo lời mẹ, mẹ muốn con cầu hôn với Tiểu Hoa à? Được, tối nay con sẽ làm. Thế bố mẹ hẹn với bố mẹ cô ấy hay là con hẹn? Nếu mẹ muốn, bọn con kết hôn sớm, chóng có cháu cho mẹ. Mẹ à, con chẳng có ý kiến nào cả, mẹ hãy cho con biết, mẹ muốn con làm gì?"


Mẹ tôi sững sờ, tôi vẫn tiếp tục ăn cơm.


"Gia Dương à". Bà cười hiền hậu với tôi, chậm rãi hỏi, "Sao vậy con? Mẹ làm vậy cũng chỉ muốn tốt cho con mà. Mẹ nghĩ rằng con và Tiểu Hoa đã tìm hiểu lâu như vậy, thì cũng nên có kết quả. Hai đứa đều đã lớn cả rồi".


Món sườn bò rất cứng.


Tôi gọi người phục vụ tới yêu cầu: "Món sườn bò rất khó ăn, đổi cho tôi đĩa mì xào".


Người phục vụ giải thích: "Thưa ngài, chỗ chúng tôi chỉ chuyên những món ăn Nga mà thôi".


Mẹ nhìn tôi.


"Cứ đổi cho tôi món mì xào, nhớ cho dưa chuột đấy".


"Gia Dương!"


Tôi nhìn mẹ: "Mẹ, con có thể tự mình lựa chọn món ăn được không?"


"Món vừa rồi là do con chọn mà".


"Mẹ nói rất đúng, vì mẹ đưa con tới nhà hàng này mà".


Tôi vứt khăn ăn, rồi sải bước đi ra ngoài.


Tôi bước ra đường phố đông vui náo nhiệt, lặng lẽ ngắm nhìn dòng người đi ngang qua mình.


Tôi cảm giác cuộc đời giống như một mạng lưới dày đặc, bản thân mình như một giao điễm ở giữa bị rất nhiều sợi dây ràng buộc.


Tôi cần trấn tĩnh lại, buổi chiều tôi vẫn phải đi làm.


Buổi tối, mẹ lại gọi điện cho tôi, mẹ hỏi có phải gần đây công việc của tôi quá bận, hay là tâm trạng không được tốt không?


Tôi xin lỗi mẹ rồi nói, đáng ra buổi trưa con không nên tự ý bỏ đi như vậy.


Mẹ tôi nói lại chuyện lúc trưa rằng, nếu tôi chưa chuẩn bị tinh thần thì có thể thư thư một thời gian, nhưng cũng đã tới lúc phải có lời với Tiều Hoa rồi.


Mẹ tôi vừa gọi xong thì Tiểu Hoa gọi tới. Cô ấy hỏi tôi đã muộn rồi sao vẫn chưa về?


Bỗng tôi cảm thấy bức bối vô cùng, nhưng không thể trút vào Tiểu Hoa được, tôi cố kiềm chế nói: "Anh làm xong việc rồi sẽ về".


Không chờ Tiểu Hoa trả lời tôi liền cúp máy.


Lẽ ra tôi nên về nhà Tiểu Hoa, nhưng tôi lại lái xe lòng vòng trên phố, vừa lái xe vừa uống bia. Một lúc lâu sau, tôi bỗng nhận ra mình đang dừng xe ở một nơi rất quen.


Nơi đó có cây thông với những tòa nhà cổ, tôi quan sát một lát, thì ra đây chính là tầng một khu nhà Kiều Phi thuê.


Tôi cảm giác mình giống như người chết đuối, cố sức giẫy giụa, cuối cùng vẫn thấy mình mấp mé bên dòng nước.


Lúc này tôi rất muốn, rất muốn, rất muốn gặp cô ấy.


Nói gì cũng được, có chuyện gì nên hay không nên đây? Tôi cảm thấy lúc này mình thật yếu đuối.


Tôi gõ cửa phòng cô ấy, một cô gái lạ mặt gõ cửa.


Tôi nhìn thấy đôi giầy Kiều Phi đặt trước cửa.


Tôi nói: "Tôi tìm Kiều Phi".


Tiếng Phi nói vọng từ trong nhà ra: "Gia Dương?".


Tôi bước theo Phi vào phòng cô, cô vẫn để cửa mở, tôi liển đóng chặt lại.


Cô ngồi trên ghế sô pha nhìn tôi.


Hình như cô vừa tắm xong, tóc còn ướt, người cô tỏa ra mùi hương như mùi trẻ con.


Tôi ngồi bên cạnh ngắm nhìn cô, chăm chú dõi theo từng hơi thở. Trên mặt cô vẫn còn vương những sợi tóc tơ, một giọt nước chảy xuống khóe miệng.


"Anh làm sao vậy?" Cô khẽ hỏi tôi.


"Phi!" Tôi gọi tên cô, sau đó nước mắt tuôn rơi, tôi gục đầu vào vai cô, "Anh mệt mỏi quá!"


Cô sững người trong giây lát, sau đó dang rộng đôi tay mềm mại ôm tôi vào lòng.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Gả Hạnh Không Hẹn

Gả Hạnh Không Hẹn

Mời bạn đọc truyện Gả Hạnh Không Hẹn của tác giả Trùng Tiểu Biển và viết cảm

23-07-2016 37 chương
Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên

Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên

Văn án: Hơn mười năm trước có một âm mưu bị phát hiện, người duy nhất thoát

10-07-2016 66 chương
Phản Nghịch

Phản Nghịch

Thêm một truyện ngôn tình của tác giả Điểm Tâm mình giới thiệu cho các bạn, nếu ai

22-07-2016 9 chương
Sao anh không gõ cửa?

Sao anh không gõ cửa?

Anh không chú ý đến đường phố có bao nhiêu người, anh chỉ mong cơn giận của em qua

26-06-2016
Tại sao lại là ba?

Tại sao lại là ba?

Audio - Nghề của Tèo là bán báo dạo, nó thích nhất là bán báo "Công An " vì tờ báo đó

01-07-2016
Bàn tay mẹ

Bàn tay mẹ

Khi tôi còn nhỏ, tức là cái thời chỉ thích được ngủ với bố mẹ vì có thể tránh

24-06-2016
Cách nhau 10m thôi em à

Cách nhau 10m thôi em à

"Em ghen ghê lắm". Em đã từng nói với anh như thế. Và anh cũng nói: "Yêu phải biết

28-06-2016
Sẽ có người cần em

Sẽ có người cần em

Mưa cứ thế rầm rì rả rích, như thể len lỏi sâu vào tận đáy lòng cô. Một nỗi đau

24-06-2016
Làm anh

Làm anh

Thậm chí khi Brian 17, còn tôi 16, tôi vẫn phải để mắt trông nom anh ấy. *** Bạn có

30-06-2016
Theo cơn gió nhẹ trôi

Theo cơn gió nhẹ trôi

Nó thích anh! Nó chưa từng nói với ai điều này, nhưng dù cho có ai đó trong số bạn bè

23-06-2016

XtGem Forum catalog