Polly po-cket
Người phiên dịch - Kỳ Viện Viện

Người phiên dịch - Kỳ Viện Viện


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 68
5 sao 5 / 5 ( 0 đánh giá )

Người phiên dịch - Kỳ Viện Viện - Chương 53

↓↓

"Sao cơ?"

bạn đang xem “Người phiên dịch - Kỳ Viện Viện ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Sao anh có cảm giác em rất giống với bí thư chi đoàn hồi cấp hai của anh". Dường như anh đang nói với chính mình.


Tôi thầm nghĩ, chú à, khi chú học cấp hai cháu còn chưa tốt nghiệp mẫu giáo nữa kìa.


"Anh cũng lớn tuổi rồi, mà vẫn còn nhớ tới bạn học thời cấp hai của mình cơ à?" Tôi chậm rãi nói, cố nhấn mạnh vào từ "lớn tuổi".


Dường như chưa có ai hỏi anh như thế bao giờ nét mặt anh bỗng nhiên giống như ăn phải một con ruồi.


"Thực ra, em gợi lại hồi ức của anh về cô ấy..."


"Tại sao vậy? Anh nói đi..." Tôi chờ xem người này sẽ nói những gì.


"Chuyện gì cũng muốn quản, chuyện xưa bỏ mẹ"


Tôi rất muốn phản bác, nhưng vì cảm thấy câu nói này buồn cười quá nên cố tình trêu anh: "Lần đầu em nghe thấy cụm từ chuyện xưa bỏ mẹ đấy, ha ha ha... nghe sắc sảo ghê".


Thang máy xuống tới tầng một, chúng tôi đi ra.


Lúc ra khỏi thang máy, Trình Gia Minh nói với tôi: "Lên xe đi, nhà em ở đây vậy?"


Tôi đứng lại: "Không cần đâu, cảm ơn anh. Em đi tàu điện ngầm về nhà cũng được".


"Còn tưởng mình trẻ lắm à, mới nói một tí đã giận rồi. Lại đây anh chở về nhà".


"Thật sự không cần đâu ạ. Cảm ơn anh, bác sĩ trình. Chú Hoàng không ở đây nữa, em không ngồi xe của người lạ đâu". Tôi đáp lại.


Trình Gia Minh đứng bên cạnh xe, cười rất ý nhị.


"Anh cũng không được xem là quen thân, có điều chúng ta có thể coi là người lạ không Kiều Phi?"


Tôi không hiểu anh có ý gì.


Chắc là có hàm ý gì nữa.


Tôi nhìn anh.


Đúng lúc đó điện thoại của anh đổ chuông.


Anh xin lỗi tôi rồi bắt máy: "Chuyện gì vậy?"


"...Khi nào?"


"...Bây giờ ư?"


"...Được, tôi sẽ tới ngay".


Anh nói với tôi: "Rất xin lỗi em, anh có chút việc phải đi ngay".


Tôi gật đầu, có cảm giác dường như đã xảy ra chuyện gì đó rất nghiêm trọng.


"Không có gì đâu, anh mau đi đi".


Anh lên xe, rồi quay lại nói với tôi: "Thật sự xin lỗi vì không đưa em về được, nhà anh xảy ra chuyện".


Tôi ngồi trên tàu điện ngầm, nhớ lại câu Trình Gia Minh vừa nói với mình, anh ấy nói nhà anh có chuyện rồi.


Dạ dày tôi hơi đâu, tôi ấn nhẹ, chợt nhận ra ban nãy mình vẫn chưa ăn gì. Nhưng cơn đau dần quặn lên, cuối cùng tôi chỉ biết ngồi co ro một góc trên tàu.


Tôi ôm bụng về nhà, nôn thốc nôn tháo, mãi tới khi nô ra cả mật xanh mật vàng. Chị Đặng sợ quá cứ vỗ vỗ vào lưng tôi: "Phi Phi em sao vậy? Chị đưa em tới bệnh viện nhé!".


Tôi xua xua tay, vịn tường đứng dậy, tôi nhìn mình trong gương. Khuôn mặt trắng bệch, chỉ thấy mỗi quầng mắt xanh đen. Thật kì lạ, trước đây tôi chưa từng bị như thế này.


Tôi bỗng nhớ ra, lúc tôi phá thai, vứt bỏ đứa con của mình và gia Dương, anh kể cho tôi lúc đó anh đã bị đau dạ dày.


Một nỗi sợ hãi ập xuống người tôi.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Muốn Nói Yêu Em

Muốn Nói Yêu Em

Trích đoạn:Trên đời này đứa nhỏ không cha không mẹ có rất nhiều, Tống Tiểu Tây

20-07-2016 43 chương
Phản Nghịch

Phản Nghịch

Thêm một truyện ngôn tình của tác giả Điểm Tâm mình giới thiệu cho các bạn, nếu ai

22-07-2016 9 chương
Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng là cuốn tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Anh Túc, cùng với

22-07-2016 28 chương
Gặp gỡ và chia ly

Gặp gỡ và chia ly

Điều tệ hại nhất cuộc đời này không phải là không có ai để yêu. Mà là đã tìm

23-06-2016
Vết thương

Vết thương

Anh nói, bởi vì em là một cô gái mãi mãi luôn xuất hiện cùng vết thương. *** Lần

24-06-2016
Trăng bạc

Trăng bạc

(khotruyenhay.gq) Thanh chợt nhận ra lí do em trai luôn chờ đợi để nghe cái âm thanh ồn ã

28-06-2016
Naruto chap 21: Lên Bờ

Naruto chap 21: Lên Bờ

Đọc truyện tranh Naruto chap 21: Lên Bờ     Tiếp nối chap 20, Mặc dù tạm  thời đã

04-10-2016